14 thg 8, 2012

Rất sợ lời nói thật


 Cảnh giác với mưu đồ của Trung Quốc trên biển Đông

[Tham vọng của Trung Quốc không chỉ là Biển Đông]

Ngày 6 tháng 8, tôi gọi điện thoại cho GS Nguyễn Minh Thuyết thăm hỏi sức khỏe và công việc, anh nói “Không thể chấp thuận được cách đưa tin của Đài phát thanh truyền hình Hà Nội”. Hôm nay đọc trên mạng thấy có bài của GS tôi thầm nghĩ đây là bài nói thẳng, nói thật trên báo lề phải. Nhưng khi đọc tôi buồn vì đã cắt bỏ đi và thay thế quá nhiều, giá trị của bài báo không còn nữa. (dangnba)
Đôi lời: Bài phỏng vẫn dưới đây do phóng viên báo Tiền phong thực hiện, đã được biên tập sửa, thêm, bớt so với bản gốc và đăng sáng 13/8/2012. Để tiện theo dõi, xin đăng cả hai bản và lưu ý trên bản gốc: + Chữ màu đỏ là do biên tập thêm vào. + Chữ màu xanh do biên tập cắt bỏ. + [Chữ màu xanh đặt trong ngoặc] là phần được biên tập thay bằng từ ngữ khác. + Chữ màu nâu do biên tập dùng để thay thế những từ ngữ màu xanh đặt trong ngoặc.
Theo GS Nguyễn Minh Thuyết, Trung Quốc đã và đang có nhiều hành động ngang ngược trên biển với nhiều nước. Tham vọng của Trung Quốc không chỉ là Biển Đông, nên cần tăng cường đoàn kết, nhất trí trong từng thành viên ASEAN cũng như cả khối. [Trao đổi với Tiền Phong, GS Nguyễn Minh Thuyết cho rằng lịch sử quan hệ của Trung Quốc với các nước xung quanh cho thấy mưu đồ bành trướng của họ rất rõ. Trung Quốc có biên giới với rất nhiều nước và gần như không có nước nào không bị Trung Quốc gây chuyện. Với Việt Nam ta, tham vọng của Trung Quốc không chỉ là chiếm biển đảo của ta, mà là nô dịch ta.]
Thưa GS, những hành động của Trung Quốc trên Biển Đông thời gian qua nói lên ý đồ gì của họ?
Gần đây, Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới, tích lũy ngoại tệ dồi dào, đưa được người và trạm không gian lên vũ trụ, trang bị vũ khí mạnh,… nên họ cho rằng thời cơ trỗi dậy để phân chia lại ảnh hưởng với các cường quốc đã đến. Chính vì vậy, họ tỏ ra rất hung hăng, gây chuyện với tất cả các nước có chung đường biển, từ các nước Đông Nam Á cho đến Nhật Bản, Hàn Quốc, thậm chí nhiều lần tàu cá xâm phạm cả lãnh hải của Nga. Trên bộ, ngoài chuyện tranh chấp từng mét vuông đất với Việt Nam bằng những thủ đoạn ti tiện, không hề xứng với cương vị một nước lớn, họ vẫn còn chiếm hàng chục nghìn km2 của Ấn Độ và vẫn ngang ngược xếp một bang của nước này vào lãnh thổ nước mình. Có thể thấy dã tâm của chính quyền Trung Quốc đã bộc lộ rất rõ, không khác gì mưu đồ thống trị thế giới của chế độ Hitler những năm 30 – 40 thế kỷ trước.
Riêng ở Biển Đông, mưu đồ biến vùng biển này thành “ao nhà” [dã tâm này] bộc lộ qua những bước đi rất rõ ràng: từ chỗ biến vùng biển không có tranh chấp thành vùng có tranh chấp đến thực hiện hàng loạt hành động ngang ngược nhằm xác lập chủ quyền như đơn phương công bố lệnh cấm đánh bắt cá, đưa giàn khoan khủng ra Biển Đông, kéo hàng chục, rồi hàng nghìn, hàng chục nghìn tàu đánh  liên hoàn theo kiểu “Xích Bích” ngày xưa kèm tàu vũ trang vào vùng biển các nước, tiến hành tuần tiễu ngoài lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc, thành lập đơn vị hành chính và quân đồn trú ở cái gọi là “thành phố Tam Sa” v.v… Trong quá trình tìm phương cách bành trướng, mỗi khi có thời cơ thuận lợi là họ sẵn sàng dùng vũ lực đánh chiếm các đảo thuộc chủ quyền của nước khác để tạo thế áp đặt “đường lưỡi bò” trên biển, như đã từng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam tháng 1 năm 1974 với sự làm ngơ của chính quyền Mỹ lúc bấy giờ hoặc chiếm một số đảo và bãi đá ngầm ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam năm 1988 lúc Liên Xô đã suy yếu.
Với Việt Nam ta, tham vọng của Trung Quốc còn lớn hơn nhiều. Họ không chỉ muốn chiếm biển đảo của ta, mà còn muốn nô dịch ta, biến cả nước ta thành thuộc quốc, thậm chí thành tỉnh, huyện của họ. Ngay từ năm 1939, trong cuốn “Cách mạng Trung Quốc và Đảng cộng sản Trung Quốc”, Mao Trạch Đông đã nhìn nhận Việt Nam như một xứ thuộc địa mà Trung Quốc mất vào tay người Pháp. Ông Mao viết:“Sau khi dùng chiến tranh đánh bại Trung Quốc, các nước đế quốc đã cướp đi nhiều nước phụ thuộc và một bộ phận của lãnh thổ Trung Quốc: Nhật chiếm Triều Tiên, Đài Loan, Lưu Cầu, quần đảo Bành Hồ và Lữ Thuận. Anh chiếm Miến Điện, Butan, Nêpan và Hương Cảng. Pháp chiếm An Nam…”. Trong cuộc họp Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, tháng 8 năm 1965, nhà lãnh đạo Trung Quốc vạch ra chiến lược tràn xuống Đông Nam Á như sau: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, bao gồm cả miền Nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malaysia và Singapore,…Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản […] xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy […] Sau khi giành được Đông Nam Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô – Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây”.
Suốt hàng chục năm qua, Trung Quốc đã dùng đủ mọi thủ đoạn làm suy yếu nước ta: Họ tổ chức thu mua từ rễ hồi đến móng trâu bò, đẩy giá một số mặt hàng nông nghiệp lên để làm lạc hướng canh tác của nông dân ta rồi bất ngờ chấm dứt giao dịch,… cốt để phá hoại sản xuất. Tiền giả cũng từ Trung Quốc tuồn vào. Hơn 90% các gói thầu xây dựng quan trọng của Việt Nam đều rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc nhưng tiến độ thực hiện chậm, công nghệ tồi, chất lượng không đảm bảo. Chỉ cần nhìn tiến độ xây dựng các nhà máy nhiệt điện ở một số tỉnh phía Bắc chậm 5, 7 năm trời cũng có thể thấy vấn đề. Về quân sự, tàu vũ trang của họ đã đến tận vùng biển của ta, cướp bóc, đánh đập ngư dân ta. Bên cạnh đó, đội quân thứ 5 của họ đã  cài cắm khắp nơi, từ các công trình ở đồng bằng đến Tây Nguyên, từ những mảnh đất rừng biên giới, đầu nguồn cho đến những vùng biển quan trọng. Người giả danh du lịch, giả danh sang học cũng rất đông.
Có thể nói rằng độc lập dân tộc và chủ quyền lãnh thổ nước ta đang đứng trước thử thách lịch sử rất to lớn. Trách nhiệm trước lịch sử đang đòi hỏi thế hệ chúng ta nhận rõ nguy cơ bị xâm lược, bị lệ thuộc và có quyết sách sáng suốt, quyết tâm mạnh mẽ để bảo vệ giang sơn gấm vóc, xứng đáng với công lao của các bậc tiên liệt đã mở nước, giữ nước trong hàng ngàn năm qua và đảm bảo cho cuộc sống hạnh phúc vững bền của các thế hệ con cháu muôn đời mai sau.
Vì sao trong thời điểm này Trung Quốc lại dám leo thang như vậy, đặc biệt họ  những động thái ngang ngược [rất liều lĩnh] ngay sau khi Quốc hội ta thông qua Luật BiểnViệt Nam?
Phản ứng với Luật Biển Việt Nam chỉ là cái cớ để Trung Quốc thực hiện mưu đồ đã tính toán từ lâu. Các nước Philippines, Nhật Bản đâu có chuyện gì mắc mớ với họ về Luật Biển mà họ cũng hăm doạ và xâm phạm chủ quyền? Với thế giới, Trung Quốc cho rằng bây giờ là thời cơ của họ vì Mỹ và các nước phương Tây đang sa lầy ở Afghanistan và Trung Đông, khó có thể phản ứng mạnh với các hành vi ngang ngược của họ. Với Việt Nam, họ thấy nước ta đang gặp rất nhiều khó khăn về kinh tế, sự đồng thuận xã hội không cao. Cho nên, họ nghĩ rằng có thể tranh thủ thời cơ này mà thôn tính biển đảo, tiến tới nô dịch dân ta. Có thể nói Trung Quốc luôn biết tận dụng cơ hội, nhưng lần này họ đã không làm đúng lời dặn của Đặng Tiểu Bình là “náu mình chờ thời”. Họ trỗi dậy hơi sớm, vì vậy, hình ảnh “bạn của các dân tộc bị áp bức” được họ tạo dựng công phu từ bao năm nay sẽ bị lật tẩy. “Các dân tộc bị áp bức” sẽ đề phòng họ, còn các cường quốc sẽ có biện pháp để kiềm chế họ, không cho họ thực hiện giấc mơ bá quyền.
Trước nguy cơ bị xâm phạm chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, chúng ta cần hành động thế nào?
Nhìn lại lịch sử, Việt Nam ta từng có ba lần mất nước mà mỗi lần có  một nguyên nhân riêng: Lần thứ nhất vào thời An Dương Vương, mà nguyên nhân là mất cảnh giác, đem giặc vào nhà. Từ đó, nước ta rơi vào vòng nô lệ phương Bắc suốt 1000 năm (từ năm 179 tr. CN đến năm 938). Lần thứ hai mất nước là vào thời nhà Hồ. Hồ Quý Ly có tài nhưng không được lòng dân nên mới lập ra triều Hồ được 7 năm thì nước mất vào tay giặc Minh. Lần đô hộ này kéo dài chẵn 20 năm (1407 – 1427). Lần thứ ba mất nước là vào thời Nguyễn. Khiếp nhược trước sức mạnh của giặc ngoại xâm, nhà Nguyễn không những không cho quân dân ta đánh Pháp mà còn đem quân triều đình đi “dẹp loạn”. Đó là lần mất nước do triều đình hèn nhát, sợ dân hơn sợ giặc, khiến nước ta trở thành thuộc địa của thực dân (1884 – 1945).
