22 thg 5, 2012

Dân và quan


Cưỡng chế đá quý ở Gia Lai

   Cách đây mấy tháng chính quyền huyện Chư Sê cưỡng chế thu hồi hai hòn đá tại nhà ông Lê Hùng Dũng (29/3) và tịch thu một cục đá của bà Trần Thị Sắc (28/3) thuộc xã H’bông, huyện Chư Sê tỉnh Gia Lai, mặc dù có nguồn gốc các hòn đá trên do họ đào được trong vườn, dư luận rất bất bình với cách hành xử của các vị quan huyện Chư Sê. 
   Hôm qua trên trang Giáo dục Việt Nam và Dân Việt có đăng bài “tận mắt khối tài sản kếch xù của ông bí thư tỉnh H” , nhiều người gọi điện thông báo, hóa ra thời buổi kinh tế khó khăn này vẫn còn nhiều người để ý đến chính trị thời sự. Họ đều nói:
Đá và cây quý ở vườn nhà Bí thư
Chợ Bắc Hà 12-2012
   "Đá nhà ông Bí thư quý gấp vạn lần những hòn đá mà huyện Chư Sê cưỡng chế", vậy chính quyền tỉnh có cho đây là tài sản nhà nước quản lý không? Nếu đúng cơ quan nào sẽ thu hồi ? Chắc là không, vì ai dám động đến vua của tỉnh, ai có ý kiến sẽ bị "đập chết".

Nhà của Vua Mèo
 "Cả rừng cây thẳng tắp" trong đó có cây gỗ sưa bạc tỷ, ai cũng biết mấy năm qua nhiều vụ chặt trộm gỗ sưa đã bị bắt, tất nhiên nhiêu “sưa tặc” thoát được nạn, vậy đây có phải là những cây sưa của kẻ gian  lấy trộm không? Dân mà mua được sẽ quy cho tội tiêu thụ của kẻ gian có mà bóc lịch sớm.
 Năm trước mấy người rủ tôi đi chợ Bắc Hà thực sự là một chuyến đi rất vui, ở đó tôi biết thế nào là chợ vùng cao, biết món thắng cố, hay hơn nữa đến biệt thự của Vua mèo, sau khi bộ đội chiếm Bắc Hà Vua mèo bỏ chạy vào Nam, nhưng để lại một biệt thự mà ngày nay sở Văn hóa Lào Cai hàng ngày cho khách thăm quan mỗi năm thu một khoản tiền lớn từ việc bán vé, nhưng nếu so với nhà của ông Bí thư tỉnh báo đưa tin còn kém xa, vì ngôi biệt thự, tầng ba hoàn toàn bằng gỗ đắt tiền thiết kế theo mái vòm.
 Khổ nhất vẫn là dân bị cưỡng chế mà không làm gì được, còn người có quyền chức ngang nhiên dẫm đạp cả lên pháp luật và công luận.

21 thg 5, 2012

Chán như con gián


   Từ Chủ tịch hội đồng quản trị Vinalines chuyển sang  làm công tác quản lý Cục trưởng Hàng hải, lý do kinh doanh không có hiệu quả và bị thua lỗ gây tổn thất cho công ty- Công tác đề bạt luân chuyển cán bộ là vậy thật nực cười.
   Ngày 19/5, Cơ quan điều tra Bộ Công an đã phát lệnh truy nã đối với ông Dương Chí Dũng - Tội danh báo chí đã đưa tin.
  Nhiều người chưa biết ông Dương Chí Dũng có thân nhân tốt, gia đình toàn trong ngành công an giữ vị trí quan trọng! Dương Chí Dũng không biết đi đâu tại thời điểm phát lệnh khám xét từ đứa trẻ con cũng hiểu được.
  Thật “chán như con gián”!

19 thg 5, 2012

Một tuần hai sự việc khó hiểu


    Tuần qua hai vụ “động trời”: Cắt điện thoại bà Lê Hiền Đức một người nổi danh trong nước và quốc tế; thương binh đến áp đáo tại thư viện Hán Nôm nơi làm việc của TS Nguyễn Xuân Diện.
  Tất cả những tin này hoàn toàn đọc được trên bloger, chưa một tờ báo lề phải nào đưa tin mặc dù chuyện xảy ra giữ Thủ đô Hà Nội- Thủ đô hòa bình. 
Thương binh là đây
  Tôi có quen một vài thương binh làm nghề lái xe ba bánh, có người sức khỏe yếu, không có tiền bán thương hiệu thương binh cho người khác để kiếm ít tiền, tất cả chỉ là mưu sinh cho cuộc sống gia đình họ, họ chẳng biết thời sự tin tức, chính chị chính em là gì, ai thuê thì chở, nếu có vi  phạm bị cảnh sát giao thông tuýt còi, họ van xin, thậm chí cùng lắm là ăn vạ. Nhưng hôm nay họ đến thư viện Hán Nôm nhân danh "thương binh" một người trong số họ yêu cầu TS Nguyễn Xuân Diện phải gỡ bỏ bài viết về  điện hạt nhân tại Việt Nam. Điện hạt nhân ở Đức và ở Nhật họ đã đóng cửa, nhiều nhà khoa học trong nước và nước ngoài lên tiếng đề nghị QH hãy xem xét xây dựng nhà máy điện hạt nhân. Họ không phải diện đầu đất vì quá thuộc bài “điện hạt nhân có đảng và nhà nước lo nên viết “Cờ lốc” phản đối là không được”, sao hôm nay sức mạnh gì mà làm thay đổi họ nhanh đến thế?
   Đến áp đáo tại cơ quan nhà nước, cắt điện thoại cá nhân một bà già trên 80 tuổi không có lý do là vi phạm pháp luật, gọi điện cho công an phường, lực lượng 113 mấy tiếng sau mới có mặt thử hỏi bảo vệ Đảng như vậy sao?
 Hai hành động trên thật khó hiểu, sự bế tắc về đường lối. TBT Nguyễn Phú Trọng nói đúng “ nguy cơ” đến nơi rồi.
 Cụ Nguyễn Du nói chuyện ngày xưa mà cứ như mới hôm qua.

14 thg 5, 2012

Kết nạp đảng viên mới ở Hà Nội

Ngay ở Hà Nội mà có cảnh này thì không còn gì muốn nói
Không cần bình gì nữa

11 thg 5, 2012

Thư ngỏ của Nhà báo Tống văn Công


  Nhà báo Tống Văn Công từng là TBT tờ Lao động (1988-1995), cùng tờ Văn nghệ khi đó do Nhà văn Nguyên Ngọc làm TBT và một số báo khác, đi đầu đóng góp nhiều vào cuộc “Đổi mới” cho xã hội, “cởi trói” cho văn nghệ. Mấy năm qua, ông đã có một số bài viết chấn động dư luận lấy bút danhThiện Ý.

