17 thg 5, 2013


  Hôm qua 16/5 tòa án Long An xử hai cháu Kha và Uyên, kết án quá nặng. Cháu Phương Uyên tự bào chữa nói trước tòa mà tôi cảm phục: "Việc tôi làm thì tôi chịu xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn"'
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Ngày 30 tháng 10 năm 2012

Kính gửi: Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang

Tiếp theo thư của các cháu sinh viên trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh gửi Chủ tịch Nước ngày 20.10. 2012 và nhằm hậu thuẫn cho đề nghị chính đáng của sinh viên, chúng tôi, những người ký tên dưới đây, trân trọng kính gửi đến Chủ tịch Nước những ý kiến và kiến nghị sau đây.Vừa qua, theo dõi thông tin trên mạng, chúng tôi hết sức bức xúc về tin nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên, trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm, bị công an bắt. Công an chỉ mới thừa nhận bắt giữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên dù trước đó họ phủ nhận. Bạn học của Phương Uyên cho biết khi tràn vào phòng trọ bắt cô hôm 14/10, công an chỉ nói lý do là “để điều tra về các truyền đơn chống Trung Quốc” mà không hề có bất kỳ một lệnh bắt hay một văn bản nào. Sau 10 ngày kể từ khi sinh viên này bị bắt, gia đình Phương Uyên mới chính thức nhận được thông báo của công an tỉnh Long An về việc bắt giữ người để điều tra về hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88”.
Hầu hết bạn bè đều nói rằng, Phương Uyên, Ủy viên Ban Chấp hành Chi đoàn Thanh niên Lớp 10CDTP1 của trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh là “một người bạn tốt, hiền ngoan và học giỏi, rất năng động trong những hoạt động của trường lớp, hòa đồng với bạn bè…”. Mẹ của Phương Uyên thì cho biết đã được công an thông báo lý do bắt giữ cô là vì tội “tuyên truyền chống Nhà nước”. Bà nói: “Theo lời thuật lại của cháu Phương ở chung phòng với nó nói là Uyên bị bắt vì làm bốn câu thơ chốngTrung Quốc. Nói vậy chứ không biết rõ ràng, nhưng thực chất cháu Uyên ghét Trung Quốc thì khi tôi lên công an phường Tây Thạnh thì tôi mới biết. Người ta kể lại là cháu Uyên trả lời mấy chú công an là nó rất ghét Trung Quốc. Nếu như cháu Uyên ghét Trung Quốc thì tôi nghĩ nó không sai trái gì hết.”
Những bạn cùng lớp của Nguyễn Phương Uyên tại trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh đã viết một đơn cầu cứu khẩn cấp gửi Chủ tịch Nước để xin can thiệp giúp cho Nguyễn Phương Uyên sớm trở về với gia đình, với trường lớp và thầy cô. Bức thư viết: “Về việc làm của bạn Nguyễn Phương Uyên xét cho cùng tất cả đều xuất phát từ tinh thần yêu nước của tuổi trẻ. Đã là tuổi trẻ thì luôn thể hiện tinh thần và thái độ của mình một cách trong sáng dù đôi khi bồng bột, luôn muốn thử sức mình và đôi khi phải chịu đựng sự vấp ngã trong cuộc sống. Tuy nhiên, dù với cách thức thể hiện như thế nào, chúng cháu luôn luôn tin rằng tận trong thâm tâm của bạn Nguyễn Phương Uyên vẫn mang tinh thần giống như những gì mà bác đã gửi đến chúng cháu nhân ngày Quốc Khánh 2 tháng 9: “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc. Hổ thẹn không phải để bạc nhược, mất ý chí mà để vươn lên gấp hai, gấp ba, để tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi.”
Trong chúng tôi cũng có những người đã từng đứng trên bục giảng và hiểu được tâm trạng của tuổi trẻ. Có những người từng là tù Côn Đảo trước 1975,vốn từng trải qua tâm trạng của tuổi thanh niên bị kẻ thù giam cầm khủng bố khi tham gia cách mạng, có người bị chính quyền của chế độ cũ bắt không cho gia đình biết theo kiểu cách như công an ta vừa bắt cô sinh viên 20 tuổi Phương Uyên cũng trạc tuổi chúng tôi dạo ấy, nhằm lung lạc tinh thần tuổi trẻ và gây hoang mang cho gia đình. Tâm trạng của chúng tôi khi ấy là chỉ thầm mong sao cha mẹ mình biết tin, chứ bản thân mình vốn đã xác định “dấn thân vô là phải chịu tù đày, là gươm kề tận cổ, súng kề tai, là thân sống chỉ coi còn một nửa”,vì vậy“Dù ai ngon ngọt nuông chiều, cũng không nói yêu thành ghét. Dù ai cầm dao dọa giết, cũng không nói ghét thành yêu” như những dòng thơ mà chúng tôi đã thuộc nằm lòng từng giục giã tuổi trẻ có lương tri, biết sống cuộc sống có ý nghĩa, không chỉ “hiền ngoan” để trở thành phường “giá áo túi cơm”, khuất phục trước cường quyền, áp bức và bất công.
Trên bục giảng cũng như trong cuộc sống gia đình và trên đường phố, đường làng, chúng tôi từng dạy dỗ con cháu mình phải sống có hoài bão cao đẹp, biết rèn luyện phẩm chất và trí tuệ để trở thành người hữu ích cho xã hội. Chừng nào Biển Đông còn dập dồn những con sóng xâm lược của các thế lực hiếu chiến trong giới cầm quyền Bắc Kinh thì tuổi trẻ Việt Nam phải nung nấu và tỏ rõ tinh thần yêu nước, khí phách quật cường của Bà Trưng, Bà Triệu, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Quốc Toản, Lê Lợi, Nguyễn Huệ từng viết nên những trang sử vàng của dân tộc, từng khắc trên cánh tay hai chữ Sát Thát, đánh tan tác quân xâm lược “ra đến biển chưa thôi trống ngực, về đến Tàu còn đổ mồ hôi” như Nguyễn Trãi từng viết trong “Bình Ngô Đại cáo”! Phải thường xuyên nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết căm ghét, phỉ nhổ những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống do “úy tử tham sinh”, muốn “ngôi cao, lộc lớn” đã hèn nhát cúi đầu theo giặc, treo một tấm gương nhơ bẩn trong lịch sử, muôn đời bị nhân dân nguyền rủa.
Chính vì thế, khi cháu Phương Uyên vì lòng yêu nước, ghét kẻ thù xâm lược, không chịu “hiền lành, ngoan ngoãn” như bản tính vốn có của cháu, mà dám dấn thân vào chuyện “mạo hiểm”, thì những người làm cha chú như chúng ta, trong đó có Chủ tịch Nước, cần phải ứng xử như thế nào với cháu, người cùng trang lứa với Võ Thị Sáu, Quách Thị Trang trước đây? Phải chăng cháu Phương Uyên đã thực hiện mơ ước mà nhiều người trong số chúng tôi, khi đứng trên bục giảng, đã từng giải thích cho sinh viên “Nếu tôi không cháy lên, Nếu anh không cháy lên, Nếu chúng ta không cháy lên, Thì làm sao / Bóng tối / Có thể trở thành / Ánh sáng?”.