Đó là những bài học xương máu cho chúng ta hôm nay. Chúng ta phải tăng cường sức mạnh quốc phòng. Nhưng quan trọng hơn là phải luôn mài sắc tinh thần cảnh giác,không vì bất kỳ lý do nào để người ngoài “ru ngủ” dẫn đến tình thế khó gỡ của An Dương Vương. Về đối nội thì phải khoan sức dân, phát huy quyền làm chủ của nhân dân, tăng cường sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc. Phải làm cho mỗi người Việt Nam thấm nhuần chân lý “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” và tin tưởng vào sức mạnh Việt Nam trong cuộc đấu tranh thiêng liêng bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ. Về đối ngoại, cần tăng cường thông tin cho nhân dân Trung Quốc và nhân dân thế giới hiểu rõ vấn đề; tăng cường đoàn kết nhất trí trong khối ASEAN; tranh thủ mọi sự hỗ trợ quốc tế. Có được sự ủng hộ rộng rãi của dư luận quốc tế, trong đó có những người dân Trung Quốc yêu chuộng hoà bình, công lý thì sự nghiệp chính nghĩa của nhân dân ta mới thành công.
Trong bối cảnh hiện nay, chúng ta cần làm gì để tăng cường sự đoàn kết nhất trí với các nước ASEAN ?
Nhìn chung, các nước ASEAN có nhiều điểm giống nhau, trong đó có mục tiêu chung là vươn lên về kinh tế và các mặt khác. Nhưng mỗi nước ASEAN có trình độ phát triển một khác; những vấn đề quan tâm của các nước tuy giống nhau nhưng quyền lợi không hoàn toàn thống nhất với nhau. Trong khối cũng có những nước, do hoàn cảnh riêng, dễ bị Trung Quốc mua chuộc, chi phối. Để thực sự có một ASEAN hoàn toàn thống nhất trong nhận thức và hành động, một mặt chúng ta cần tăng cường trao đổi thông tin và quan điểm với các nước bạn, mặt khác cần giải quyết những bất đồng với một số nước ASEAN về biển đảo, tiến tới ký kết những văn bản có tính chất pháp lý về lãnh thổ, lãnh hải. Sự đồng thuận cao trong ASEAN có ý nghĩa hết sức quan trọng. Ngay hành động của Campuchia vừa rồi rất đáng chê trách, nhưng ta cũng phải có cách xử lý đúng đắn, không đẩy người bạn láng giềng từng chia ngọt sẻ bùi nhiều năm với mình về phía kẻ đang muốn chi phối họ.
 Còn chính sách đối với Trung Quốc?
TQ là nước láng giềng. Về chiến lược, mình phải giữ được quan hệ hoà bình với họ, đồng thời làm cho họ dần dần hành xử một cách có trách nhiệm như một nước lớn trong quan hệ láng giềng. Lãnh đạo hai nước đã thiết lập đường dây nóng. Chắc chắn là phải sử dụng đường dây nóng này để bàn bạc, giải quyết vấn đề mỗi khi có “việc nóng”.Bên cạnh đó, cần tiếp tục đàm phán về biên giới và các vấn đề biển đảo để đi đến giải pháp cả hai bên chấp nhận được. Phải tích cực thúc đẩy để sớm ký kết Bộ Quy tắc ứng xử trên biển (COC) giữa các nước ASEAN với Trung Quốc.
Nhưng đứng trước hành động đe doạ xâm lược và xâm lược thì phải có thái độ cứng rắn, không thể nhân nhượng. Một mặt, phải đưa vấn đề Biển Đông, bao gồm những chứng cứ về chủ quyền của Việt Nam và hành vi ngang ngược của Trung Quốc [của nhà cầm quyền Bắc Kinh xâm phạm chủ quyền Việt Nam] ra các diễn đàn quốc tế như Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc, Đại hội đồng Liên hợp quốc, các tổ chức tài phán quốc tế. Mặt khác, phải sẵn sàng đáp trả đúng mức các hành động xâm phạm chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ.
 Giáo sư  nghĩ sao về chiến lược phát triển biển của Việt Nam, vai trò của biển trong tương lai của đất nước và dân tộc?
Từ lâu ta đã nhận thức được vai trò của kinh tế biển và có chủ trương phát triển kinh tế biển. Nhưng việc thực hiện chủ trương chưa đạt yêu cầu. Ta chưa có tàu công suất lớn để ra khơi xa. Chưa có công nghệ và thiết bị bảo quản, chế biến hải sản ngay trên biển. Lực lượng an ninh biển chưa được trang bị mạnh. Lực lượng kiểm ngư cũng chỉ mới được đề xuất thành lập. Một nước muốn tự bảo vệ mình thì phải mạnh về kinh tế và  quân sự. Phát triển kinh tế biển ngoài ý nghĩa kinh tế còn là một cách để bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.
 Trên mặt trận thông tin, tuyên truyền, cần làm gì để người dân hiểu và đồng thuận với chính sách bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ?
Dân ta ai cũng sẵn sàng gánh vác sự nghiệp đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, chia sẻ với những khó khăn của đất nước. Phần đông dân chúng chia sẻ với những khó khăn và yêu cầu tế nhị của công tác ngoại giao. Nhưng nếu những tin tức về hành động của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền nước ta cũng như tin tức về chủ trương và các biện pháp xử lý của Đảng, Nhà nước ta, kết quả thực hiện chủ trương và các biện pháp đó không được thông báo một cách đầy đủ và kịp thời thì sẽ khó nhận được sự đồng thuận của đông đảo các tầng lớp nhân dân. Bảo vệ Tổ quốc là trách nhiệm thiêng liêng của cả 90 triệu đồng bào ta. Đó là những người chủ thật sự của đất nước. Không thông báo đầy đủ, kịp thời cho dân và lắng nghe ý kiến của dân về những vấn đề liên quan đến vận mệnh của đất nước mà họ đang làm chủ là không thực hiện đúng bổn phận của những người đang nhận trách nhiệm làm công bộc cho dân.
Tăng cường thông tin, tuyên truyền cũng là để nhân dân Trung Quốc và nhân dân thế giới hiểu rõ vấn đề.  Bộ máy tuyên truyền của Trung Quốc nói rất nhiều, rất mạnh, thậm chí sẵn sàng xuyên tạc, miễn có lợi cho họ. Trong khi đó, công tác thông tin, tuyên truyền của ta [mình] vừa qua dường như chưa được chú trọng đúng mức [quá yếu]. Lỗi này không phải là của các cơ quan báo chí, mà do lỗi từ trên, lúc mở ra, lúc thít lại, không cho nói. Thông tin, tuyên truyền như thế thì chẳng nói người dân Trung Quốc, người dân nước ngoài, mà ngay người dân Việt Nam cũng không hiểu được vấn đề.
Cụ thể, theo GS, cần thông tin, tuyên truyền những gì?
Như tôi đã nói, trước tiên, phải thông báo đầy đủ, kịp thời về diễn biến của tình hình, chủ trương, biện pháp giải quyết của Đảng, Nhà nước và kết quả thực hiện chủ trương và các biện pháp đó.
Thứ hai, cần làm rõ chỗ mạnh, chỗ yếu và mưu đồ của Trung Quốc. Hiện nay, nếu Trung Quốc gây ngay ra một cuộc chiến tranh thì họ cũng không làm được, bởi họ có những tử huyệt rất rõ ràng. Nhưng họ đang tự tung tự tác, phô trương “cơ bắp” trên biển để doạ dẫm những người yếu bóng vía và xác lập chủ quyền đối với các vùng biển quốc tế và vùng biển thuộc chủ quyền của nước khác. Nếu thấy thời cơ thuận lợi, họ có thể cô lập, thậm chí đánh chiếm các đảo của nước ta. Họ gặm nhấm dần như thế mà mình cứ lùi, cứ chờ xảy ra chiến tranh quy mô mới ra tay thì lúc ấy không kịp nữa. Cho nên, không thể nào nhân nhượng mãi. Lùi nhiều quá sẽ đến lúc không còn đường ra.
Thứ ba, theo tôi, phải khích lệ lòng yêu nước của người dân. Trước các hành vi gây hấn và xâm lược của Trung Quốc, đứng về phía một người dân bình thường mà nói, lòng tự trọng không cho phép người ta im lặng. Nhà nước cần tôn trọng quyền nói lên ý kiến của người dân. Không để xảy ra những phát ngôn, hành động xúc phạm lòng yêu nước của người dân. Phải tăng cường tuyên truyền các tấm gương yêu nước trong lịch sử. Có như vậy mới hun đúc được ngọn lửa nhiệt tình yêu nước, sẵn sàng xả thân cứu nước của nhân dân, đặc biệt là của thanh niên.
Thú thật, đọc một số bài báo và nghe một số ý kiến trên đài phát thanh – truyền hình gần đây xúc phạm người biểu tình chống những hành động gây hấn và xâm phạm chủ quyền nước ta, tôi thấy rất đau lòng. Xúc phạm người dân như vậy, đến lúc cần, làm sao động viên được sự ủng hộ của nhân dân? Theo tôi, nếu chính quyền thấy những cuộc biểu tình của người dân không thật có lợi cho công tác đối ngoại hiện thời thì có thể cử một số cán bộ có trách nhiệm đến trao đổi với người dân. Mình có đường lối đúng thì lo gì dân không hiểu, không ủng hộ? Giả sử trong những người đi biểu tình phản đối Trung Quốc, có người lợi dụng để kêu gọi lật đổ chính quyền, làm gì không phát hiện ra được! Ai vi phạm pháp luật thì cứ việc xử, nhưng không nên vì thế mà đánh đồng, xúc phạm tất cả mọi người.
 Xin cảm ơn Giáo sư !
 Nguyễn Tuấn – Cao Nhật
thực hiện