    Kính gửi Quốc hội khóa XIII , kỳ họp thứ 3
Ngày 5-5- 2012, tại cuộc họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội, ông Huỳnh Ngọc Sơn, Phó Chủ tịch Quốc hội đề nghị Chính phủ có báo cáo riêng gửi đại biểu Quốc hội “việc xử lý, giải quyêt vụ việc ông Đoàn văn Vươn (huyện Tiên Lãng, Hải Phòng) vì đây là việc nhận được sự quan tâm rất lớn của xã hội và gây nhiều bức xúc trong thời gian qua”. Thiết nghĩ, Quốc hội cần quan tâm hơn đối với vụ cưỡng chế ở Văn Giang ngày 24-4, vì vụ này gây bức xúc đối với người Việt trong và ngoài nước vô cùng nghiêm trọng. Bởi vì, theo ông Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên báo cáo với Thủ tướng trong hội nghị trực tuyến: “Đây là một trong số ít các vụ khiếu kiện đông người điển hình”, “Có sự móc nối chặt chẽ giữa các phần tử chống đối trong và ngoài nước”, “Có dàn dựng lên các video clip giả để vu khống bôi nhọ chính quyền”. Tuy nhiên, Tuyên bố của các trí thức tiêu biểu của đất nước cho rằng, vụ cưỡng chế giải tỏa đất đai bẵng vũ lực ở Văn Giang “đang gây xúc động mạnh mẽ tất cả người Việt Nam có lương tri, dấy lên nỗi lo lắng chưa từng có trong mọi người dân Việt biết ưu tư về vận mệnh đất nước”. Chỉ trong vài ngày có hàng ngàn người hưởng ứng xin ký tên, đặt biệt là bà con nông dân Văn Giang đã vượt qua nỗi sợ hãi. Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban của Quốc hội đã viết những câu thơ thâm ưu:
“Người thắng trận này không phải nhân dân.
Dân là vậy,
Chỉ thắng trong trận cuối.
Nhưng chính quyền nhân dân thất bại,
Khi tấn công những người mình nhân danh”.
Kính thưa Quốc hội, một sự kiện ở tầm vận mệnh đất nước như thế, rất mong phải được kỳ họp này quan tâm mổ xẻ, đem lại hi vọng và niềm tin cho đồng bào, đặc biệt là bà con nông dân đã bị quá nhiều thua thiệt bất công!
Từ các ý kiến tâm huyết, xin kính gửi tới Quốc hội bốn điều bức xúc từ Văn Giang:
I – LUẬT ĐẤT ĐAI SỬA ĐỔI NHẰM ĐÁP ỨNG “NHÓM LỢI ÍCH”?
Kể từ năm 1993, Luật Đất đai được sửa đổi 5 lần. Các điêù khoản thu hồi đất được quy định chặt chẽ ở luật 1993 đã trở nên rắc rối ở Luật 2003. Điều 27, Luật Đất đai 1993 quy định:”Trong trường hợp thật cần thiết, Nhà nước thu hồi đất đang sử dụng của người sử dụng đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng thì người bị thu hồi đất được đền bù thiệt hại”. Luật đất đai 2003, tuy rằng ở Điều 40 quy định trong trường hợp “Thu hồi đất để sử dụng vào mục đích phát triển kinh tế “, Thì “nhà đầu tư được nhận chuyển nhượng, thuê quyền sử dụng đất, nhận góp vốn bằng quyền sử dụng đất của các tổ chức kinh tế, hộ gia đình, cá nhân mà không phải thực hiện thủ tục thu hồi đất”. Nhưng, tại Điều 39, các công trình đầu tư có “mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng” chỉ được định nghĩa là “những dự án đầu tư có nhu cầu sử dụng đất được cơ quan nhà nước có thẩm quyền xét duyệt”. Điều này đã biến “lợi ích của nhà đầu tư” thành “lợi ích quốc gia”. Theo Luật sửa đổi này, Dự án Ecopark ở Văn Giang đã được Thủ tướng chính phủ phê duyệt, do vậy nó là “lợi ích quốc gia”. Đó chính là căn cứ để giáo sư Đặng Hùng Võ trả lời đài BBC rằng “Quyết định thu hồi đất ở Văn Giang là đúng Luật.
Từ khi Luật đất đai sửa đổi 2003 đã có hàng ngàn vụ khiếu nại tố cáo. Khiếu nại ,tố cáo về đất đai chiếm 70% số khiếu nại, tố cáo. Điều đó chứng tỏ Luật sửa đổi này không hợp lòng dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh nói:”Nghị quyết gì mà dân chúng cho là không hợp thì để họ đề nghị sửa chữa”. Vì không chịu nghe khiếu nại tố cáo của dân chúng cho nên đã xảy ra vụ Đoàn văn Vươn, Văn Giang và nếu không kịp thời sửa đổi thì chắc chắn sẽ còn xảy ra nhiều vụ khác ngày càng nghiêm trọng hơn!
Tại Hội nghị Trung ương 3, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói:”Chiến lược, quy hoạch, kế hoạch và chính sách đầu tư phải có tầm nhìn xa, không bị tư duy nhiệm kỳ, tư tưởng cục bộ, thành tích, chủ quan duy ý chí, hay nhóm lợi ích chi phối”. Luật Đất đai sửa đổi 2003 quả là minh họa cho cái sự thật mà Tổng bí thư cảnh báo: Bị nhóm lợi ích chi phối!
Quốc hội bằng quyền lực nhà nước cao nhất cần có biện pháp khẩn cấp ngăn chặn tai họa
khủng khiếp đối với giai cấp nông dân, cũng là tai họa đối với đất nước. Sự nghiệp đổi mới đã trả lại quyền sở hữu cho các thành phần xã hội, kể cả nhà tư sản; chỉ riêng nông dân vẫn không có quyền sở hữu ngay trên mảnh đất thừa kế của cha ông mình đã đổ mồ hôi, xương máu. Xin Quốc hội xây dựng Luật đất đai mới, trả lại sự công bằng cho giai cấp nông dân, vốn là đội quân chủ lực của cách mạng dân tộc dân chủ.
II – 1000 CÔNG AN ĐÁNH ĐẬP 200 NÔNG DÂN, CÓ NGƯỜI GIÀ VÀ PHỤ NỮ.
Nhiều đảng viên, nhà báo kể lại vụ cưỡng chế:
Một bên, khoảng 1000 ( UBND Hưng Yên đã xác nhận 1000, nhưng nhiều nguồn tin cho là hơn 2000 ) công an cảnh sát cơ động, mặc áo chống đạn, có khiên che, có súng, lựu đạn, dùi cui.
Một bên là khoảng 200 nông dân, nhiều người già, phụ nữ tay cầm gậy gộc, gạch vỡ, chai xăng.
7 giờ 30, công an rầm rập xáp tới. Sau khi tung 2 quả lựu đạn, khói mù trời, hằng ngàn dùi quật tới tấp vào những người nông dân khóc la chửi bới, chống cự một cách tuyệt vọng và bỏ chạy!
Thưa Quốc hội,
“Người cày có ruộng!” Giai cấp nông dân trở thành quân chủ lực cách mạng là vì tin theo khẩu hiệu đó của Đảng. Nay bỗng dưng họ bị cưỡng chế tàn bạo ngay trên mảnh ruộng của cha ông mình để lại!
Từ một đứa con nông dân đã có 10 năm mặc áo lính, tôi không khỏi đau lòng khi nhìn thấy hàng ngàn cảnh sát nện dùi cui lên lên đầu bà con Văn Giang. Tôi thấy như chính mình là kẻ phản bội các cha, các mẹ chiến sĩ đã cưu mang mình và đồng đội trong suốt những năm kháng chiến gian khổ!
Luật đất đai sửa đổi 2003 đã biến bộ máy công quyền thành người làm thuê cho các nhà đầu tư, tức những “đại gia”. Từ khi có Luật này các đại gia không cần trực tiếp thương lượng với nông dân mà chính quyền địa phương đã phục vụ cho họ đạt được giá đền bù rẻ mạt:
Nhà đầu tư dự án này đang rao bán “giá căn hộ trên dưới 20 triệu đồng/ m2, giá biệt thự và nhà phố trên dưới 45 triệu đồng/ m2, đã bao gồm phần xây thô”. Trong khi giá đền bù là 135.000 đồng/m2, nếu đến nhận tiền sớm thì được nhà đầu tư thưởng thêm cho 35000 đồng/ m2.