Hành động của Phương Uyên biểu tỏ khí phách của tuổi trẻ, cho dù có bị quy kết thế nào, thì trước hết cũng phải thấy rằng cô đã biểu thị một phẩm chất đáng quý, có tác dụng cổ vũ, động viên thanh niên biết sống vì mục đích cao đẹp, yêu nước chống xâm lược, sao lại bắt giam và hành hạ cháu? Cũng như vậy, với những thanh niên yêu nước khác đang bị bắt giam và kết án rất nặng, và mới đây thôi, người viết các bài hát nói lên nỗi phẫn nộ trước việc Trung Quốc gây hấn tại Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông đã bị quy tội là chống nhà nước để xử tù người nhạc sĩ yêu nước Việt Khang, thì như vậy có phải là đã làm xấu gương mặt của đất nước trước thế giới không?
Chẳng phải Chủ tịch Nước, trong các cuộc tiếp xúc cử tri vừa rồi cũng đã nói đến những bức xúc của dân về vấn đề Biển Đông và nhấn mạnh rằng “chủ quyền đất nước là thiêng liêng, chúng tôi không bao giờ lơi lỏng vấn đề này”, đó sao? Khi cháu Phương Uyên cũng như nhiều thanh niên cùng trang lứa với cháu thực hiện ý nguyện đó bằng hành vi cụ thể của mình chứ không bằng những lời nói suông, thì chúng ta phải động viên, khuyến khích và tạo mọi điều kiện cho họ hành động, nếu cần thì đối thoại với họ chứ sao lại dung dưỡng cho sự trấn áp thô bạo nhằm khủng bố và triệt tiêu những tư tưởng và hành vi yêu nước của tuổi trẻ?
Chẳng lẽ bao nhiêu xương máu của nhiều thế hệ Việt Nam đổ ra để rồi đất nước sẽ lại phải chứng kiến những sự kiện Quách Thị Trang, Trần Văn Ơn mới với những hành vi trấn áp bạo tàn mới theo kiểu phát xít hóa đời sống xã hội?
Kính thưa Chủ tịch Nước,
Bức xúc trước thời cuộc, trong chúng tôi đã có những người ký tên vào Thư Ngỏ ngày 6.8.2012, trong đó đã nói rõ: “Nhân dân đang đòi hỏi khẩn trương xây dựng luật bảo đảm thực hiện quyền biểu tình của công dân đã ghi trong Hiến pháp. Chúng tôi cho rằng chính quyền nước ta cùng với ý thức làm chủ của nhân dân ta hoàn toàn có đủ khả năng bảo đảm các cuộc biểu tình phản đối hành động xâm lược, bành trướng của Trung Quốc diễn ra ôn hòa, trật tự, đúng mục đích. Điều có thể làm ngay để biểu thị quyết tâm cải cách chính trị hợp lòng dân là chấm dứt các hành động trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước; trả tự do cho những người bị giam giữ vì bất đồng chính kiến, chỉ công khai bày tỏ quan điểm chính trị của mình mà đã và đang bị kết án hình sự”. Cũng trên tinh thần đó, một số trong chúng tôi đã ký vào Đề nghị ngày 27.7.2012 của 42 nhân sĩ trí thức gửi đến Thường trực Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, Thường trực Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đề nghị có chủ trương tổ chức biểu tình để biểu thị tình cảm, ý chí của người dân thành phố trước hành động gây hấn mưu toan độc chiếm Biển Đông của thế lực hiếu chiến trong giới cầm quyền Bắc Kinh. Thế nhưng, cho đến nay, ngoài việc một vị Phó Chủ tịch UBNDTPHCM tiếp ba trong số 42 nhân sĩ, trí thức ký tên vào văn bản đề nghị nói trên với những lời giải thích loanh quanh không cho thấy một hướng giải quyết nào, thì hiện chưa có thêm bất cứ hồi âm cụ thể nào.
 Chúng tôi nhắc lại ý kiến này nhằm biểu tỏ ý chí của chúng tôi trước họa xâm lược, đòi hỏi cần phải có hành động mạnh mẽ để nhà cầm quyền Trung Quốc hiểu rằng, bất cứ mưu ma chước quỷ quen thuộc hay nham hiểm mới mẻ nào cũng không thể lừa bịp được nhân dân Việt Nam, trong đó có giới trí thức và tuổi trẻ Việt Nam. Chúng tôi biểu tỏ quyết tâm sát cánh với tuổi trẻ yêu nước với bản lĩnh kiên cường không nao núng trước cường quyền và bạo lực của con cháu chúng ta, mà cháu Phương Uyên là một ví dụ, nhằm động viên cổ vũ họ rèn luyện và phấn đấu để xứng đáng với cha anh đã kiên cường, quật khởi trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước. Chính vì thế, chúng tôi nhắc lại một lần nữa những điều đã nêu trong các Thư ngỏ ngày 6.8.2012 và Đề nghị ngày 27.7.2012: “chấm dứt các hành động trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước”, đặc biệt là chấm dứt hành động đàn áp, khủng bố những thanh niên yêu nước đã dám dấn thân vào các hành động cứu nước một cách cụ thể, trong sáng và mạnh mẽ.
Trước mắt, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước đòi cơ quan có trách nhiệm phải công khai giải thích về việc bắt giam cháu Nguyễn Phương Uyên một cách tùy tiện, trái pháp luật. Cũng đã từng có những vụ bắt bớ không theo đúng quy định của pháp luật mà vụ này là thô bạo và trắng trợn nhất, gây phẫn nộ trong công luận trên cả nước và thế giới. Vì vậy, chúng tôi đề nghị Chủ tịch có chỉ thị cụ thể cho việc xử lý có tình, có lý đối với hành vi yêu nước của một cô gái 20 tuổi đã dám biểu tỏ bằng hành động cụ thể tinh thần dân tộc và lòng căm thù quân xâm lược cho dù hành động đó có bị quy kết vào bất cứ tội trạng nào.
Thực hiện điều đó chính là một biểu hiện cụ thể khiến cho bất cứ người dân nào, đặc biệt là đối với con cháu chúng ta đang ngồi trên ghế nhà trường đều hiểu được rằng: đoàn kết, hòa hợp dân tộc, đặt Tổ quốc lên trên hết là đòi hỏi sống còn của đất nước ta trong bối cảnh mới của thế giới với những biến động khó lường trong khi họa ngoại xâm lại đang rình rập đất nước ta từng phút, từng giờ.
Vì những lý do đã trình bày ở trên, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước, với trọng trách của mình, chỉ thị cho các cơ quan có trách nhiệm trả tự do ngay cho cháu Nguyễn Phương Uyên để cháu nhanh chóng trở lại nhà trường, tiếp tục nhiệm vụ học tập như mong muốn của các bạn cháu trong thư gửi Chủ tịch Nướcđể cháu “tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi” mà Chủ tịch đã phát biểu.
Chúng tôi cũng đề nghị Chủ tịch xem xét, rà soát lại những bản án đã xử rất nặng những người yêu nước biểu tỏ sự bất đồng chính kiến bằng tư tưởng mà không có hành vi bạo động nào nguy hại đến lợi ích quốc gia như người ta đã quy kết. Những bản án đó chính là sự phá hoại uy tín của Nhà nước, bôi xấu hình ảnh của Việt Nam trước thế giới hơn bất cứ hành động phá hoại nào mà công an đang ra sức truy lùng và đàn áp.