8 thg 8, 2012

Đêm qua đi nghe nhạc Trịnh

  Hai năm nay trở lại Đà Lạt, vẫn không có gì thay đổi. Vui nhất là đi chợ đêm “Hai lăm, hai lăm” nhiều người không hiểu là gì, chỉ ở đây mới có. Đêm qua anh Tiến Bắc Giang mời đến quán Cung đàn xưa để nghe nhạc Trịnh, Đà Lạt mới mở được mấy năm nay, có bài lần đầu tôi mới được nghe. Không hiểu sao các ca sỹ và khán giả lại  hát cả nhạc Phạm Duy, buồn quá tôi và mọi người bỏ về.

   Về Đàlạt không quên được truyện Đồi thông hai mộ thể loại lục bát mà mẹ tôi vẫn ru các em ngày xưa. Câu chuyện tình ngang trái giữa cô giáo con một gia đình công chức ở Đà Lạt, với chàng sinh viên Võ bị Đàlạt quê Gò Công.
  Cả hai người khi đó vừa độ tuổi mười chín, đôi mươi. Họ gặp rồi yêu nhau tha thiết, nhưng hai gia đình không cho đôi trẻ đến với duyên chồng vợ, chàng xung phong ra miền biên ải và tử trận, được tin nàng đến Hồ Than thở nơi họ thường gặp nhau ngày xưa để tìm đến cái chết. Cả hai gia đình ân hận và đã xây hai ngôi mộ cạnh nhau ở Hồ Than thở.
"Anh Đinh Lăng giờ đây đâu nhỉ
Anh của em yêu quí nhất đời
Anh đi mù mịt xa khơi
Phượng hoàng tung cánh phương trời mãi bay..."





Con chiên ngoan đạo tại nhà thờ Con Gà
Thung lũng Vàng

Cafe buối sang nhà nổi Hồ Xuan Hương

Trong Thiền Viện Trúc Lâm


Mời mọi người hãy clik để nghe nhạc Trịnh Công Sơn

           


29 thg 7, 2012

Khó hiểu


   Những năm 70, 80 của thế kỷ trước, ai bị chính quyền khép tội “phản động” cả nhà sợ hãi, dân tình xa lánh, chửi bới nhiều người không vào tù thì cũng bỏ làng ra đi.
Bác Nguyên Ngọc và Anh hùng Núp
  Cũng từ ấy bây giờ lại khác, có phải từ điển bổ sung thêm định nghĩa, mà rất nhiều người chính quyền khép "tội ấy" lại vẫn cứ ngẩng cao đầu, vẫn tiếp tục hành động theo ý định sẵn, không những thế lại còn: phản biện lại chính quyền, làm đơn kiện chính quyền cho rằng “vu khống” như bác Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang A, bà Lê Hiền Đức…Thật khó hiểu thế nào là đúng? 

Nhân sỹ trí thức xuống đường phản đối TQ

TS Nguyễn Văn Khải (ông già Ozon)

27 thg 7, 2012

27-7

   Sáng nay nơi tôi nhập ngũ và hưởng chế độ thương binh, mời về dự buổi gặp mặt thương bệnh binh, gia đình liệt sỹ nhân kỷ niệm 27-7.
 Ngày chúng tôi ra đi (năm 1966) hơn 50 người, ngày trở về chỉ còn chưa đầy hai bàn tay, nhiều người đã ngã xuống ở chiến trường. 
 Tôi còn may hơn bao người khác. Cám ơn trời Phật đã chở che tôi những ngày ác liệt.
 Thương cho những người bên kia chiến tuyến, họ ngã xuống, thương tật suốt đời mà không có một ngày được nhắc tới. Chiến tranh là vậy ư?


26 thg 7, 2012

LÒNG YÊU NƯỚC


ÔNG TIẾN SĨ NHẠO BÁNG “LÒNG YÊU NƯỚC” TRÊN BÁO NHÂN DÂN

Sau khi báo Nhân dân đăng bài của TS Nguyễn Minh Phong. Cư dân mạng lên tiếng nhiều quá. Trên blog của Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo có viết:
article
Tiến sĩ Nguyễn Minh Phong
NGUYỄN TRỌNG TẠO: Nói về lòng yêu nước thì bất cứ người Việt Nam nào, chỉ cần im lặng cũng biết họ yêu nước. Vậy mà có một ông tiến sĩ ra rả nhạo báng lòng yêu nước với lời nói (văn viết) kém một em học sinh cấp hai làm bài tập làm văn. Đó là tiến sĩ Nguyễn Minh Phong. Nếu tiến sĩ là được ngồi trên lưng con rùa như ở Văn Miếu, thì ông này chắc là phải ngồi trên lưng con nhái. Vì các cụ tiến sĩ xưa không ai viết văn vớ vẩn như thế. Vớ vẩn như thế mà ngồi trên lưng rùa, chăc sẽ bị thần Kim Quy vặn cổ liền. Nên nhớ, cái ý thức yêu nước của các cụ xưa là “Diên Hồng”, là “Sát thát” chứ không phải là dè bỉu “Diên Hồng”,  ”Sát thát” như cái ông tiến sĩ (dổm) này. Chả lẽ “Diên Hồng”,  ”Sát thát” cũng là “lợi dụng yêu nước” sao? Vậy ông là cái gì, ông là người sợ thể hiện lòng yêu nước, nên phê phán ”Diên Hồng”,  ”Sát thát” để thể hiện lòng yêu nước của riêng mình? Hà hà, nếu đảng nói biểu tình là yêu nước thì ông tiến sĩ sẽ nói sao? Hay là ông sẽ vẫn nói biểu tình là lợi dụng yêu nước? ”Diên Hồng”,  ”Sát thát” là lợi dụng yêu nước? Những kẻ cơ hội, khốn nạn vẫn còn nhan nhản, nên chúng mới ban cho ông một chỗ trên báo Nhân Dân để được cơ hội khốn nạn như chúng. Nhưng đọc bài viết của ông, không ai có thể lọt tai được, vì một bài văn học trò kém. Nếu không tin, mới bạn hãy đọc thử xem. (Xin lỗi, nếu ai đọc vài câu mà khinh bỉ không thèm đọc nữa thì xin đại xá):
Không ai được lợi dụng lòng yêu nước! (Bạn muốn đọc clik vào đây)