Báo Nông Thôn Ngày Nay có bài viết gọi đây là “Cánh Đồng Vàng đã mất”.Dự án này xâm phạm quyết định giữ 3,8 triệu ha đất nông nghiệp của Chính phủ,nhưng đây chỉ nói về việc nó gây thiệt hai to lớn cho bà con nông dân, vì không được đền bù đúng mức,và vì vậy rồi đây họ sẽ phải lâm vào cảnh khốn cùng. Nhiều năm nay, bà con vùng này chuyển đổi từ trồng lúa sang trồng cây cảnh, mỗi sào bình quân thu hoạch từ 50 đến 70 triệu đồng/năm. Với số tiền đền bù ít ỏi như trên, họ làm sao để có số thu nhập ấy?
Nguyên phó Thủ tướng phụ trách nông nghiệp Nguyễn Ngọc Trìu nhận định khái quát về đền bù giải tỏa:”Khi trong này khai trương công trình thì bên ngoài dân khiếu kiện biểu tình. Vì giá đền bù cho dân là 1, khi đem lô đất đó ra bán thì giá gấp 15 lần.” Như vậy Luật đất đai sửa đổi 2003 đã tạo môi trường tốt cho tham nhũng, bởi các nhà đầu tư sẵn sàng trả giá cao cho nhà chức trách ra quyết định cưỡng chế “hỗ trợ thi công”. Đây là vấn đề thuộc nội dung của Nghị quyết TƯ. 4 phải giải quyết.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói:”Dân sai thì phải thuyết phục”. Đúng vậy! Trong vụ Văn Giang chưa thể nói dân sai, nhưng việc dùng 1000 cảnh sát để cưỡng chế dân là trái với ý kiến Thủ tướng. Nhiều người coi đây là một vết nhơ không thể gột rửa trong lịch sử!
Bằng quyền lực cao nhất xin Quốc hội mau chóng nghiêm cấm hình thức phản nhân dân này!
III- “SỐ ÍT CHỐNG ĐỐI MÓC NỐI VỚI BỌN PHẢN ĐỘNG TRONG, NGOÀI NƯỚC”?
Sáng ngày 2 -5- 2012, tại Hội nghị trực tuyến có 63 tỉnh thành và các Bộ, Ngành do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trì, Phó Chủ tịch UBND Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào báo cáo rút ra những “bài học bước đầu trong lãnh đạo chỉ đạo và công tác tiếp dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo” rất đáng lo ngại:
1- Về lý do cưỡng chế, ông Hào cho rằng, khi đã có chủ trương đúng, hiệu quả kinh tế xã hội cao, “được đông đảo nhân dân đồng tình ủng hộ thì không thể vì một số người chống đối mà không triển khai thực hiện chủ trương đó”.
Chúng ta đã có kinh nghiệm: Ngày xưa, chủ trương hợp tác hóa nông nghiêp từng được cho rằng có 100% nông dân tự nguyện gia nhập, nhưng sự thật là họ không thể không “tự nguyện”, bởi bao nhiêu lo lắng bị đối xử như công dân hạng hai, con cái sẽ khó vào Đoàn, khó vào đại học… Người dân Văn Giang cho báo Đất Việt biết: Côn đồ vào nhà dọa nạt bảo phải mau chóng nhận tiền đền bù; đảng viên bị dọa nếu chống chính sách sẽ bị khai trừ; giáo viên bị dọa sẽ không nhận tiền đền bù sẽ bị đổi công tác đến nơi khó khăn; người sắp kết hôn sợ không cho đăng ký kết hôn khi chưa chịu nhận tiền đền bù… Báo Người Cao Tuổi cho biết, có ít nhất là 4 người bị bắt ngày 24 – 4 phải ký giấy cam kết không khiếu nại nữa mới được thả. Một phụ nữ có con nhỏ còn bú cho đài RFI biết, chị phải ký giấy cam kết không khiếu kiện nữa, mới được thả về cho con bú!
Theo truyền thống văn hóa dân tộc, cái gì từ 1 tăng lên đến 3 thì đã thay đổi về chất:
“Một cây làm chẳng nên non; Ba cây dụm lại nên hòn núi cao”; “Ba anh thợ da thành ông Gia Cát”; “Ba chị đàn bà thành cái chợ”; “Hơn một tuổi là anh; Hơn 3 tuổi là chú”… Vậy thì hơn 160 hộ dân, có hơn 200 con người dám đứng ra đương đầu, làm sao có thể gọi là số ít?
2 – Trong vụ cưỡng chế ngày 24- 4 ở Văn Giang Phó Chủ tịch Hào cho rằng: “Có sự móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin thậm chí còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video clip giả để vu khống bôi nhọ chính quyền…”. Ông nói, do tính chất nghiêm trọng như vậy nên 19 người đã bị bắt ngay, hiện 5 người còn bị tạm giữ, có 9 “đối tượng cầm đầu”, “nhiều năm gây rối” đã bỏ trốn. Ông Hào nhận định: “Xử lý được 9 người này sẽ khắc phục được tình trạng tập trung đông người, kéo lên cơ quan Trung ương”.
Nhận định nói trên của đại diện chính quyền tỉnh Hưng Yên là cực kỳ nguy hiểm: Ghép nông dân Văn Giang vào với bọn phản động, đẩy 9 người nông dân bị o ép, quá sợ hãi bỏ trốn vào hàng ngũ phản động nguy hiểm!
Đề nghị Quốc hội kiểm tra, giám sát làm rõ các kết luận sai trái hết sức nguy hiểm nói trên, đừng để một chính quyền cấp tỉnh phát ngôn tùy tiện, dựng đứng, vu cáo nhân dân, bất chấp sự thật mà không bị trừng phạt, như vậy cách làm này sẽ lan tràn như một thứ bệnh dịch làm mục ruỗng hệ thống chính quyền của dân, do dân vì dân.
IV- VÌ SAO PHẢI HẠN CHẾ HOẠT ĐỘNG BÁO CHÍ?
Trong vụ Tiên Lãng, báo chí được Thủ tướng khen ngợi đã góp phần tích cực sớm làm sáng tỏ sự thật giúp Chính phủ kịp thời xử lý. Vụ Văn Giang, về quy mô cũng như sự phức tạp của nó còn lớn hơn, rất cần được báo chí quan tâm làm sáng tỏ thì trái lại có những bằng chứng các hoạt động báo chí đã bị hạn chế ngay từ đầu.
Nếu việc cưỡng chế là đúng pháp luật thì tại sao phải hạn chế thông tin? Tại sao những tấm bảng “Cấm quay phim, chụp ảnh” được dựng ra khắp nơi? Chỉ có hai tờ báo dám nói một phần sự thật, và nói rất từ tốn là báo Người Cao Tuổi và báo Sài Gòn tiếp thị thì cả hai đều bị buộc phải gỡ xuống khi vừa cho lên mạng! Lạ lùng là hai nhà báo của đài phát thanh quốc gia bị công an Hưng Yên đánh “hội đồng”, còng tay, mặt mũi bê bết máu, phải đi bệnh viện, dù hai anh nhiều lần kêu to “chúng tôi là nhà báo đang làm nhiệm vụ”! Càng lạ lùng hơn trong khi đài BBC biết chuyện nhà báo bị đánh đã có ngay cuộc phỏng vấn, thì phía Việt Nam mãi đến ngày 9-5, tức là mất nửa tháng sau, các báo chúng ta mới được lên tiếng! Và cho đến nay, Công an Hưng Yên chẳng những chưa có lời xin lỗi mà còn từ chối trả lời câu hỏi rất đơn giản: Vì sao đã biết nhà báo đang tác nghiệp mà vẫn cứ đánh đập?!
Hình như một số việc nhằm hạn chế hoạt động của báo chí trong vụ cưỡng chế ở Văn Giang không phải chỉ là từ phía Hưng Yên? Vậy thì cấp nào và vì lý do gì đã chủ trương hạn chế hoạt động của báo chí trong vụ này? Tại sao bài học tích cực của báo chí trong vụ Tiên Lãng được Thủ tướng biểu đương, nhưng đã không được phép vận dụng?
Giải mã được những uẩn khúc về việc hạn chế hoạt động báo chí trong vụ Văn Giang sẽ rút ra nhiều bài học bổ ích cho thực hiện quyền được thông tin, công khai minh bạch các hoạt động ảnh hưởng tới người dân, xúc tiến dân chủ…
Vốn là một nhà báo, tôi vô cùng bức xúc trước câu hỏi mà mình không tự trả lời được, xin tin cậy gửi tới Quốc hội .
Ngày 9 tháng 5 năm 2012
Tống Văn Công