Chúng tôi nghĩ, bạo lực và trấn áp không thể nào là phương thuốc chữa trị những yếu kém của tình hình đất nước hiện nay thay vì thực hiện một cách trung thực lời dạy của Nguyễn Trãi, người anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa của thế giới, nhà chính trị lỗi lạc bậc nhất của nước ta: “việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”.
Càng quay cuồng với bạo lực và trấn áp càng bộc lộ tính phi nhân nghĩa và không thể nào an dân khi mà lòng dân đang hết sức bất an trước họa xâm lăng, trước bầy sâu tham nhũng đang nhung nhúc đục khoét cơ thể đất nước, khi một “bộ phận không nhỏ những người cầm quyền đang thoái hóa biến chất” chưa bị xử lý để lấy lại lòng tin của dân. Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật và nói lên sự thật đau xót đó để có những quyết sách an dân khi lòng dân đang phẫn nộ, đặc biệt là thế hệ trẻ, chứ không thể bằng biện pháp “phát xít hóa” đã từng là giải pháp bế tắc mà lịch sử đã cho thấy đó là cách giải khát bằng thuốc độc!
Kính gửi đến Chủ tịch lời chào trân trọng và kính chúc Chủ tịch dồi dào sức khỏe để tiếp tục những điều mà Chủ tịch đã bộc bạch và hứa hẹn với cử tri trong những cuộc tiếp xúc vừa qua.
Sao kính gửi:
Văn phòng Thủ tướng Chính phủ
Văn phòng Chủ tịch Quốc hội
Văn phòng Trung ương Đảng

DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI CÙNG KÝ TÊN:

1.
Hoàng Tụy
GS TS, nguyên Chủ tịch Hội đồng Viện IDS
Hà Nội
2.
Ngô Bảo Châu
GS TS, Đại học Chicago, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Cao cấp về Toán của Việt Nam (VIASM)
Hoa Kỳ
3.
Ngô Huy Cẩn
GS TSKH, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
Hà Nội
4.
Trần Lưu Vân Hiền
PGS TS
Hà Nội
5.
Trần Việt Phương
Nguyên thành viên Viện IDS
Hà Nội
6.
Trần Đức Nguyên
Nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội, nguyên Trưởng Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ
Hà Nội
7.
Phaolô Nguyễn Thái Hợp
Giám mục Giáo phận Vinh
Nghệ An
8.
Nguyễn Đình Đầu
Nhà nghiên cứu
TP HCM
9.
Bùi Ngọc Tấn
Nhà văn
Hải Phòng
10.
Hồ Ngọc Nhuận
Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc chính trị nhật báo Tin Sáng
TP HCM
11.
Huỳnh Tấn Mẫm
Bác sĩ, Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975
TP HCM
12.
Lê Hiếu Đằng
Nguyên Phó Tổng thư ký UBTƯ Liên minh các lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch UB MTTQ Việt Nam TP HCM, đại biểu HĐND TP. HCM khóa IV, V
TP HCM
13.
Lê Công Giàu
Nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng Công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist)
TP HCM
14.
Nguyễn Quang A
TS, nguyên Viện trưởng Viện IDS
Hà Nội
15.
Phùng Liên Đoàn
TS, chuyên viên an toàn điện hạt nhân, Oak Ridge, Tennessee
Hoa Kỳ
16.
Nguyễn Huệ Chi
Nguyên Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện Văn học, Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam
Hà Nội
17.
Phạm Toàn
Nhà giáo
Hà Nội
18.
Nguyễn Thế Hùng
GT TS, Đại học Bách khoa, Đà Nẵng, Phó Tổng thư ký Hội Cơ học Thủy khí Việt Nam
Đà Nẵng
19.
Trần Văn Thọ
GS TS, Đại học Waseda, Tokyo
Nhật Bản
20.
Trần Quốc Thuận
Luật sư, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội
TP HCM
21.
Nguyên Ngọc
Nhà văn, nguyên thành viên Viện IDS
Hà Nội
22.
Nguyễn Trung
Nguyên thành viên Viện IDS, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan
Hà Nội
23.
Tương Lai
Nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, nguyên thành viên Viện IDS, nguyên thành viên Tổ Tư vấn và Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ
TP HCM
24.
Chu Hảo
Nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, nguyên thành viên Viện IDS, Giám đốc Nhà xuất bản Tri Thức
Hà Nội
25.
Lê Đăng Doanh
TS, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội, nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương
Hà Nội
26.
Phạm Duy Hiển
GS TS, nguyên Viện trưởng Viện Nguyên tử Đà Lạt, nguyên thành viên Viện IDS
Hà Nội
27.
Hoàng Dũng
PGS TS, Đại học Sư phạm TP HCM
TP HCM
28.
Tống Văn Công
Nguyên Tổng Biên tập báo Lao Động
TP HCM
29.
Đào Hùng
Phó Tổng biên tập Tạp chí Xưa & Nay, Hội Khoa học lịch sử Việt Nam
Hà Nội
30.
Huỳnh Công Minh
Linh mục
TP HCM
31.
Huỳnh Kim Báu
Nguyên Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh (nay là Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh)
TP HCM
32.
Phạm Xuân Phương
Đại tá, Cựu chiến binh
Hà Nội
33.
Nguyễn Thị Ngọc Toản
Đại tá, Giáo sư bác sĩ, nguyên Chủ nhiệm Khoa Sản, Quân y Viện 108
Hà Nội
34.
Tô Văn Trường
TS, nguyên Viện trưởng Viện Quy hoạch Thuỷ lợi miền Nam
TP HCM
35.
Nguyễn Xuân Diện
TS, Viện Hán Nôm
Hà Nội
36.
Kha Lương Ngãi
Nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng
TP HCM
37.
Trần Văn Long
Nguyên Phó Bí thư Thành Đoàn TP HCM, nguyên Phó giám đốc Công ty Du lịch TP HCM (Saigontourist)
TP HCM
38.
Trịnh Đình Ban
Luật sư, nguyên Phó Chủ tịch Hội Luật gia TP.HCM
TP HCM
39.
Hồ Ngọc Cứ
Luật gia, nguyên Phó Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
TP HCM
40.
Hạ Đình Nguyên
Nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành động thuộc Tổng Hội Sinh viên Học sinh trước 1975
TP HCM
41.
Cao Lập
Cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng Du lịch Bình Quới
TP HCM
42.
Tạ Duy Anh
Nhà văn
Hà Nội
43.
Hoàng Hưng
Nhà thơ
TP HCM
44.
Thanh Thảo
Nhà thơ, Phó Chủ tịch Hội đồng Thơ, Hội Nhà văn Việt Nam
Quảng Ngãi
45.
Lưu Trọng Văn
Nhà báo
TP HCM
46.
Lê Hiền Đức
Giải thưởng Liêm chính năm 2007 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế
Hà Nội
47.
Trần Thanh Vân
Kiến trúc sư
Hà Nội
48.
Trần Thị Băng Thanh
PGS TS, nguyên cán bộ Viện Văn học
Hà Nội
49.
Phạm Khiêm Ích
GS TS, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Thông Tin thuộc UBKHXHVN trước đây
Hà Nội
50.
Lê Văn Tâm
Cựu Chủ tịch “Tổ chức người Việt tại Nhật Bản đấu tranh cho Hòa bình và Thống Nhất đất nước”, nguyên Chủ tịch Tổng hội Người Việt Nam tại Nhật Bản
Nhật Bản
51.
Đặng Đình Cung
ME, DS, DBA
Pháp
52.
Vo Van Giap
Kỹ sư, Toronto, Ontario
Canada
53.
Khương Quang Đính
Chuyên gia công nghệ thông tin, Paris
Pháp
54.
Đoàn Viết Hiệp

Pháp
55.
Trần Minh Khôi
Kỹ sư điện toán, Berlin
Đức
56.
Hà Sĩ Phu
TS
Đà Lạt
57.
Nguyễn Thanh Giang
TS
Hà Nội
58.
Nguyễn Đăng Hưng
GS TS, Giáo sư Danh dự Thực thụ Đại Học Liège, Bỉ
TP HCM
59.
Vũ Quang Việt
Nguyên chuyên viên cấp cao về thống kê kinh tế của Liên Hiệp Quốc
Hoa Kỳ
60.
Trần Hải Hạc
Nguyên PGS Đại học Paris 13
Pháp
61.
Lê Phú Khải
Nguyên phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam
TP HCM
62.
Nguyễn Quốc Thái
Nhà báo
TP HCM
63.
Huỳnh Ngọc Chênh
Nhà báo
TP HCM
64.
Phạm Đình Trọng
Nhà văn
TP HCM
65.
Tô Lê Sơn
Kỹ sư
TP HCM
66.
Nguyễn Lê Thu Mỹ
Nguyên chiến sĩ biệt động, quân báo khu Sài Gòn – Gia Định, cựu tù Côn Đảo
TP HCM
67.
Lê Thân
Cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Tổng thư ký Lực lượng nhân dân tranh thủ dân chủ Đà Lạt
Nha Trang
68.
Tuấn Khanh
Nhạc sĩ
TP HCM
69.
Vũ Hồng Ánh
Nghệ sĩ cello
TP HCM
70.
Phạm Xuân Yêm
Nguyên Giám đốc nghiên cứu thuộc Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu khoa học, làm việc tại Đại học Pierre & Marie Curie, Paris
Pháp
71.
Nguyễn Trường Tiến
GS TS, Chủ tịch Hội Cơ học Địa chất Việt Nam
Hà Nội
72.
Tran Van Binh
TS, Kỹ sư, Maintal / Frankfurt
Đức
73.
Ton That Hung
Kỹ sư Lâm nghiệp
Hoa Kỳ
74.
Trần Văn Cung
Kỹ sư luyện kim, Sulzbach-Rosenberg
Đức
75.
Trần Thu Thủy
Nội trợ, Sulzbach-Rosenberg
Đức
76.
Nguyễn Đức Hiệp
Chuyên gia khoa học khí quyển, Office of Environment & Heritage, NSW
Australia
77.
Tiêu Dao Bảo Cự
Nhà văn tự do
Đà Lạt
78.
Bùi Minh Quốc
Nhà thơ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Lâm Đồng
Đà Lạt
79.
Trần Minh Thảo
Viết văn
Lâm Đồng
80.
Hà Dương Tường
Nguyên Giáo sư Đại học Compiègne
Pháp
81.
Ly Hoàng Ly
MFA Candidate 2013, Art in Studio - Sculpture Department School of the Art Institute of Chicago
Hoa Kỳ
82.
Hoàng Ngọc Biên
Nguyên Giáo sư thỉnh giảng, Phân khoa Giáo dục, Đại học Bách khoa Sài Gòn (73-75)
Hoa Kỳ
83.
Nguyễn Thế Quang
Nhà giáo, San Jose
Hoa Kỳ
84.
Phan Quốc Tuyên
Kỹ sư tin học, Liên minh Viễn thông Quốc tế (ITU), Geneva
Thụy Sĩ
85.
Hà Thúc Huy
PGS TS, Đại học Khoa học Tự nhiên TP HCM
TP HCM
86.
Nguyễn Viện
Nhà văn
TP HCM
87.
Nguyễn Hòa
Trang mạng Văn chương Việt
TP HCM
88.
Vũ Thế Khôi
Nhà giáo ưu tú
Hà Nội
89.
Vũ Thế Cường
TS, Kỹ sư Cơ khí, Munich
Đức
90.
Lê Mạnh Đức
Kỹ sư
TP HCM
91.
Đặng Thị Hảo
TS, nguyên cán bộ Viện Văn học
Hà Nội
92.
Nguyễn Tiến Dũng
TS, nguyên giảng viên Đại học Kỹ thuật Quân sự. Hiện là Ủy viên BCH Hội Tự động hóa Việt Nam
Hà Nội
93.
Nguyễn Hồng Khoái
Chuyên viên Tư vấn Tài chính, Hội viên CLB Kế toán trưởng toàn quốc, Hội viên hội Tư vấn Thuế Việt Nam
Hà Nội
94.
Nguyễn Thị Khánh Trâm
Nghiên cứu viên Viện VHNT Việt Nam – Phân viện TP HCM
TP HCM
95.
Nguyễn Đức Tường
GS TS, nguyên Giáo sư Đại học Ottawa, Canada, Quebec
Canada
96.
Đào Xuân Dũng
Bác sĩ
Hà Nội
97.
Triệu Xuân
Nhà văn
TP HCM
98.
Vũ Trọng Khải
PGS TS, Chuyên gia kinh tế nông nghiệp và phát triển nông thôn
TP HCM
99.
Xà Quế Châu
Đầu bếp
TP HCM
100.
Song Chi
Đạo diễn
Đan Mạch
101.
Nguyễn Đăng Nghĩa
TS, nguyên Đại biểu HĐNDTP/HCM Khóa VII, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu đất, Phân bón và Môi trường phía Nam
TP HCM
102.
Nguyễn Thiện Công
Kỹ sư Cơ khí
Đức
103.
Nguyễn Lân Thắng