25 thg 7, 2012

Những ngày hè

   Hai năm nay Sở GD-ĐT cùng với Hội toán học Hà Nội tổ chức chuyên đề cho giáo viên, trường bồi dưỡng 67 Cửa Bắc cùng với các phòng tổ chức rất chuyên nghiệp. 
   Những ngày qua tiếp xúc với giáo viên thấy các thầy cô rất yêu môn toán, hăng say chăm chú theo dõi các chuyên đề, những điều minh trao đổi có thể nhiều người đã biết, song mình phải khơi dậy những gì mà họ cần, "dạy toán là dạy tư duy" như nhiều người thường nói, giáo viên cần ý tưởng, phương pháp chứ đâu có mong nhiều ví dụ.
 Nhiều thầy cô gửi mail cám ơn và trao đổi thêm những điều cần làm rõ. 
Một số hình ảnh trong những ngày qua.
Hội toán học HN và các báo cáo viên với giáo viên Phúc Thọ

Hội toán học HN và giáo viên Gia Lâm





Chuyên đề tại quận Hai Bà

Thầy Vũ Kim Thủy TBT Toán tuổi thơ


   

23 thg 7, 2012

Chia tay Ron

    Thứ Năm vợ chồng ông Ronald về nước, tôi bận không tiễn đưa được. Trưa nay ông mời chúng tôi tại nhà hàng Sen Hà Thành (Bùi Thị Xuân). Ông tâm sự rất thích món ăn ở Việt Nam ngon và rẻ, ở Canda không có được như ở đây.
   Hai năm làm việc với chức năng cố vấn, ông và tôi rất hiểu nhau, thường xuyên trao đổi qua mail.

   



21 thg 7, 2012

Thầy tôi


  Từ nhỏ tôi vẫn gọi bằng thầy, thầy dạy chúng tôi bằng "roi" mỗi khi mắc lỗi thầy gọi lại rút chiếc roi mây gài trên mái nhà đánh vào mông và chân, có lẽ tôi là người được ăn roi nhiều nhất trong nhà. Mãi tới khi có cháu mọi người quen gọi bằng ông, song gọi bằng thầy tôi cảm thấy như sống lại thời ấu thơ ở một làng quê đồng bằng Bắc bộ.    
  Thầy tôi năm nay bước sang tuổi 98, so với người trong họ thầy thọ hơn nhiều. Hai tuần qua thầy nằm bệnh viện tỉnh do viêm đường tiết niệu, chúng tôi rất lo lắng sức khỏe của thầy, mấy anh chị em thay nhau ở viện, những đêm ở đây tôi hầu như thức trắng. Lúc đau quá thầy đòi về nhà “tôi biết không thể sống được”, tôi an ủi động viên “bệnh thầy nhất định bác sỹ chữa được”.
  Sau hơn hai tuần điều trị bệnh tình của thầy cũng qua đi, chúng tôi rất vui.
 Chúng tôi cũng không muốn để ai biết, đến chiều qua thầy ra viện mấy người trách sao lại dấu. Có một người quen mừng tôi can rượu ngon, tôi mời bác sỹ và nhân viên trong khoa điều trị cho thầy uống cùng chia vui. 
   Những ngày thầy tôi nằm viện, là con trưởng tôi xin cám ơn tất cả mọi người đã đến thăm hỏi động viên thầy tôi, nhất là bạn bè, học sinh đã hết lòng chăm sóc cứu chữa cho thầy tôi khi nằm viện. Tôi cảm động khi Bác sỹ điều trị nói với tôi "Anh cứ yên tâm, đối với cụ chúng em không ngần ngại gì, thuốc men với mức tối đa, nếu cần thuốc gì em sẽ cho đơn để mua”.
 Năm nay thầy tôi yếu đi nhiều, tiếp xúc với mọi người thầy vẫn minh mẫn song có dấu hiệu lẫn của tuổi già. 
  Cầu chúc thầy mạnh khoẻ.


Các cháu bên ông nội


Sau ngày ra viện


Clip này quay cách đây hai năm



12 thg 7, 2012

Nợ xấu


Ông Trương Đình Tuyển, nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại, thành viên Hội đồng Tư vấn Chính sách Tài chính tiền tệ Quốc gia, được dẫn lời nói tại một diễn đàn trực tuyến vào đầu tuần này rằng nguyên nhân trước tiên là do “Chính phủ quản lý lỏng lẻo”.
Hai nguyên nhân còn lại theo ông Tuyển là việc “các tổ chức tín dụng tham lam mở rộng cho vay, trong đó có nhiều khoản đầu tư của doanh nghiệp nhà nước kém hiệu quả, không trả được nợ” và “cơ chế giám sát thiếu chặt chẽ để nợ xấu phát sinh lớn mà không có giải pháp ngăn chặn sớm”.
Bình luận được đưa ra tại buổi giữa các chuyên gia kinh tế và ngân hàng do Thời báo Kinh tế Việt Nam tổ chức vào ngày 09/07 trong bối cảnh đã có trên 26.000 doanh nghiệp ngừng hoạt động tại Việt Nam trong sáu tháng đầu năm nay và nợ xấu tăng cao so với năm ngoái.
Theo quy định của các cơ quan tài chính quốc tế thì những khoản nợ vay quá 90 ngày và khả năng trả nợ cả gốc và lãi bị nghi ngờ được bị xếp vào loại nợ xấu.
Tại diễn đàn này Kinh tế gia cao cấp Lê Đăng Doanh nói “tiêu chuẩn nợ xấu của Việt Nam chưa thống nhất với tiêu chuẩn nợ xấu của thế giới”.
“Tỷ lệ nợ xấu mà các công ty xếp hạng tín dụng quốc tế đưa ra cao hơn nhiều so với tỷ lệ nợ xấu mà chúng ta tự xác định, thí dụ Fitch đã đưa ra tỷ lệ nợ xấu 13%. Các chuyên gia Việt Nam đưa ra tỷ lệ nợ xấu khác nhau từ 8 - 14%”.
“Để giải quyết vấn đề nợ xấu cần làm rõ tổng số nợ xấu, số nợ xấu trong từng ngành kinh tế, bất động sản, chứng khoán, trong từng ngân hàng”, ông Doanh nói thêm.
Ông Doanh cũng phê phán cách điều hành của chính phủ theo chính sách mà ông gọi là "có tính tình thế, thay đổi giật cục, đột ngột, khó dự đoán và làm cho các doanh nghiệp gặp nhiều khó khăn trong đầu tư và kinh doanh".
Ông Doanh nhắc lại hai nguyên nhân là “tư duy nhiệm kỳ” và “lợi ích nhóm” mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ ra tại Hội nghị 3 Ban chấp hành Trung ương.
Theo số liệu chính thức của Ngân hàng Nhà nước, mức nợ xấu của toàn ngành là 4,47%, tương ứng 108 nghìn tỷ đồng.
"Người ta coi đó là “cục máu đông” rất nguy hiểm của huyết mạch của nền kinh tế. Vì vậy, các ngân hàng đều rất sợ", ông Trương Đình Tuyển nhận xét.
Cựu Bộ trưởng Thương mại cũng liên hệ tới bong bóng bất đọng sản vỡ vào những năm cuối thập kỷ 80, đầu 90 của thế ký trước tại Nhật dẫn đến nợ xấu chiếm đến 9% tổng dư nợ và rằng cuộc tranh luận dai dẳng (có lấy tiền thuế của dân để xử lý nợ xấu hay không) gây tác động dai dẳng đến nền kinh tế.
"Hiện nay có một số dự kiến, một số phương án khác nhau để giải quyết nợ xấu song chưa có quyết định cuối cùng của Chính phủ", ông Tuyển nói thêm.
Kinh nghiệm của các nước trên thế giới cho thấy việc xử lý nợ xấu khá tốn kém, phải đi liền với việc cải cách mạnh mẽ hệ thống ngân hàng và doanh nghiệp.
Trong cuộc trao đổi với bạn đọc trên mạng, ông Võ Trí Thành từ Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương (CIEM) nhận định cho điều ông gọi là sự hoài nghi của thị trường vẫn còn khiến việc khởi động phát triển kinh vẫn còn khó khăn.
"Về tổng thể, kinh tế Việt Nam năm nay rất dễ tổn thương, dù có vượt qua được khó khăn thì nhìn chung cả năm vẫn còn rất khó khăn", ông Thành nói.
Trả lời phỏng vấn với BBC vào đầu tuần này, chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành tỏ ra quan ngại về thực trạng nợ xấu trong khối ngân hàng tại Việt Nam và khuyến cáo Ngân hàng Nhà nước nên có động thái mà ông gọi là "thanh tra kiểm tra như thế nào cho chính xác".
Trong cuộc phỏng vấn với BBC Tiếng Việt ngày 09/07/2012, ông Thành đặt câu hỏi rằng hệ thống ngân hàng thương mại có chịu khai báo một cách trung thực hay không.
"Những con số đưa ra là chưa có đủ độ tin cậy", ông Thành nói thêm.
Ông Thành cũng bình luận rằng theo một số nhà nghiên cứu khách quan thì số nợ xấu có thể lên tới hơn 14% trong khi giải trình trước quốc hội mới đây, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình nói số nợ xấu trên toàn hệ thống lên tới 10%.
Ông Thành cảnh báo trong trường hợp nợ xấu lên tới 25% của GDP thì có thể xem Việt Nam có nguy cơ khủng hoảng tài chính và khủng hoảng kinh tế.
Trả lời phỏng vấn với BBC vào đầu tuần này, chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành tỏ ra quan ngại về thực trạng nợ xấu trong khối ngân hàng tại Việt Nam và khuyến cáo Ngân hàng Nhà nước nên có động thái mà ông gọi là "thanh tra kiểm tra như thế nào cho chính xác".
Trong cuộc phỏng vấn với BBC Tiếng Việt ngày 09/07/2012, ông Thành đặt câu hỏi rằng hệ thống ngân hàng thương mại có chịu khai báo một cách trung thực hay không.
"Những con số đưa ra là chưa có đủ độ tin cậy", ông Thành nói thêm.
Ông Thành cũng bình luận rằng theo một số nhà nghiên cứu khách quan thì số nợ xấu có thể lên tới hơn 14% trong khi giải trình trước quốc hội mới đây, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình nói số nợ xấu trên toàn hệ thống lên tới 10%.
Ông Thành cảnh báo trong trường hợp nợ xấu lên tới 25% của GDP thì có thể xem Việt Nam có nguy cơ khủng hoảng tài chính và khủng hoảng kinh tế.
(Theo BBC)