8 thg 5, 2012

Vẫn Im lặng?

  Hôm trước trên YouTube có video clip nhưng chỉ nghĩ là xô xát cưỡng chế ngày 24/4 ở Văn Giang, song mấy ngày qua nhiều thông tin đều nói clip đó là hai nhà báo của Đài TNVN Nguyễn Ngọc Năng và Hán Phi Long bị công an đánh khi đang tác nghiệp, càng thấy thương và tội nghiệp cho các "chiến sỹ trên mặt trận văn hóa" , có bài viết trên blog "khổ như con chó". Mấy tuần rồi chưa thấy Đài TNVN, Hội nhà báo lên tiếng bảo vệ cho nhân viên nhà đài?



Các bài có liên quan

AI CÓ QUYỀN THU THẺ ĐẢNG CỦA ĐẢNG VIÊN?

4 thg 5, 2012

Vĩnh biệt những người thân


    Một ngày buồn khi hai người thân ra đi. PGS-TS Phạm Công Thành cán bộ giảng dạy đại học bách khoa bạn học phổ thông, hôm trước nhận điện thoại biết tin Thành nằm viện Bạch Mai bị ung thư vòm họng, mình gọi điện lần nào máy cũng đổ chuông nhưng không trả lời. Đêm đó từ máy của Thành nhắn lại “Bố cháu mất lúc 18 giờ, chưa có ngày giờ đưa tang”. Tôi thông báo tin này cho mọi người ai cũng sững sờ.
Thành (thứ hai từ trái) cùng cô Mai chủ nhiệm và các bạn cùng lớp
Năm 2008 gặp mặt với các thầy cô (Hùng mặc áo trắng hàng thứ hai từ phải sang)
    Phó giám đốc công ti dịch vụ vận tải biển Hải Phòng Nguyễn Văn Hùng là học sinh mà hai vợ chồng tôi dạy thời cấp 3, Hùng rất ngoan, học giỏi, đẹp trai. Học sinh lớp Hùng rất quý thầy cô giáo, ngày Chủ nhật không về Hà Nội các em đến đưa chúng tôi đi chơi, có hôm đi bộ cả ngày mệt nhoài.
   Ngày cưới  của chúng tôi cùng ngày cưới cậu lớp trưởng lớp Hùng, nói như thế tuổi của Hùng với chúng tôi không hơn nhau là mấy. Mỗi khi xuống Hải Phòng cả hai vợ chồng Hùng tiếp tôi rất chu đáo (Yến vợ Hùng cùng lớp phổ thông). Các con của Hùng đã tốt nghiệp đại học, một cháu du học nước ngoài. Năm trước vợ chồng tôi đi Cát Bà gặp Hùng đi khám bệnh, chưa xác định được bệnh gì, mấy tháng sau các bạn cùng lớp báo tin Hùng bị ung thư, tuần trước Hùng điện cho tôi  thông báo vừa mổ ở HN, tôi ân hận không biết để đến thăm Hùng.
 Cả ngày hôm nay bạn bè của Hùng liên tục thông báo cho tôi lễ tang của Hùng, sau đó đưa Hùng về quê, nghe các em kể tôi khóc và thương Hùng.
 Những người tốt, người thân lần lượt ra đi…
  Hà Nội 4/5/2012

3 thg 5, 2012

Những ai tin ông nói


   Tôi biết ông PCT tỉnh HY từ lâu, ông xuất thân là giáo viên dạy văn, nhiều năm là giáo viên giỏi trong tỉnh, ông đã được nhà nước phong tặng NGƯT, có nhiều học sinh trực tiếp ông dạy nay đã trưởng thành, ông đóng góp không nhỏ sự phát triển giáo dục của tỉnh, bây giờ ông là thường vụ PCT tỉnh, với chức ấy hàng triệu người dân phải kính nể đôi khi còn sợ hãi.    Sáng nay báo đưa tin ông trả lời trực tuyến, tôi cũng không lấy gì ngỡ ngàng khi ông báo cáo với Thủ tướng về vụ cưỡng chế ở Văn Giang. Hôm trước nhà thơ Bùi Minh Quốc có tâm sự với tôi: “Rất ít người dám từ bỏ chức vụ, bởi vì ngồi ở đó họ có tất cả quyền lực, tiền tài và sắc đẹp”. Điều làm tôi buồn khi ông nói về vụ việc ở Văn Giang, tôi nghĩ không phải là từ tâm trí ông:
   “Trong vụ việc ở Văn Giang, có sự móc nối chặt chẽ giữa các phần tử chống đối trong và ngoài nước. Các thông tin, thậm chí được tường thuật tại chỗ, từng giờ để tuyên truyền, xuyên tạc, dàn dựng lên các video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền”. Tuy nhiên, ông không đề cập đến những "phần từ chống đối trong và ngoài nước" là những ai và móc nối như thế nào? Trên youtube đưa rất nhiều video clip đạn khói, tiếng nổ chát chúa thử hỏi rằng với báo cáo của ông PCT cho rằng công an đã phải dùng "hai quả đạn khói" để "giải tán" những người tụ tập ai tin được. Nhân dân cản đường không cho xe, máy vào công trường, 2 cảnh sát cơ động bị thương do sự phản kháng của những người chống đối. và đâu là clip giả cũng không thấy ông chỉ ra. 
  Ông PCT còn đá nhẹ báo lề phải “các cơ quan thông tấn, báo chí chính thức đưa tin tuyên truyền ít, phản ứng chậm”, trong khi các mạng xã hội "phản ứng nhanh, đưa tin liên tục".
   Sao ông không nhắc tới cảnh cày bới mồ mả của dân. Gia đình ông có mồ mả như vậy ông nghĩ gì?