Hà Nội
104.
Lê Dũng

Hà Nội
105.
Nguyễn Chí Tuyến

Hà Nội
106.
Nguyễn Hồng Kiên

Hà Nội
107.
Lê Gia Khánh

Hà Nội
108.
Ngô Quỳnh

Hà Nội
109.
Phan Văn Phong

Hà Nội
110.
Lê Hồng Phong

Hà Nội
111.
Trương Minh Tam

Ninh Bình
112.
Nguyễn Hữu Khiêm

Bắc Ninh
113.
Bùi Tiến Hưng

Hà Nội
114.
Nguyễn Thế Anh

Hà Nội
115.
Hoàng Anh

Hà Nội
116.
Vũ Quốc Ngữ

Hà Nội
117.
Nguyễn Tường Thụy

Hà Nội
118.
Lê Hùng

Hà Nội
119.
Lê Anh Hùng

Hà Nội
120.
Từ Anh Tú

Bắc Giang
121.
Nguyễn Chí Đức

Hà Nội
122.
Ngô Thùy Trang

Hà Nội
123.
Đinh Trần Nhật Minh

Hà Nội
124.
Lê Thị Hồng Hạnh

Hà Nội
125.
Ngô Nhật Đăng

Hà Nội
126.
Vũ Triệu Bảo Ngọc

Hà Nội
127.
Bùi Thị Huệ

Hưng Yên
128.
Hà Thị Vân

Bắc Ninh
129.
Phạm Thanh Nghiên

Hải Phòng
130.
Hoàng Thị Hà

Hà Nội
131.
Bùi Thanh Hiếu

Hà Nội
132.
Bùi Việt Hà
Công ty Công nghệ Tin học Nhà trường
Hà Nội
133.
Nguyễn Mậu Cường
Nguyên giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội (từ 1966 đến 1995), PGS Đại học Agostinho – Luanda
Angola
134.
Nguyễn Văn Tạc
Nhà giáo, đã nghỉ hưu
Hà Nội
135.
Đặng Thị Hải Ninh

Hưng Yên
136.
Nguyễn Hữu Tùng

Hà Nội
137.
Nguyễn Thị Thanh Tâm

Hà Nội
138.
Nguyễn Thúy Hà

Hà Nội
139.
Phạm Vương Anh
Cựu sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, Kỹ sư kinh tế, đã nghỉ hưu
Nghệ An
140.
Hà Văn Thùy
Nhà văn
TP HCM
141.
Lê Mạnh Chiến
Hưu trí
Hà Nội
142.
Hà Dương Tuấn
Cố vấn công nghệ thông tin
Pháp
143.
Vũ Cao Đàm
PGS TS, nguyên Viện trưởng Viện Chính sách Khoa học và công nghệ, Bộ Khoa học và Công nghệ
Hà Nội
144.
André Menras – Hồ Cương Quyết
Chủ tịch Hiệp hội trao đổi sư phạm Pháp – Việt (ADEP)
Pháp


13 thg 5, 2013

Vè dân gian


  Ông Nguyễn Bá Thanh ngày còn làm Bí thư Đà Nẵng trong buổi nói chuyện với cán bộ và nhân dân, ông đọc câu vè dân gian thời nay:
 Sinh ra vốn dĩ là dân
Phấn đấu dần dần cũng được thành quan
Hết qua rồi lại hoàn dân*
Hoàn dân rồi lại dần dần vào "quan"
  Ông nghĩ gì khi được điều ra Ba Đình, Hội nghị Trung ương 7 ông không trúng Ủy viên Bộ chính trị ? Có dám thực hiện điều ông nói "bắt hết, nhốt hết" nữa không?
* Trò chơi ô ăn quan có câu Hết quan hoàn dân
"quan": quan tài

11 thg 5, 2013

Hội nghị Trung ương 7 bế mạc.