3 thg 7, 2012

Đâu chỉ một lời xin lỗi là xong


    Đây không phải là lần đầu Đường lên đỉnh Olympia của Đài THVN có “sự cố” nhưng lần này quá thể đã làm nhục đến Quốc thể, vì là trận chung kết được truyền hình trực tiếp không chỉ trong nước mà cả hành tinh này đều có thể xem được. Ngay hôm đó nhiều người  đã thấy ngay lộ đề phần “Vượt chướng ngại vật”, sau đó ban tổ chức trả lời  “Có 2 cuộc họp kín, lần một ngày 22 - 6, lần thẩm định lại vào lúc 8h sáng ngày 24 - 6 ngay trước cuộc thi. Các cuộc họp này đều cửa đóng then cài”  thật nực cười với cách trả lời này ngô nghê trong thời đại ngày nay. Thử hỏi sau cuộc họp ban giám khảo có bị cách li không? Hay được tung tăng muốn đi đâu thì đi, có công an theo dõi không? Chỉ cần vài giây thông tin đó đã đến với thí sinh rồi!
 Không những thế các câu hỏi lại còn mang tính mơ hồ “ngôn ngữ chính thức của Vatican là gì?" MC Tùng Chi đã có những nhận xét phản khoa học, chẳng hạn: Nhầm tiếng và chữ “Ban đầu chúng ta chỉ có tiếng Hán, sau đó chúng ta có tiếng Nôm” , MC Tùng Chi còn nhầm chữ cái với âm tiết “Từ đơn dài nhất trong tiếng Việt là từ NGHIÊNG, có 7 âm tiết
   Điều quá sốc hôm đó thể hiện ở phần “Tăng tốc” của Thái Hoàng. Với câu hỏi: “Cần bao nhiêu mặt trời để cán cân thằng bằng”, các thí sinh phải lựa chọn đáp án là một số nguyên từ 4 đến 9. Hoàng có giải thích: “Sau một loạt quy đổi, nói chung là nhân chia phân số rất lằng nhằng thì ta thấy là nếu thêm 6 mặt trời vào đây sẽ tương đương với số lượng sao bằng với bên kia”. Nếu tính theo lời giải được MC Tùng Chi công bố: Trăng tương ứng với số 7, Sao tương ứng với số 9, Mặt trời tương ứng với số 6 thì kết quả tính được là số thập phân. Chương trình đã công nhận đáp án 6 Mặt trời. Nếu sử dụng đáp án này thử lại thì một bên cân sẽ là 50 và một bên cân sẽ là 52 nên không thể thăng bằng. Vậy không có đáp án đúng!
   Sự công nhận này đã đem đến cho nhà vô địch Thái Hoàng 30 điểm để rồi loại  người xứng đáng.
 Từ hôm đó cư dân  mạng lên tiếng quá nhiều,  có người cho rằng  “VTV làm thương hại đến cả quốc gia”, không thể chỉ một lời xin lỗi là xong. Ai cũng hiểu rằng đây là sân chơi của học sinh THPT , lớp trẻ đủ hiểu ban tổ chức đã có lợi ích không nhỏ trong cuộc chơi này.

2 thg 7, 2012

BẦY SÂU VÀ QUẢ TÁO THỐI


Truyện ng n
Thái Bá Tân    

Lúc ấy trời đã xế chiều.
Hai ông già, một gầy một béo, ghé vào quán nước để nói chuyện “nhân tình thế thái”, tức là chuyện chính trị.
Dạo này đâu người ta cũng thấy các ông nói chuyện chính trị. Mà nói to, không thèm thậm thụt như trước.
Ông gầy lấy ra một tờ giấy, thích thú đặt nó lên bàn rồi nói:
“Ông đọc đi.”


     Đức Phật bảo đệ tử:
“Hãy nhìn kia, bầy sâu
Đang ăn quả táo thối.
Mà cắn xé, tranh nhau.

Chúng tưởng chúng hạnh phúc
Ăn thứ nhơ bẩn này.
Ta, người thường, thấy chúng
Là loài đáng thương thay.

Còn những người giác ngộ
Thì thấy người vô minh
Như sâu ăn táo thối,
Rất hài lòng với mình.”    

Ông béo đọc xong, ngước lên hỏi:
“Thì sao?”    
“Thì nó nói đúng phóc chứ sao?”
“Nói gì?”
Ông gầy không trả lời thẳng vào câu hỏi của bạn:
“Đây là bài thơ trên một tờ báo “lề đảng”. Để bàn về cái nhân, cái đức, cái gì gì đấy của Phật. Không quan trọng. Quan trọng là nó nói đúng thực trạng của ta hiện nay. Tôi biết lão tác giả này. Lão thâm lắm. Là ông quan văn của đảng nên lão phải mượn cổ nói kim, mượn người nói ta. Cũng phải thông cảm cho lão.”
Ông béo gật gù:
“Đúng là bọn tham quan đang đục khoét đất nước như bầy sâu tranh nhau ăn quả áo thối. Vấn đề ở chỗ là có quả táo thối trước để sâu đến ăn hay ngược lại, vì sâu ăn mà quả táo thành thối. Táo chín, tự rơi xuống đất cũng có thể thành thối.”
“Thế ông nghĩ sao?”
“Ở một nước bình thường thì đa phần táo rụng mà thối. Còn nước ta thì do sâu ăn.”
Ông gầy thở dài:
“Mà bọn chúng tranh nhau ăn kinh lắm. Sắp hết quả táo rồi. Đất nước ta sắp toi rồi.”
Ông béo cũng thở dài theo. 
Im lặng một lúc, ông gầy lại nói:
“Tôi đọc kỹ bài thơ, thấy Phật nói đúng. Cứ như Ngài đang nói về ta ấy.”
Ông béo cầm tờ giấy đọc lần nữa, rồi hỏi:
“Ông có thương hại chúng không?”
“Không. Chỉ Phật mới có thể yêu hết mọi người. Với Ngài, không có người xấu, chỉ có người tốt và chưa tốt. Tôi thì tôi nghĩ phải giết chúng. Giết hết!”
“Thời buổi sâu nhiều người ít, giết thế nào xuể.”
“Thì phải làm sao cho người nhiều sâu ít.”
“Làm cách nào?”
“Phật chẳng đã nhắc đến hai chữ “giác ngộ” đó sao? Không ít người thậm chí giờ còn chưa nhận thấy chúng là sâu. Phải làm cho họ “giác ngộ để thấy bộ mặt thật của chúng.”
“Đành thế, nhưng khó.”
“Ừ, khó.”
Rồi cả hai ông gãi tai, gần như cùng một lúc.
Bất chợt, ông béo nói, giọng hồ hởi:
“Tôi nghĩ lại rồi. Về việc sâu trước hay táo thối trước ấy mà, tôi cho rằng ở ta nhất định phải do táo thối trước. Ý tôi muốn nói tới môi trường xã hội, hay cơ chế, hệ thống gì đó như bây giờ người ta hay nói. Nó bị lỗi, bị thối từ đầu nên mới đẻ ra lắm sâu thế. Những con sâu vốn dĩ cũng là người bình thường như ta, có con còn tốt hơn. Thế mà thành sâu. Sâu cũng ba bảy loại. Loại sâu hoàn toàn, loại nửa người nửa sâu hay sâu một phần, người ba phần. Nhưng chung qui vẫn là sâu, vì trong một quả táo đã thối thì không thành sâu cũng khó. Hoặc cái miệng ăn, cái tay vơ là sâu, còn cái đầu, cái tâm thức vẫn sót lại đôi chút chất người...”
Đến lượt ông gầy hồ hởi:
“Bác nói thế làm tôi chợt nảy ý này. Có thể làm cho người nhiều sâu ít bằng cách khơi gợi, khuyến khích, hoặc nếu được thì bắt sâu trở lại làm người, nhất là những con sâu bự, sâu chúa. Từ người thành sâu được thì cũng có thể từ sâu lại thành người được chứ sao.”
“Miễn là có điều kiện cần và đủ,” ông béo chêm vào.    
“Đúng. Bài thơ này về lời Phật dạy cũng góp phần tạo nên điều kiện ấy. Và rồi chính những con sâu quay lại làm người ấy sẽ tự mình chữa  cái “lỗi hệ thống” kia, và làm cho quả táo không thối nữa. Đừng quên trước khi thành sâu chúng cũng từng là người, và trong chừng mực nào đó, chúng cũng là nạn nhân của cái “ hệ thống” được áp đặt từ trước.”
“Ông nói cứ ngon ơ. Chúng không dễ gì muốn trở lại thành người đâu.”
“Có thể. Nhưng hiện giờ tôi nghĩ đó là điều khả thi hơn cả, nếu không muốn nói duy nhất.”
Khi đứng dậy ra về, ông béo nói một câu không ăn nhập mấy với những điều vừa tranh luận:
“Giá bây giờ có Phật sống lại nhỉ?”