2 thg 5, 2012

Sợ hay là không muốn dây

LUẬT PHÁP VÀ NHÀ BÁO!
 Tô Văn Trường 
   Nhiều nước trên thế giới đang phải đối phó với khủng hoảng nợ công, sản xuất đình trệ, thất nghiệp gia tăng vv... Nước ta cũng không tránh khỏi vấn nạn kể trên, nhưng nguy cơ trầm trọng hơn vì vẫn còn luẩn quẩn, rối bời về chủ thuyết phát triển và luật pháp còn nhiều lỗ hổng, trong khi sự vô cảm, và lòng dân ngày càng ly tán lại “lên ngôi”! Từ sự kiện Tiên Lãng (Hải Phòng), đến Văn Giang (Hưng Yên) vv… nhiều người dân bức xúc đặt câu hỏi một nhà nước của dân, do dân, vì dân, sao lại hành xử với dân như thế!? Nói chuyện với một số người làm công tác lý luận, thường đi rao giảng chính trị, tiếc thay họ cũng không hiểu thấu đáo tư tưởng lớn của loài người là tư tưởng của dân, do dân và vì dân. Tư tưởng này là thành quả lớn nhất của loài người về mặt chính trị nhưng cũng là bi kịch lớn nhất của loài người về mặt thực tiễn. Xuất xứ câu nói “của dân, do dân, vì dân” thực ra là của Pericles, một nhà tư tưởng thời cổ đại trước thiên chúa giáng sinh, sau đó, được Tổng thống Mỹ và nhiều người khác nhắc lại. Tôn trọng sự thật - bao giờ cũng là tiêu chí thứ nhất cho báo chí Luật pháp ở nước ta do chính quyền đẻ ra, giải thích theo quan điểm của chính quyền, không có tối cao pháp viện và tư pháp độc lập để xử lý. Chỉ riêng luật đất đai từ năm 1993 đã sửa 5 lần nhưng vẫn còn nhiều bất cập chủ yếu liên quan đến quyền sở hữu, dẫn đến xã hội bất ổn. Nhẽ ra, cần phải công nhận đa sở hữu, bỏ ngay khái niệm thu hồi đất, và đền bù, mà phải trưng mua theo giá thị trường, thì không làm. Gần đây, người ta lại tuyên bố bỏ khung giá đất, thử hỏi sẽ căn cứ vào đâu, lấy gì để đánh thuế chuyển nhượng và thuế thổ trạch? Luật pháp cứ luẩn quẩn không giống ai, cho nên trong dân gian mới có khẩu ngữ “luật pháp nước ta chán như con gián”! Trên công luận, ngoài báo công dân, chỉ có tờ báo chính thống “Người cao tuổi” chính thức lên tiếng cho rằng thu hồi đất ở Văn Giang là trái luật. Đúng sai, còn phải bàn, nhưng việc thể hiện chính kiến của báo Người cao tuổi thật dũng cảm, đáng khâm phục trong thời buổi nhiễu nhương hiện nay. Người đời thường nói cùng một tuổi đời khi đã về hưu có người vẫn làm việc có ích cho đời, vẫn sống thanh thản, trong lúc có người trở nên vô tâm, vô cảm và thường thể hiện sự hận thù, ghen tỵ. Báo người cao tuổi không phải là tuổi già bởi vì người già mong được tặng huân chương loại thật cao trong lúc người CAO TUỔI chỉ mong thường dân đón mình như đón người thân trong gia đình! Gs Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường lại cho rằng việc thu hồi đất ở Văn Giang là đúng luật đất đai 2003 “Những khu vực phát triển mà có hạ tầng chung thì đều thuộc phạm vi nhà nước thu hồi đất”!? GS Đặng Hùng Võ là người chủ chốt chỉ đạo sửa luật đất đai 2003, am hiểu luật, luôn thể hiện chính kiến của mình trên công luận là điều rất đáng ghi nhận. Tuy nhiên, trong luận giải của GS có những điều rất khó hiểu! Vụ Tiên Lãng, GS đã phân tích rất đúng, chính quyền cưỡng chế gia đình anh Đoàn Văn Vươn là sai luật nhưng GS lại cho rằng đất chính quyền giao cho anh Vươn là đất nông nghiệp? Theo tôi hiểu, đây chỉ là đất hoang bãi bồi, gia đình anh Vươn phải bỏ cả chục năm trời, với biết bao công sức, tiền của để cải tạo đất hoang mới trở thành đất nông nghiệp. Gần đây, tôi cùng với GS Đặng Hùng Võ, nhà sử học-đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, ông Nguyễn Minh Nhị, PGS Vũ Trọng Khải, đại tá-nhà báo Bùi Văn Bồng, TS Thang Văn Phúc vv…tham gia viết bài cho Diễn đàn “Sửa luật đất đai theo hướng nào” của báo Người Lao Động. Từ thực tế, tôi tin rằng Gs Đặng Hùng Võ thấy được những cái sai ở luật pháp bất cập không phải lỗi của dân mà là lỗi của hệ thống chính trị làm ra luật pháp này. Do đó, mỗi hệ thống chính trị của dân, do dân và vì dân thì phải chủ động can thiệp vào những chỗ luật pháp bất cập. Cố tình lợi dụng những bất cập của luật pháp là PHẢN DÂN. Về sự kiện Văn Giang, sơ bộ người dân nhận thấy ít nhất, có 4 cái sai: (1) Trong quyết định số 742/QĐ-TTg ngày 30/6/2004 của Thủ tướng Chính phủ về việc thực hiện dự án xây dựng đường từ cầu Thanh Trì đi thị xã Hưng Yên, không có nội dung về việc xây dựng “khu đô thị thương mại du lịch Văn Giang”; (2) Phải qua đấu thầu công khai, minh bạch để chọn ra được chủ đầu tư có uy tín, kinh nghiệm và khả năng về tài chính; (3) Nếu là đất thu hồi để làm kinh doanh thì phải qua thương lượng, tạo ra sự đồng thuận với người dân, tái tạo cuộc sống mới cho người dân; (4) Tổ chức lực lượng công an hùng hậu hàng nghìn người với súng AK, lá chắn, lựu đạn hơi cay, dùi cui, đàn áp, cưỡng chế người dân (xem clip trên mạng internet) vừa sai về luật lại vừa trái cả về đạo lý. Vì sao sự kiện Văn Giang nóng như thế mà chỉ có báo công dân lên tiếng, còn hàng trăm tờ báo chính thống của nhà nước đều im lặng đáng sợ!? Ai kìm hãm báo chí, ai bịt miệng truyền thông về vụ Văn Giang, người dân đều hiểu cả. Chính “vòng kim cô” mất dân chủ của thể chế, cấm đoán nhiều người cầm bút thể hiện quyền công dân, chính kiến phản biện xã hội trên các phương tiện thông tin đại chúng chính thống của nhà nước. Do “cái ghế” và “nồi cơm”, nhiều nhà báo “tự kiểm duyệt” hoặc bị đè nén, không đủ dũng cảm thể hiện đúng vai trò trách nhiệm của người cầm bút, bất lực dẫn đến thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại, đặc biệt của người nông dân, tầng lớp đông đảo nhất, nghèo khổ nhất, có công lớn nhất, hy sinh nhiều nhất trong các cuộc kháng chiến bảo vệ tổ quốc nhưng lại chịu nhiều bất công nhất, thiệt thòi nhất trong thời bình. Nhiều tờ báo chính thống đã tự làm sứt mẻ thương hiệu của mình trong lòng bạn đọc. Viết đến đây, tôi lại nhớ đến câu chuyện ngụ ngôn về “chiếc bẫy chuột” của La Fontaine đại ý như sau: Bác Nông dân đi chợ mua một cái bẫy Chuột về nhà. Trước nguy cơ bị mất mạng, Chuột cầu cứu sự giúp đỡ với các gia súc khác trong nông trại. Chị Gà Mái đang bươi đất, dửng dưng: “Nguy cơ với anh đấy à, chân tôi dài, quyết không thể bị dính bẫy chuột.” Khá hơn một tý, anh Lợn chia sẻ: “Rất tiếc, tôi không giúp gì cho anh được. Tuy nhiên, tôi sẽ cầu nguyện cho anh không vướng vào bẫy”. Với Bò, Chuột nhận được câu trả lời: “Tôi hiểu sự lo âu của bạn, nhưng tôi biết làm gì đây”. Đơn độc, không ai chia sẻ, Chuột ta phải một mình ngày đêm cảnh giác hết sức tránh cái bẫy chuột tàn nhẫn. Một đêm, nghe tiếng bẫy xập, vợ bác Nông dân bèn thắp đèn đi soi Chuột. Chuột đâu không thấy lại bị con Rắn mổ vào chân. Biết bị rắn độc cắn, bác trai tức tốc chở bác gái đi bệnh viện cấp cứu. Giữa lúc giá viện phí tăng, giá thuốc còn tăng trước cả giá viện phí, bác Nông dân quyết định giết Heo rồi mổ Bò lấy tiền mua thuốc mà cũng không cứu được bác gái. Bác gái qua đời, bác trai phải giết nốt con Gà Mái làm mâm cơm cúng. Bài học rút ra là: Cuối cùng cái bẫy chuột lại làm thiệt mạng những con không phải là Chuột. Chúng ta đang sống trong một cộng đồng. Đừng vô cảm, MAKENO, bởi vì mọi biến cố xảy ra xung quanh ta, không ít thì nhiều cũng có ảnh hưởng đến chúng ta cả về hiện tại và tương lai. Đức Phật đã từng dạy : “Nước mắt nào cũng cùng một vị mặn, máu của người nào cũng cùng một màu đỏ”. Triết lý ấy bắt gặp tư tưởng nhân văn cao cả của người Việt Nam ta "thương người như thể thương thân". Ông Võ Văn Kiệt lúc sinh thời, luôn căn dặn :"Viết báo không chỉ cần có tâm hồn nghệ sĩ, mà trước hết phải có gan của người chiến sĩ cầm súng ra chiến trường nghĩa là phải luôn chiến đấu cho sự thật và tôn trọng, phản ánh sự thật". (http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-05-16-ong-sau-dan-day-toi-nghe-viet-bao) Sự kiện trấn áp, cưỡng chế bằng vũ lực từ Tiên Lãng (Hải Phòng) đến Văn Giang (Hưng Yên) trong lúc đang hô hào toàn dân học Nghị quyết 4 của Đảng, dù ngụy biện bằng bất cứ cách nào cũng là vết nhơ trong lịch sử, càng làm người dân mất lòng tin vào luật pháp. Ở đời, mất tiền là mất ít, mất uy tín là mất nhiều nhưng mất lòng tin mới là mất tất cả. Cần nhất là phải phục thiện, biết nhìn nhận vấn đề, nhìn nhận những bất chắc đến với mình, nhìn xa hơn là bất trắc, và sự tồn vong của đất nước.
 TVT