   Tối nay anh L mời đi xem phim 3D Người Sắt 3 (Iron Man 3) phim hành động viễn tưởng của Mỹ và Châu Âu sản xuất năm 2013, hơn hai tiếng đồng hồ theo dõi căng thẳng và mệt, vừa xem vừa đọc phụ đề, hay thật nhưng hại thần kinh.    
  Do đó buổi thời sự 19 giờ trên VTV không biết có những tin gì, mấy người gọi điện bảo không muốn nghe, gần hai trăm ủy viên trung ương nghe TBT kết luận, mà không tìm được một nụ cười, cả hội trường "buồn như đưa đám", ai cũng cúi xuống không muốn ngẩng lên để tránh ảnh mình có trên giới truyền thông, lần này không có tập hợp từ "thành công tốt đẹp", Bộ Chính trị đưa ông Nguyễn Bá Thanh Bí thư Đà Năng ra phụ trách Ban nội chính Trung ương, ông Vương Đình Huệ Bộ trưởng TC làm trưởng Ban kinh tế trung ương đây là hai vị trí quan trọng của Đảng, trước khi Hội nghị diễn ra ai cũng nghĩ rằng hai ông này là cơ cấu cứng vào Bộ Chính trị, nhưng bầu cả hai đều trượt. Chuyện này được tiết lộ đêm 4/5, có phải vì thế mà Hội nghị không "thành công tốt đẹp", không khí Hội nghị buồn thảm như vậy không?



  Tại sao bài phát biểu kết luận Hội nghị lại dành nhiều cho "biến đổi khí hậu"(1/4 bài kết luận), nội dung này để cho Quốc hội và Chính phủ bàn thì hay hơn, vị thế của Đảng phải bàn về chiến lược phát triển xây dựng đất nước mới đúng tầm! 
 Niềm tin hãy bằng việc làm chứ không thể bằng lời nói suông.

Xung quanh Hội thảo ngày 9/5 về Bauxite

Mời mọi người đọc:

  TS. Nguyễn Thành Sơn -Giám đốc BQL các dự án Than ĐBSH – Vinacomin;  -UV BCH Hội KHCN Nhiệt Việt Nam – VUSTA

  Kính gởi bác Huệ Chi. Trong file kèm theo xin gửi bác nguyên văn tham luận của em gửi cho Hội thảo 9/5 vừa qua. Rất tiếc, “vì thời gian có hạn” và theo “sự phân công” của VUSTA, tham luận của em không được trình bày trực tiếp. Kính, NTS.

Những tồn tại trong thực hiện ý kiến chị đạo của BCT về các dự án Bauxite Tây Nguyên

  Vụ trưởng Vụ Công nghiệp nặng Nguyễn Mạnh Quân chia sẻ, thời gian qua, dư luận xã hội và các nhà khoa học hết sức lo ngại về hiệu quả kinh tế của hai dự án Tân Rai, Nhân Cơ đây cũng là nỗi lo chính đáng. "Chúng tôi mất ngủ vì dự án này", ông Quân nói.Theo ông Quân, nếu áp cách tính toán giá thành ở thời điểm hiện tại thì dự kiến thời gian thu hồi vốn của dự án Tân Rai mất 12 năm, Nhân Cơ khoảng 13 năm. "Xin khẳng định, hai dự án này có hiệu quả kinh tế. Rõ ràng đề xuất dừng dự án là không thực tế".


10 thg 5, 2013

Chuyện nữ cảnh sát Triều tiên khóc


    Triều Tiên tuần trước trao tặng danh hiệu Anh hùng Triều Tiên, huy chương sao vàng và Huân chương Quốc kỳ hạng Nhất cho Ri Kyong Sim, một nữ cảnh sát giao thông 22 tuổi ở thủ đô Bình Nhưỡng.
Theo KCNA, Ri đã đảm bảo trật tự giao thông ở thành phố thủ đô và thể hiện tinh thần anh hùng, hy sinh bản thân "bảo vệ an ninh của trụ sở cách mạng trong một hoàn cảnh bất ngờ".
Đoạn video quay lễ nhận danh hiệu của Ri cho thấy cô khóc nức nở khi ngồi ở hàng ghế khán giả, nhận danh hiệu lẫn khi phát biểu, trước sự chứng kiến của hàng trăm cảnh sát giao thông và binh sĩ. "Tôi hết sức biết ơn tấm lòng của vị lãnh đạo đáng tôn kính khi trao cho tôi danh hiệu cao quý nhất này", cô nói.
Cô cũng thực hiện lễ dâng hoa trước tượng của cố lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-il và chủ tịch khai quốc Kim Nhật Thành trong niềm xúc động.
Danh hiệu Anh hùng Triều Tiên thường được trao cho người có hành động anh hùng trong thời chiến. Tuy nhiên, nó cũng dành cho các cá nhân có đóng góp lớn đối với sự phát triển của đất nước. Mới đây, một số nhà khoa học và kỹ thuật viên tham gia vào vụ phóng tên lửa tầm xa của Triều Tiên hồi tháng 12 và vụ thử hạt nhân hồi tháng hai cũng nhận được danh hiệu này.

9 thg 5, 2013

Phật tổ mà thế này, dân thì sao?

   Chùa Diên Hựu (còn có tên chùa Một Cột), gần Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, có lịch sử lâu đời và kiến trúc độc đáo vào những ngày mưa lớn, không ai tin được trước hình ảnh tượng Phật đội nón, mặc áo mưa rất nông dân, còn các sư trong chùa phải đứng co ro trong làn nước xâm xấp dưới chân, thường xuyên đi lại để bảo vệ tượng và các di sản khác. Mỗi lần mưa xuống trên thì dột, dưới sàn thì lênh láng nước. Biểu tượng của Thủ đô mà thế này sao? Những người có trách nhiệm suy nghĩ gì?
  Đau, đau quá. 


7 thg 5, 2013

Tiền đâu mà tăng... CPI


   Phó chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội, ông Bùi Sỹ Lợi nói thẳng rằng: “Lạm phát xuống thấp, không phải do chúng ta giỏi trong điều hành. CPI không tăng vì dân không có tiền để chi tiêu”.

Cũng như thời điểm một năm trước, CPI chìm trong đà giảm và nếu như một năm trước, diễn biến này đã dấy lên một loạt các câu hỏi trong giới chuyên gia như CPI giảm nên mừng hay lo, nên mừng nhiều lo ít hay là ngược lại... thì đến nay, hầu như không ai còn muốn hỏi nữa, vì diễn biến CPI giảm, giờ đã là mối lo hiện hữu không còn gì phải băn khoăn.