Hà Nội, 30. 4. 2012




25 thg 6, 2012

Dân chỉ nói đúng mà thôi


  Tôi có tâm sự với một UVTƯ, ông cũng buồn và lo lắng trước tình hình của đất nước hiện nay...
Ông Chủ tịch nước TTS tiếp xúc với cử tri TPHCM đều nóng, báo Tuổi tre có có buổi phỏng vấn ông. Song cũng chẳng đi về đâu.
* Thưa Chủ tịch nước, nhiều cử tri bất bình trước những biểu hiện tiêu cực, tham nhũng, thiếu gương mẫu của một bộ phận người có chức vụ cao. Sự việc xôn xao gần đây là vụ xây dựng nhà cửa "hoành tráng" của con trai bí thư Tỉnh ủy Hải Dương. Nhiều cử tri cho rằng với đồng lương của cán bộ, công chức như hiện nay sẽ rất khó làm được cơ ngơi như thế...
- Tôi đã nhiều lần chia sẻ chân tình với cử tri, nếu chống tham nhũng không thành công thì việc thực hiện nghị quyết trung ương 4 - một số vấn đề cấp bách về xây dựng Ðảng hiện nay - đang rất được nhân dân trông đợi sẽ không thể thành công được. Anh không thể nói trước nhân dân rằng mình không suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, trong khi lại tham nhũng, tiêu cực và do vậy, dân cũng sẽ không thể tin bộ máy được trong sạch. Chống tham nhũng thành công thì những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống chắc hẳn sẽ tốt dần lên.
Còn việc kiểm soát, minh bạch tài sản, thu nhập của đội ngũ cán bộ, công chức là chuyện đại sự. Gốc gác của vấn đề này nằm ở chỗ hiện còn sử dụng tiền mặt quá lớn trong nền kinh tế. Ðể giải quyết căn cơ hơn, nhất định phải thay đổi phương thức giao dịch này, phải thu hẹp dần, thay vào đó là thanh toán, giao dịch qua ngân hàng. Phương thức này được cho là hiệu quả để có thể kiểm soát được các "giao dịch ngầm". Chúng ta luôn mong muốn hạn chế bị ăn cắp, ăn trộm, bòn rút của công hay các giao dịch vì mục đích tiêu cực, nhưng với chế độ sử dụng tiền mặt đại trà như hiện nay sẽ không thể kiểm soát, thậm chí tham nhũng sẽ ngày càng tệ hại hơn.
Với trường hợp cụ thể liên quan đến gia đình anh Quyến (ông Bùi Thanh Quyến, ủy viên Trung ương Ðảng, bí thư Tỉnh ủy Hải Dương) thì Ủy ban Kiểm tra trung ương đang kiểm tra. Báo chí nêu nhiều như thế, nhưng thực tế ra sao phải chờ kết luận của Ủy ban Kiểm tra trung ương. Cho đến giờ này, ngoài thông tin báo chí nêu, tôi chưa nhận được thông tin gì khác ở trường hợp nêu trên, nên phải chờ kết quả kiểm tra xem cái gì đã xảy ra ở đó.
* Nhưng thưa Chủ tịch nước, từ vụ việc cụ thể như vậy, nhiều ý kiến đặt vấn đề tính thực chất, hiệu quả của biện pháp kê khai tài sản, thu nhập của cán bộ, công chức?
- Quy định về vấn đề này đã có rồi, nhưng thực tế cũng chưa đảm bảo hiệu quả như mong muốn và tính thực chất của việc kiểm soát tài sản, thu nhập bằng biện pháp kê khai này. Chúng tôi năm nào cũng kê khai. Sắp tới đây cũng sẽ công khai các kê khai này tại nơi cư trú, nơi công tác của cán bộ, công chức.
Tuy nhiên, khi nền kinh tế còn sử dụng tiền mặt đại trà, thì vẫn rất lo ngại sẽ còn tình trạng giấu giếm tài sản, thu nhập bất chính, chưa kể tình trạng rửa tiền thông qua kênh bất động sản, chứng khoán, ngân hàng thương mại... Trong khi đó, hiệu quả của một số biện pháp kiểm soát như đã áp dụng còn hạn chế. Ðó là điều rất rõ, nên cần phải thay đổi, bổ sung biện pháp kiểm soát hữu hiệu hơn.
Về lâu dài, phải hạn chế tối đa sử dụng tiền mặt trong các giao dịch để có thể khống chế, kiểm soát được các "giao dịch ngầm", các khoản thu nhập không rõ nguồn gốc.
Nếu người ta biếu nhau bằng nhà, đất, xe cộ... thì có thể kiểm soát được bằng biện pháp kê khai, công khai để tổ chức, nhân dân giám sát, khó có thể che đậy được tai mắt của dư luận, báo chí. Nhưng nếu họ biếu nhau bằng tiền thì sẽ rất khó khăn để kiểm soát trong điều kiện hiện nay.
Tuy nhiên, trước hết là những gì đã phơi bày trong cuộc sống, người dân, báo chí phản ánh thì nhất định phải được làm rõ, có kết luận và công khai để nhân dân biết. Tại cuộc tiếp xúc cử tri ở Ủy ban MTTQ VN TP.HCM hôm thứ bảy vừa qua, có một ý kiến phản ảnh về một cán bộ cấp cao được cấp đến mấy suất đất. Hay một ý kiến khác nói rằng có trường hợp "chiêu đãi" đoàn thanh tra của trung ương trước khi kết thúc công việc bằng một đêm "vui vẻ" với các cô gái xinh đẹp tại khách sạn...
Tôi đã cử ngay cán bộ đến tiếp xúc với những người phản ảnh công khai hai trường hợp trên để phối hợp với cơ quan chức năng làm rõ, trả lời kết quả cho cử tri. Hằng ngày có nhiều thông tin phản ảnh như thế. Nói tóm lại, đừng bỏ qua và nhất định không được bỏ qua bất kỳ dư luận nào, nếu dư luận nêu đúng thì phải xử lý, nếu nói sai cũng phải được thanh minh cho rõ ràng, trả lại sự trong sạch cho những cá nhân, tập thể bị phản ảnh không đúng.
"Tôi muốn nghe sự thật"
* Trở lại không khí của buổi tiếp xúc cử tri tại Ủy ban MTTQ VN TP.HCM, đa số ý kiến nêu bức xúc, có lúc gay gắt, ít thấy lời khen. Có ý kiến e ngại không khí đó làm cho tình hình đất nước thêm phần nặng nề, thiếu phấn khởi, kém đi phần tươi sáng... Riêng cảm nhận của Chủ tịch nước như thế nào về bầu không khí đó?
- Tôi không thấy có những lời lẽ nào khó nghe, mà thậm chí tất cả đều là những lời cần nghe. Tôi muốn nghe sự thật chứ không phải đến và mất thời gian để nghe những lời hoa mỹ, không đúng sự thật.