30 thg 4, 2012

Tư liệu cũ nhưng nhiều người không biết

    Ngày 30 tháng 4 đã đi vào lịch sử, có người cho rằng Tổng thống Dương Văn Minh có công lớn trong việc không để xảy ra cảnh "huynh đệ thương tàn", TT Võ Văn Kiệt có lần nhắc tới chuyện này. Cho đến bây giờ vẫn còn bỏ ngỏ, mặc dù TT Dương văn Minh đã mất cách đây mấy năm. 
  Ông Bùi Văn Tùng như một nhân chứng lịch sử có công lớn góp phần làm nên chiến thắng, song ít nhắc tới trong ngày 30 tháng 4 hàng năm.

  Tôi vẫn còn nhớ lúc đó Hà Nội tràn ngập niềm vui, đi đâu cũng thấy hát vang bài ca "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng", tôi ngồi ở Văn phòng Khoa toán nghe TT tuyên bố đầu hàng, mọi người có ngắc đến ông Vũ văn Mẫu vì em ruột của ông là cán bộ giảng dạy của trường sư phạm HN lúc bấy giờ.

26 thg 4, 2012

Hai ngày vất vả

     Hôm qua xuống Hải Phòng cùng Mr Ron để xem việc chấm NAM (National Achievement Monitoring), Tiến sỹ Ron hơn tôi ba tuổi người Canada đã từng làm chuyên gia ở Sirilanca, hai năm nay ông cùng vợ sang VN, hàng ngày thường xuyên trao đổi công việc với tôi qua mail, ông rất quý mến tôi, mỗi khi làm việc ông đều nói "thanks", ông nói với mọi người "Mr Đ giúp tôi nhiều". 
  Về HN đến dự Hội thảo Bồi dưỡng học sinh giỏi tại trường Chu Văn An (do Sở GD-ĐT Hà Nội và Hội THHN tổ chức), Tôi có tham luận chiều nay báo cáo.
 Sau hai ngày làm việc mệt mỏi, nghe mấy người vừa đi Văn Giang về họ bảo nhau:
 - Đấy đâu có phải là cưỡng chế mà đi cướp của dân.