CPI tháng 4 chỉ tăng ở mức 0,02% so với tháng trước, là mức tăng thấp nhất so với cùng kỳ trong vòng 4 năm qua. So với tháng 12/2012, CPI tháng 4/2013 tăng 2,41%, cũng là mức tăng thấp nhất trong 4 năm qua. 

Nguyên Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu thị trường giá cả Ngô Trí Long cho rằng nguyên nhân chủ yếu dẫn đến mức tăng CPI như vậy là do sức mua cạn kiệt, hàng tồn kho lớn. Sức mua, hàng tồn kho và chỉ số giá tiêu dùng lại có mối quan hệ hữu cơ. Khi sức mua thấp, hàng tồn kho tăng cao, nhiều doanh nghiệp bán đại hạ giá để cắt lỗ, nhằm bảo toàn vốn, thậm chí nhiều doanh nghiệp giải thể.

“CPI giảm thế này cũng không còn mấy ý nghĩa vì người dân có dám tiêu tiền đâu mà được hưởng lợi nhiều từ giá cả giảm. Không còn phải bàn cãi nhiều, nền kinh tế đã chìm sâu vào trong suy giảm, sản xuất hàng hóa không có đầu ra, tồn kho vẫn rất lớn, sản xuất đình đốn, doanh nghiệp phá sản tiếp tục gia tăng...”, nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, TS. Cao Sỹ Kiêm nhận định. 

Cũng theo ông Kiêm, tình hình rất đáng báo động. Không nên tiếp tục ru mình trong ảo giác về thành tích kiềm chế lạm phát. 

Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, TS. Mai Xuân Hùng thì “đồng ý rằng lạm phát của chúng ta tuy có giảm, nhưng vẫn là ở mức cao trong khu vực, nên không thể lơi là nhiệm vụ kiềm chế lạm phát”.

Nhưng ông Hùng có phân tích, các nền kinh tế khác trong khu vực có mức lạm phát thấp hơn nhiều so với mức lạm phát của Việt Nam, tuy nhiên, đó là mức lạm phát ổn định từ nhiều năm qua, mức lạm phát của họ là bền vững, không phải do những tác động đến từ suy giảm khiến lạm phát giảm như ở Việt Nam. 

“Họ luôn giữ được mức lạm phát thấp đi kèm với sự phát triển đều đặn của tăng trưởng kinh tế. Còn chúng ta đã trải qua những thời kỳ tăng trưởng quá nóng và hễ cứ tăng trưởng, là phải đánh đổi bằng lạm phát tăng cao. Tăng trưởng và lạm phát gần như đã luôn là bạn đồng hành của nhau, nên giờ, không có lạm phát, lạm phát thấp, cũng đồng nghĩa với không có tăng trưởng, tăng trưởng thấp”, ông Hùng nói.

Chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính Quốc gia Vũ Viết Ngoạn nhắc đến quy luật thông thường là mức tăng của CPI 4 tháng đầu năm sẽ chiếm khoảng 50% mức tăng của CPI cả năm. 

“Vì vậy, mức tăng của CPI cả năm nay có thể chưa đến 5%. Kiềm chế lạm phát năm nay sẽ khá thuận lợi. Nhưng khó khăn hơn nhiều là mục tiêu tăng trưởng kinh tế, đạt ở mức tăng khoảng 5,5% là rất khó khăn”, ông Ngoạn nói.

Về phía Chính phủ, những đánh giá về mức giảm của CPI không nhiều “bi quan” như vậy.

Trong dự thảo báo cáo Chính phủ về tình hình triển khai kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2013 mà Chính phủ sẽ trình tại kỳ họp Quốc hội khai mạc vào 20/5 tới, có chỉ ra 4 nguyên nhân khiến CPI giảm mà 3 trong số 4 nguyên nhân này, đều là các yếu tố tích cực. 

Đó là, thứ nhất, các cấp các ngành tiếp tục triển khai quyết liệt, có hiệu quả các biện pháp, chính sách theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ về tăng cường quản lý giá cả thị trường, cung - cầu hàng hóa, chống buôn lậu, hàng giả, hàng nhái... 

Thứ hai là do tổng cầu giảm, trong khi sản xuất trong nước tiêu thụ chậm, tồn kho tăng cao và áp lực của hàng nhập khẩu, nhất là nhập từ thị trường Trung Quốc.

Thứ ba là do quy luật giảm giá một số mặt hàng thiết yếu sau Tết.

Nguyên nhân cuối cùng là do nguồn cung lương thực dồi dào do đồng bằng sông Cửu Long đang thu hoạch lúa đông xuân.

Đối với mục tiêu tăng trưởng GDP cũng vậy. Theo Chính phủ, nền kinh tế tiếp tục tăng trưởng cao hơn so với cùng kỳ năm trước. Tăng trưởng GDP quý 1 năm 2013 ước đạt 4,89%, cao hơn cùng kỳ năm 2012. Ngành xây dựng sau một thời trì trệ, nhờ nỗ lực tháo gỡ khó khăn của các cấp, các ngành, đã có dấu hiệu tăng trưởng trở lại, đạt mức tăng trưởng 4,79% trong quý 1 năm 2013, cao hơn mức tăng cùng kỳ 2 năm liên tiếp trước đó (năm 2012 tăng 0,77%; năm 2011 giảm 0,01%)...

Thứ trưởng Bộ Kế hoạch và đầu tư Cao Viết Sinh nói: “Mặc dù mức tăng trưởng GDP quý 1 năm 2013 không cao như mong đợi nhưng là mức tăng hợp lý trong điều kiện nền kinh tế trong và ngoài nước còn nhiều khó khăn, phải ưu tiên tập trung mục tiêu kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô”. 

Ông Sinh cũng cho biết, những nhiệm vụ cấp bách trước mắt được Chính phủ xác định trong thời gian tới, thì đầu tiên là tập trung thực hiện các giải pháp cấp bách nhằm phục hồi nền kinh tế, tạo việc làm, đồng thời với việc ổn định kinh tế vĩ mô.

(Nguồn: Thời báo Kinh tế Việt Nam)

6 thg 5, 2013

Trở lại với tên khai sinh của nước


 GS Nguễn Minh Thuyết đang công tác tại Nghệ An, ông nói cám ơn một vài blog đã đưa bản gốc của tôi mà Kienthuc đã thay đổi.