Tôi là đại biểu của dân, phải nghe để hiểu lòng dân đang muốn gì ở Ðảng, ở Nhà nước, ở các nhà lãnh đạo đất nước, ở hiện tại và trong tương lai của đất nước. Với tôi, không có gì lấy làm khó nghe, mà ngược lại thấy rất thích thú. Cái gì đúng cần được ghi nhận, biểu dương. Cái gì cô bác cử tri, báo chí chê trách đúng, cần nghiêm túc tiếp thu, sửa chữa.
Cuộc sống đang diễn ra như thế nào thì cần nói thế đó, không được quy kết thế này thế kia và như vậy không phải là người đại biểu của dân. Những gì dân còn muốn nói với người đại biểu của mình, muốn lãnh đạo biết, hay các phản ánh của báo chí thì suy cho cùng những ý kiến đó cũng nhằm mong muốn phản ánh sự thật, phản ánh những điều nóng bỏng của cuộc sống, mong muốn sớm được giải quyết, chứ không có ý làm cho vấn đề nóng lên hay làm phức tạp thêm.
* Thưa Chủ tịch nước, hội nghị trung ương 5 đã đưa ra quyết sách mạnh mẽ là thay đổi cách tổ chức bộ máy phòng chống tham nhũng, cụ thể là Ðảng trực tiếp nắm giữ thẩm quyền chỉ đạo, điều hành bộ máy này. Với một quyết sách như vậy, người dân có thể trông đợi gì ở kết quả phòng chống tham nhũng?
- Khi đưa ra quyết sách như vậy, trung ương đã có nhiều cân nhắc, tính toán. Với tổ chức bộ máy phòng chống tham nhũng trước đây, sau một khóa thực hiện chức trách của mình, tuy đạt được một số kết quả nhưng mục tiêu ngăn chặn, đẩy lùi tham nhũng, lãng phí thì rõ ràng chưa đạt được như nhân dân mong đợi. Ðại hội XI của Ðảng đã kết luận rất rõ điều này.
Trung ương cũng nhận thấy tổ chức bộ máy phòng chống tham nhũng như vừa qua có phần không thích hợp thì nay cần được thay đổi và tổ chức làm sao để thích hợp hơn. Mục tiêu ngăn chặn, đẩy lùi tham nhũng là nhất quán và không bao giờ thay đổi. Việc thay đổi tổ chức bộ máy chỉ đạo chống tham nhũng cũng là để thực hiện mục tiêu này, tạo được chuyển biến rõ rệt, đáp ứng mong đợi của nhân dân.
Nay Ðảng trực tiếp nắm giữ thẩm quyền chỉ đạo, điều hành và Tổng bí thư là người đứng đầu bộ máy phòng chống tham nhũng. Ban Nội chính của Ðảng được tái lập, cũng là cơ quan thường trực về phòng chống tham nhũng. Với thể chế chính trị của nước ta thì cách tổ chức bộ máy về phòng chống tham nhũng như vậy là mạnh mẽ nhất rồi và "ra tay" cỡ như vậy cũng đã là cao nhất. Nhân dân đang rất trông chờ kết quả từ quyết sách mới.
Mong đồng bào cử tri và cán bộ, đảng viên đều phải tỏ rõ tinh thần trách nhiệm cao, cả báo chí nữa, đóng góp vào công cuộc phòng chống tham nhũng đạt kết quả theo mong đợi của nhân dân. Tôi tin rằng tình hình sẽ có chuyển biến tích cực tới đây.
* Chủ tịch nước đã có lần nói thẳng với cử tri nếu chống tham nhũng không thành công và kết quả cũng chỉ dừng lại ở mức như nhận định lâu nay thì ngay bây giờ đã có thể dự thảo được báo cáo kết quả thực hiện nghị quyết trung ương 4...
- Dứt khoát phải tiến hành thành công. Ðó là mệnh lệnh của nhân dân. Không thể để nghị quyết trung ương 4 không thành công, là phụ lòng tin của dân, của Ðảng, là không vì lợi ích của nhân dân, của Tổ quốc. Chúng ta không có con đường nào khác, chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải thành công.
Cho dù phải chấp nhận những biện pháp đau đớn cũng phải làm, vì đó là sự sống còn của Ðảng, của chế độ và tương lai tươi sáng của đất nước này.
Nhiều cử tri TP.HCM đã nói thẳng với tôi "một số cán bộ có ăn (hối lộ) thì cũng ăn vừa phải thôi. Ăn hết như thế thì còn đâu để nhân dân ăn", nghe thật xót xa, đau đớn và xấu hổ. Do vậy, nhất định phải làm trong sạch Ðảng, trong sạch bộ máy nhà nước, không còn cách nào khác.
Công tác quản lý cán bộ có vấn đề
* Tuy nhận trách nhiệm trước Quốc hội, nhưng Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải Ðinh La Thăng cho rằng quy trình bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng làm cục trưởng Cục Hàng hải VN là đúng. Nhiều cử tri rất than phiền về điều này, chưa kể việc ông Dũng dễ dàng trốn thoát... Thưa Chủ tịch nước, quy trình bổ nhiệm có vấn đề hay vấn đề nằm ở chỗ chọn không đúng cán bộ?
- Không thể đổ cho quy trình làm công tác cán bộ được. Quy trình được xây dựng là để lựa chọn những con người có đức, có tài, không phải để chọn những con người hư hỏng. Không thể nói là làm đúng quy trình, nhưng con người được bổ nhiệm đã hư rồi thì còn nói đúng quy trình gì nữa?
Tôi cho rằng trường hợp này là đánh giá không đúng con người. Trước khi bổ nhiệm phải biết rõ con người dự định chọn là tốt hay xấu. Một người đã hư rồi nhưng bảo không hư, đã hỏng rồi nhưng còn lý giải gì nữa, chắc chắn cử tri sẽ không đồng tình. Ở đây cũng cần xem thấu đáo có phải do không biết các sai phạm trước đó hay do bao che nhau.
Trách nhiệm của người bổ nhiệm trong trường hợp này là đánh giá sai con người. Tất nhiên không phải trường hợp bổ nhiệm, đề bạt nào cũng như thế cả. Nhưng ở đây có thể thấy công tác quản lý cán bộ có vấn đề, cán bộ đã hỏng rồi mà không biết. Ðương nhiên người ký quyết định bổ nhiệm trường hợp như thế phải chịu trách nhiệm. Trong quá trình kiểm điểm theo tinh thần của nghị quyết trung ương 4 tới đây chắc chắn những trường hợp như thế sẽ được làm rõ.