Biển Đồ Sơn

Hai sư phụ cười mãn nguyện

Anh Việt Hải

TSKH Nguyễn Văn Mậu đang báo cáo chuyên đề

Báo cáo tham luận
  

22 thg 4, 2012

Gặp Nhà thơ Bùi Minh Quốc


Nhà thơ Bùi Minh Quốc tâm sự
  Tôi biết tên anh qua bài thơ Hạnh phúc, nhưng đấy không phải là tên thật của anh, ngay cái tên mà bố anh đặt cho trước ngày anh đi học ở Hà Nội “Bùi Minh Quốc” cũng mong sau này anh làm sáng danh cho đất nước. 



  Khi còn học lớp 9 trường Chu Văn An (HN) anh đã có bài thơ nổi tiếng Lên Miền Tây (lúc đó anh đang diện cảm tình đoàn như anh bộc bạch)  bài thơ này đã đưa vào sách giáo khoa, có lần lấy làm đề thi tốt nghiệp cấp 3. Chính bài thơ này mà ông NĐT phê phán kịch liệt cho rằng xa rời thực tế, chưa có kinh nghiệm cuộc sống, ngồi ở Hà Nội mà dám viết về Tây Bắc. Ông có biết bài thơ này mà hàng vạn thanh niên của miền xuôi xung phong lên miền núi khai hoang xây dựng và bảo vệ Tổ quốc vào những năm 1960. Mãi khi ông NĐT qua đời anh mới hỏi bạn bè không hiểu vì sao ông NĐT làm to như thế, một con người cấp tiến mà lại truy chụp như vậy? Họ bảo anh rằng: Vì ông chưa hề được ngồi ghế cao bao giờ nên ông không hiểu, ở đó có mọi thứ mấy ai từ bỏ, nhiều khi phải sống không thật với chính mình, nếu ông mà ngồi ghế ấy ông hung hơn, trị nhiều người hơn thế. Nhưng bạn bè và gia đình đều có chung nhận xét Anh sống thực với chính mình với mọi người đấy mới là Bùi Minh Quốc.
  “Ôi miền Tây, ở dưới xuôi sao nghe nói ngại ngùng
  Mà lúc ra đi lửa trong lòng vẫn cháy
  Tuổi hai mươi khi hướng đời đã thấy
  Thì xa xôi biết mấy cũng lên đường
  Sống ở Thủ đô mà dạ để mười phương
  Nghìn khát  vọng chất chồng mơ ước”
  (Trích bài thơ Lên Miền Tây)
  Trước khi đi chiến trường anh lấy biệt danh Dương Hương Ly (Hương Ly là con gái anh), hai năm sau vợ anh nhà báo Dương Thị Xuân Quý gửi con cho bà ngoại ở Hà Nội cùng vào Miền Nam
 Năm 1969 biết tin Dương thị Xuân Quý hy sinh anh có bài thơ Hạnh phúc như một lời chia tay với chị, bài thơ đã tiếp sức cho lớp lớp thanh niên lên đường “Xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mỹ”.
  “ Hạnh phúc là gì? Bao lần lúng túng,
   Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi không ra
  Cho đến ngày cất bước đi xa,
  Miền Nam gọi, hai chúng mình có mặt”
  (Trích bài thơ Hạnh Phúc)
 Bên cạnh tôi một khán giả nói nhỏ “hai bài thơ của anh làm khổ bao người” .
  Hôm nay anh giới thiệu tập thơ “Trinh thiêng” với chỉ  9 bài anh dịch sang tiếng Anh và Tiếng Pháp, như một món quà tri ân cho những người đã ngã xuống che trở anh, phù hộ cho anh bao cơn hoạn nạn, anh cám ơn những bàn bè đồng chí đã giúp anh qua nỗi thương đau.
 Anh tâm sự “ Tôi luôn giữ chữ trinh với tổ quốc, với mọi người, linh thiêng với hồn của núi sống, điều đó tôi tin luôn là đúng.
 “ Cõi thiêng riêng mở riêng thầm biết
 Nhụy hồng hé nở đón sương mai
 Môi hồng e ấp trao trời biếc
 Hương hồng trinh khiết tiết Xuân khai” (Trích bài thơ Trinh thiêng).

   HN 22/4

20 thg 4, 2012

Tập thơ Xóm điếm


   “Đầu làng Quỳnh có chiếc điếm canh nên mọi người thường gọi xóm điếm” với tên mộc mạc ấy đã đi vào kỷ niệm của bao nhiêu người. Hôm trước PGS Văn Như Cương cho biết ông có ra tập thơ XÓM ĐIẾM cùng với nhóm tác giả người cùng xã Quỳnh Lôi, Quỳnh Lưu Nghệ An, làng nhỏ bé này nơi đã sinh Bà Chúa thơ Nôm, 9 thành viên Hội NVVN...
 Mở đầu dịch giả Thúy Toàn giới thiệu tác giả và khách đến dự, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo dẫn chương trình sau đó các tác giả tâm sự với mọi người. PGS Văn Như Cương làm thơ hóm hỉnh đến vậy, bài thơ viết cho cháu ngoại như muốn nhắc nhở người đời.
  Ông yêu cháu nhất nhà,
  Yêu hơn yêu mẹ cháu,
  Yêu hơn cả yêu bà.
  Vì cháu chưa biết nói
  Chẳng cãi ông bao giờ.
 Nhà thơ Dương Danh Dũng lại có cái nhìn mang tính triết lý:
  Qua sông chẳng biết lụy đò
  Gặp ngay sóng lớn gió to
  Lật thuyền.

  Đất thì chật
  Trời lại nghiêng
  Đất trời chập lại mấy phen mưa vùi.

  Cả vú
 Lập nghẹn miệng trời
 Miệng em chỉ biết nói lời giận thương.
 Ông Hồ Phi Phục cán bộ tỉnh ủy Nghệ an có viết:
  Macxim Gorki từng thổ lộ
 Triết học như người đàn bà xấu
 Nhờ trang điểm
 Tưởng là hoa hậu...
  Nhà thơ Bùi Minh Quốc kể tôi nghe chuyện đi tìm mộ vợ Nhà văn Liệt sỹ Dương Thị Xuân Quý. Anh mời Chủ nhật qua Nhà sách Đông Tây tặng thơ.
 Một số hình ảnh trong buổi gặp mặt.


Phạm X Nguyên 

N Thơ Bùi Minh Quốc

Nhóm tác giả

MC Nguyễn Trọng Tạo

PGS Văn Như Cương

NT Dương Huy


19 thg 4, 2012

Những ngày Tháng Tư


  Tháng Tư người ta vẫn thường gọi là tháng giao mùa của trời và đất, đối với con người ốm đau bệnh tật chẳng có gì là lạ, có khi chỉ sổ mũi nhức đầu, nhưng cũng có khi bệnh nan y tích tụ lâu nay trỗi dậy. Còn đối với tôi mấy chục năm qua cứ đến tháng Tư không  nhiều thì ít tai nạn luôn rình rập.
  Tháng Tư năm 1967 trận đánh đầu tiên khi vào bộ đội trung úy Phương (Thanh Hóa) bị trúng bom, tháng Tư năm 1969 một mình đi tăng cường cho đơn vị pháo 100mm đánh không sử dụng ra đa sợ bị máy bay Mỹ phát hiện…,nhưng không bao giờ quên tháng Tư năm 1971 bị thương ở Nam Lào tưởng rằng không có ngày trở về…
  Mãi đến năm 1980, bà nội các cháu cho biết ngày sinh của tôi là ngày Âm lịch, chuyển đổi sang Dương lịch là ngày cuối Tháng Tư, có phải vì tháng sinh mà hạn cứ nhằm vào Tháng Tư mà dáng vào tôi.
 Hôm qua nhận được giấy mời đi  nghe giảng  NQ TƯ 4. Tôi sắp xếp công việc đến đúng giờ, Bí thư Đảng ủy có nói “chọn báo cáo viên có chất lượng”. 
  Nghe ban tổ chức giới thiệu oai quá: PGS, TS NVG - Giảng viên cao cấp - Trưởng khoa Công tác tổ chức xây dựng đảng - HV CTQG HCM. Tôi cũng đã từng là học viên của Học viện cách đây chục năm, các thầy dạy tôi thực sự giỏi và uyên thâm thường xuyên xuất hiên VTV, vì thế tôi tin rằng hôm nay sẽ thu được nhiều điều hay khi nghe NQ. Nhưng ngược lại càng nghe tôi và nhiều người xung quanh càng thất vọng, báo cáo viên luyên thuyên quá, không biết đối tượng ngồi dưới là ai, họ phần lớn là cán bộ cao cấp trong quân đội, Chủ nhiệm khoa, giáo viên học viện của nhiều quân chủng, nhiều người có học vị tiến sỹ, thạc sỹ...
  PGS, TS NVG càng giảng càng lộng ngôn, thậm chí vi phạm “19 điều đảng viên không được làm”đó là chỉ trích sai lầm của đảng. Ông lấy tư liệu từ những năm 80 của thế kỉ trước để minh họa, dẫn chứng thiếu chính xác, ông chỉ trích thế lực thù địch bảo vệ “con mẹ gì ở Sơn Tây mà Đài truyền hình Hà Nội phản ánh không thể chấp thuận được thế mà có cả cán bộ lão thành cách mạng bệnh vực”(ở dưới nhắc Bùi thị Minh Hàng), có người ở dưới kêu “giảng viên lạc đề rồi”, một lát sau ông còn phê phán cấp trên đại ý “Hai nhiệm kỳ làm TBT nhưng không có trình độ, đến học viện chúng tôi mới thấy chẳng có lý luận gì”. Nếu Trung ương biết chuyện này có để cho nói vậy không?
  Anh bạn tôi quay sang bảo “ông này quá liều”….Nhớ thời xưa có một nhà văn đi nghe NQ nói đùa "hôm nay đi nghe anh Lành giảng đạo", lời nói gió bay đến tai ông TH, nhà văn này bị làm bản kiểm điểm, lên bờ xuống ruộng. 
  Mới hơn một giờ mà phải nghe như vậy sao không khỏi đau đầu, tôi hiểu thế nào là PGS- TS thời nay. Nghỉ giải lao tôi phải uống một viên huyết áp, song tôi tự an ủi “lỗi hệ thống” có gì phải suy nghĩ. Vậy đây có phải là hạn Tháng Tư không?
Năm 17 tuổi  (1967)
Đại đội trưởng và tiểu đôi chỉ huy
Chúng tôi ngồi nhớ lại cách đây 45 năm ( 20/4 - 1967-2012)
   Sau ngày 17/7/1966 Bác Hồ ra lời kêu gọi “Không có gì hơn độc lập tự do..” tôi xung phong nhập ngũ, được vào đại đội pháo cao xạ 37mm, trung đoàn 240 bảo vệ Hải Phòng. Đại đội trưởng thiếu úy Nguyễn Hữu Đổng như là thần tượng trong tôi, anh thông minh dũng cảm, coi cái chết nhẹ như lông hồng, năm 1970 tôi đi chiến trường không ở cùng anh nữa, nhưng không biết ông trời xui khiến thế nào, bao nhiêu năm xa nhau bây giờ nhóm chúng tôi lại gần nhà anh, anh Vũ Hữu Lâm đại tá cùng trắc thủ đo xa với tôi bây giờ cũng đã nghỉ hưu. Đại đội trưởng Đổng đã đi vào ký ức trong  tôi, anh không chỉ là thủ trưởng mà còn là tấm gương cho lòng dũng cảm, cương trực, chính những điều đó giúp tôi trưởng thành trong cuộc sống sau này (bây giờ tôi mới dám xưng anh em, ngày xưa chỉ gọi anh bằng thủ trưởng hoặc đại đội trưởng). Mỗi lần máy bay Mỹ đến anh bình tĩnh, đứng trên đài chỉ huy chọn thời điểm thích hợp để cho đơn vị nổ súng, có lúc anh chẳng cần nghe tôi thông báo cự ly, anh thấy nó lao vào là “bắn”.   Sau này anh tâm sự “lúc ấy tao nghĩ đến tính mạng của anh em nên tao chỉ tập trung bắn vào những tốp máy bay nó bổ nhào vào đơn vị mình, còn mục tiêu bảo vệ nhà máy ximăng không quan trọng, chúng mày không biết có lần rút kinh nghiệm sau trận đánh tao bị chính trị viên Th phê bình rất gay gắt”, lúc đó anh là đại đội trưởng nhưng chưa phải là đảng viên cùng trong diện “cảm tình” như tôi. Đơn vị tôi như có bùa hộ mệnh, nhiều người ở trong và ngoài đơn vị đều nhận ra đại đội 384 từ sau ngày 20/4 chưa bao giờ Mỹ ném bom trúng trận địa, nhưng cứ đi khỏi đại đội nào vào thế chân y như bị bom, thương vong của chúng tôi ít nhất, có đơn vị gần như xóa sổ, không còn người để đưa thương binh liệt sỹ ra ngoài phải nhờ đến dân quân tự vệ ở khu phố. Thương anh bây giờ nhiều bệnh quá.
 Hôm trước anh bảo dân quân Nam Pháp (HP) họ định mời bọn mình xuống gặp mặt, ôn lại những ngày chiến tranh. Tôi có biết một vài người đều hơn tuổi tôi, họ toàn là dân xứ đạo gần cầu Rào, nay đã lên ông lên bà cả rồi, có người chuyện riêng tư vất vả long đong, tôi rất mong ngày đó để được gặp lại “cô dân quân” ngày xưa gắn bó với đại đội 384.
 HN 19/4/2012
 



18 thg 4, 2012

Đại diện cho cử tri là thế này?

  Mấy ngày qua trên thông tin đại chúng đưa tin nhiều về Đại biểu QH Đặng Thị Hoàng Yến. Năm trước bà Đặng Thị Hoàng Yến phát biểu tại Lễ trao giải "Hoa trạng Nguyên", GS Văn Như Cương có kể lại không tin đó là sự thật. Sau khi bà có danh sách ứng cử ĐBQH tỉnh Long An, báo Cựu chiến binh, báo Người cao tuổi có đưa kiến nghị và phản ứng của cử tri về tư cách của bà, nhưng sau đó bà vẫn trúng ĐBQH. Các Hoa trạng nguyên tre tuổi nghĩ sao về người đại diện cho người Dân đất Việt mang tiếng nói đến Nghị trường?