24 thg 6, 2012

Tự ra khỏi Đảng


  Báo Pháp luật TPHCM đăng bài "Tự ra khỏi Đảng lặng lẽ" của tác giả Đinh Văn Quế tôi cho hơi lạ, nhất là trong thời điểm hiện nay.
(PL)- Bà Hoàng Yến bị Quốc hội khóa XIII bãi nhiệm tư cách đại biểu vì đã không trung thực khi khai lý lịch ứng cứ đại biểu Quốc hội.
  Bà từng là đảng viên nhưng không khai điều này. Bà ra khỏi Đảng với hình thức khi chuyển sinh hoạt Đảng bà đã không nộp hồ sơ về địa phương, vì bà “tự thấy mình không còn là đảng viên”. Hình thức ra khỏi Đảng này tạm gọi là “tự ra khỏi Đảng”.
Tình trạng “tự ra khỏi Đảng” theo cách này không phải cá biệt. Tuy chưa có thống kê số lượng trên cả nước là bao nhiêu nhưng nếu thống kê đầy đủ, tôi tin không phải là hai con số. Trước đây, đảng viên bị khai trừ hoặc bị xóa tên mới không còn là đảng viên nữa. Không ai muốn ra khỏi Đảng, vì hai chữ “đảng viên” đối với công dân Việt Nam rất thiêng liêng, họ sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để bảo vệ. Còn bây giờ, một bộ phận đảng viên không còn thiết tha với Đảng nữa, khi hai chữ “đảng viên” không còn có tác dụng đối với họ thì họ tự ra khỏi Đảng. Phải chăng đây cũng là một biểu hiện của sự “suy thoái” đối với một bộ phận đảng viên?
Tự ra khỏi Đảng bằng cách không nộp giấy sinh hoạt Đảng và hồ sơ đảng viên cho tổ chức Đảng nơi mà đảng viên được giới thiệu đến sinh hoạt, gồm nhiều đối tượng như công chức, viên chức trong các cơ quan nhà nước; cán bộ, nhân viên trong các tổ chức xã hội, sĩ quan, hạ sĩ quan, chiến sĩ trong lực lượng công an và quân đội...
Trước đây, đảng viên chuyển sinh hoạt Đảng từ nơi này đến nơi khác chỉ được mang theo “Giấy giới thiệu chuyển sinh hoạt Đảng”. Thậm chí giấy giới thiệu cũng không được mang theo người vì lý do bí mật hoặc đề phòng đảng viên bị hy sinh, bị bắt..., còn hồ sơ đảng viên thì được chuyển qua đường công văn. Khi nhận được hồ sơ đảng viên, tổ chức đảng ở cơ quan, đơn vị mới sẽ tiến hành các thủ tục tiếp nhận đảng viên về sinh hoạt tại cơ quan, đơn vị mình. Có trường hợp đảng viên chưa kịp về cơ quan, đơn vị mới đã hy sinh…
Hiện, không biết theo quy định nào mà đảng viên chuyển sinh hoạt Đảng từ nơi này đến nơi khác được mang cả giấy giới thiệu cùng với hồ sơ “gốc” của đảng viên. Vậy là đến cơ quan, đơn vị mới hoặc về địa phương nơi nghỉ hưu, nếu không muốn là đảng viên nữa hoặc “tự thấy không còn là đảng viên nữa”, họ không nộp giấy sinh hoạt và hồ sơ đảng viên là xong! Về nguyên tắc, tổ chức Đảng ở đơn vị, cơ quan mới không nhận được giấy giới thiệu sinh hoạt Đảng thì dù biết chắc người này là đảng viên cũng không được công nhận là đảng viên. Còn tổ chức Đảng ở đơn vị, cơ quan cũ đã chuyển sinh hoạt Đảng cho đảng viên do mình quản lý thì hết trách nhiệm. Quản lý đảng viên như thế thì tình trạng “tự ra khỏi Đảng” sẽ ngày càng nhiều, bởi lẽ: Đảng viên đã nhiều năm công tác, nay được nghỉ hưu có tâm lý không muốn tham gia sinh hoạt Đảng; đảng viên chuyển từ cơ quan, tổ chức nhà nước ra ngoài kinh doanh cũng không muốn là đảng viên nữa, nhất là đối với những người làm việc cho các công ty, tổ chức nước ngoài! Việc “tự ra khỏi Đảng” bằng hình thức này không gây ồn ào, bởi họ không “mang tiếng” bị xóa tên hay khai trừ.
Không nộp giấy giới thiệu sinh hoạt Đảng là hình thức tự ra khỏi Đảng “trong sạch” và dễ dàng nhất mà nhiều đảng viên đang áp dụng.
Đành rằng việc vào Đảng hay ra khỏi Đảng là quyền của mỗi người nhưng khi ra khỏi Đảng cũng nên đàng hoàng, minh bạch. Nếu khi vào Đảng, chi bộ làm lễ kết nạp với đầy đủ thủ tục thì thiết nghĩ, khi một đảng viên muốn ra khỏi Đảng vì lý do sức khỏe hay vì hoàn cảnh cũng nên tổ chức đàng hoàng để ghi nhận những năm cống hiến của đảng viên đó. Cạnh đó, công tác quản lý đảng viên trong trường hợp chuyển sinh hoạt Đảng cũng cần xem lại để tổ chức Đảng nắm được đảng viên khi chuyển sinh hoạt từ nơi này đến nơi khác, không nên để tình trạng đảng viên “tự ra khỏi Đảng” bằng cách không chuyển sinh hoạt Đảng như hiện nay.

23 thg 6, 2012

Khổ hạnh của người tu hành



   Đại đức Thích Tâm Mẫn tên thế tục Lê Minh (SN 1977) quê Quảng Nam. Cũng như bao thanh niên khác mơ ước sau này trở bác sỹ, kỹ sư, thầy giáo, nhưng điều đó không đến sau khi tốt nghiệp lớp 12 thầy nhập ngũ, ra quân ngày 26/6/2004 xuất gia tại chùa Hoằng Pháp Hóc Môn TP HCM và trở thành Tỳ kheo năm 2007.
 Thầy khởi hành từ chùa Hoằng Pháp ngày 2 Tết Kỷ Sửu (2009). Hàng ngày thầy thức dậy từ 3 giờ 30 và 4 giờ lễ lạy theo “Nhất bộ, nhất bái” đến 9 giờ nghỉ. Buổi chiều thầy tiếp tục đi từ 16giờ30 đến 21 giờ nghỉ, ngủ đêm ven đường hoặc ngôi chùa nào gần đó. Mỗi lễ thầy niệm từ 1 đến 2 câu  “Nam mô A Di Đà Phật”. Trong quá trình đi không kể nắng mưa thầy vẫn khổ luyện.
 “Nhất bộ, nhất bái” theo nhà Phật việc bái lạy sẽ giúp tiêu trừ nghiệp chướng, phát triển thiện căn, mang đến sự an lành về thể chất và tinh thần.
   Thầy tâm sự “Có nhẫn thì mới gần được đạo, không nhẫn thì đạo còn rất xa”.  “Nhất bộ, nhất bái” cũng là để cầu quốc thái dân an, phổ độ chúng sinh.
   “Nhất bộ, nhất bái”  nằm trong bốn câu kệ “Sám hối tội lỗi - cầu nguyện hòa bình - Chí đạt quả Phật - Hóa độ chúng sinh” hiểu đến đâu là do giác ngộ không hiểu được không gượng ép.
 Mỗi ngày  thầy chỉ đi được vài km, mỗi khi trên đường gặp tai nạn chết người thầy dừng lại làm lễ cầu siêu để cứu vớt linh hồn người xấu số.
Thầy đi qua tỉnh Hà Nam
  Nếu ai đã từng gặp thầy trên đường “Nhất bộ, nhất bái” bắt gặp khuôn mặt khắc khổ sạm đen vì nắng gió, song đôi mắt ánh lên sự khoan thai. Mặc bàn chân rớm máu trong đôi giày vải, bàn tay chai cứng, hàng ngày thầy vẫn lặng lẽ tu hành.
 Cái đích của thầy là đến núi Yên Tử Quảng Ninh, như vậy chỉ còn hơn trăm cây số, thầy dự tính 4 tháng nữa sẽ đến đất Phật. 

20 thg 6, 2012

Bó tay


    Mấy ngày hôm nay nhà cung cấp dịch vụ internet  được lệnh phong tỏa các blogger, chẳng khác nào như con chim sợ cành cây cong, cứ ngỡ là có người dương cung hại mình. Tại sao lại thế nhỉ?
  Mở blog của chính mình cũng không được, còn nói gì đến viết.  Nhiều người gọi điện tới kêu ca, chia buồn. Dù có vượt tường lửa nhưng không “đăng nhập” cũng bó tay.
  Mùa thi năm nay những người làm giáo dục không khỏi buồn về câu chuyện “Đồi Ngô”, làm tổn thương đến giáo dục, làm hủy hoại cả danh dự quốc gia, song chưa một quan chức có tầm cỡ nào lên tiếng, Phó TT NTN người khởi xướng phong trào “Hai không” cũng im lặng. Có nhiều ý kiến khác nhau về chuyện này PGS VNC cho rằng đây là vượt đèn đỏ bắt cướp có vi phạm nhưng không đáng để xử lý, các cán bộ lãnh đạo của Bộ giáo dục nghỉ hưu phản đối. 
  Tôi đã nhiều lần coi thi tốt nghiệp ngày ấy chỉ có thi bốn môn, đề giám thị chép lên bảng vất vả lắm ba ngày coi thi chỉ được một bữa ăn tươi, còn toàn cơm cà canh cua rau muống luộc, không có chế độ bồi dưỡng gì, nhưng chúng tôi làm việc rất nghiêm túc đúng quy chế. Còn bây giờ hội đồng coi thi chăm sóc giám thị như chiều vong, bữa nào cũng như tết, tiêu chuẩn nhà nước giám thị được đút túi, lại còn hội cha mẹ học sinh có phong bì bồi dưỡng riêng do coi thi vất vả. Tôi nhớ cách đây gần hai mươi năm, tôi ở lại làm PCT hội đồng coi thi tốt nghiệp THPT, một thầy hiệu trưởng về làm chủ tịch hội đồng coi thi trường tôi, trước khi thầy về cháu văn phòng gửi chế độ cho thầy, thầy nói:
 Ba ngày tôi về coi thi tiền nhà nước không đủ để tôi ăn hàng ngày. Thầy kiên quyết không nhận.
Kết quả thi TN THPT

Dạy học sinh thế này đây
 Hôm nay xem thông báo kết quả đỗ tốt nghiệp THPT cả nước đạt  97, 63%, Hưng Yên đỗ 99,9% . Cứ thấy cảnh tượng Đồi Ngô đỗ cao có vui gì đâu?  Nếu tình trạng này  tiếp diễn năm sau đỗ cao hơn năm trước thì NGUY CƠ GÌ SẼ ĐẾN?
 Có tờ báo đưa tin trường THPT Đinh Tiên Hoàng (huyện miền núi Sơn Tây) tỉnh Quảng Ngãi đạt tỉ lệ tốt nghiệp 100%. Đây là trường mà năm 2007 không có học sinh nào đỗ tốt nghiệp, thường được gọi là trường 0%. thầy Bùi Thế Giới - hiệu trưởng Trường Đinh Tiên Hoàng - cho biết năm nay trong số 57 học sinh của trường dự thi tốt nghiệp, chỉ có 12 học sinh đạt học lực khá, còn lại đều là học sinh trung bình, đây là khen hay chê?
 Đúng là “BÓ TAY CON GÀ QUAY” mà Sát thủ đầu mưng mủ đã vẽ.