 ”Theo tôi thì việc đổi tên nước và những nội dung quan trọng khác trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp nên được đưa ra trưng cầu ý dân. Người dân biểu quyết bằng phiếu kín và Quốc hội sẽ căn cứ theo đa số mà quyết định.”
“Tên nước chỉ là hình thức, bản chất xã hội chúng ta đang sống (nội dung) mới quan trọng. Nhưng sự phù hợp giữa hình thức với nội dung và với môi trường xung quanh cũng không phải không có ý nghĩa.”, GS Nguyễn Minh Thuyết chia sẻ với KH&ĐS.
Nên đổi nếu tên nước không phù hợp
Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đang được lấy ý kiến nhân dân. Một trong những nội dung người dân khá quan tâm là việc đổi tên nước. Theo ông, đưa ra vấn đề đổi tên nước vào thời điểm này có hợp lý?
Đề nghị lấy lại tên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa là ý kiến đã có từ lâu. Lần này, nó được Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 (Ủy ban DTSĐHP) nêu ra trên cơ sở tổng kết ý kiến của nhân dân góp ý cho Dự thảo Hiến pháp sửa đổi. Điều đó cho thấy Ủy ban DTSĐHP đã trân trọng tiếp thu và phản ánh kịp thời ý kiến của người dân với Quốc hội.
Ông có tán thành trở lại với  tên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa không? Vì sao?
Tên nước chỉ là hình thức, bản chất xã hội chúng ta đang sống (nội dung) mới quan trọng. Nhưng sự phù hợp giữa hình thức với nội dung và với môi trường xung quanh cũng không phải không có ý nghĩa. Cũng như với một con tàu, chất lượng máy móc và dịch vụ trên tàu là quan trọng, nhưng nếu con tàu ấy có hình dáng khí động học thì tốc độ di chuyển của nó sẽ nhanh hơn và nếu nó được sơn bằng những màu mát mắt thì sẽ có nhiều du khách thích đến với nó hơn. Chúng ta đã đổi tên nước từ Việt Nam DCCH thành CHXHCN Việt Nam năm 1976, trong khí thế hào hùng của những ngày giang sơn thu về một mối, thể hiện rõ khát vọng đi lên CNXH của nước ta, nhưng nói thực là cũng có phần duy ý chí, đốt cháy giai đoạn. So với Liên bang CHXHCN Xô viết (Liên Xô) và các nước XHCN Đông Âu lúc bấy giờ, trình độ phát triển của nước ta còn thua rất nhiều. Ngay cả ở thời điểm hiện nay, chúng ta còn xa mới đạt đến mức phát triển của các nước bạn thời đó. Nói thế để thấy quốc hiệu hiện nay không phù hợp với trình độ phát triển của nước ta. Thêm nữa, bây giờ chỉ còn nước ta và Sri Lanka –một nước không thuộc khối XHCN nhưng có trình độ phát triển “anh anh em em” với ta – có cụm từ XHCN trong quốc hiệu. Có cần độc đáo đến thế không, nhất là khi hình thức và nội dung còn rất lâu mới tương xứng?
Nhưng liệu đổi tên nước có làm xa rời mục tiêu xây dựng CNXH?
Phần lớn các nước trên thế giới nếu không phải vương quốc thì trước tên riêng chỉ có 2 chữ cộng hòa. Từ sau Đại chiến thế giới thứ 2, hàng loạt nước XHCN ra đời, lúc ấy các quốc hiệu cộng hòa dân chủ, cộng hòa nhân dân hoặc cộng hòa dân chủ và nhân dân mới xuất hiện trên trường quốc tế để đánh dấu sự ra đời của một nền dân chủ mới. Điều đó chứng tỏ ngay từ đầu, quốc hiệu Việt Nam dân chủ cộng hòa (đúng ra là Cộng hòa dân chủ Việt Nam) mà Chủ tịch Hồ Chí Minh chọn đã thể hiện rõ mục tiêu xây dựng chế độ dân chủ mới của nước ta. Nhiều nước XHCN như Triều Tiên, Trung Quốc, Cuba, Lào suốt từ khi lập nước đến nay không hề đổi thành CHXHCN nhưng họ đâu có xa rời mục tiêu xây dựng CNXH?
Trên thế giới, việc đổi tên nước có thường xảy ra không, thưa ông?
Có chứ. Tên phải đổi có thể do thay đổi chế độ, hoặc để đánh dấu chuyển biến nhận thức của người dân, đánh dấu một giai đoạn phát triển nào đó. Ví dụ rõ nhất là sự thay đổi quốc hiệu của 2 nước láng giềng Lào và Campuchia trong mấy chục năm gần đây. Từ năm 1949, nước Lào có quốc hiệu Vương quốc Lào. Ngày 2/2/1975, Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc quyết định xóa bỏ chế độ quân chủ, thành lập nước Cộng hòa DCND Lào. Còn nước bạn Campuchia thì đổi tên nhiều lần hơn: Năm 1953 là Vương quốc Campuchia. Năm 1975, dưới chế độ Khmer Đỏ, đổi thành Campuchia dân chủ. Ngày 8/1/1979, nước Cộng hòa ND Campuchia ra đời. Từ tháng 9/1993, Quốc hội nhất trí lấy lại tên trước đây là Vương quốc Campuchia. Trên thế giới thậm chí còn có nhiều nước thay đổi cả tên riêng (tên địa lý) cho phù hợp, ví dụ từ sau năm 1952, nước Ceylon (Tích Lan) mới lấy tên là Sri Lanka; còn nước Burma (Miến Điện) chính thức được đổi thành Myanma từ năm 1989.  
Nhưng một nước cũng như một người không tốt hơn hoặc xấu đi vì cái tên?
Không hẳn thế. Các nước Sri Lanka và Myanma đã thay những cái tên do người nước ngoài đặt bằng những cái tên thuần túy dân tộc và có ý nghĩa đẹp. Ví dụ, Sri Lanka có nghĩa là “(hòn đảo) Lanka đáng kính”. Ngay nước ta, từ sau Cách mạng Tháng Tám, còn ai chấp nhận gọi tên nước là An Nam nữa đâu? Cái tên không quyết định con người nhưng không hiếm khi cái tên làm cho con người được thiện cảm hơn hoặc ít thiện cảm hơn. Chẳng hạn, tên là Nguyễn Văn Tráng mà đổi thành Nguyễn Hoành Tráng thì có thể kêu hơn nhưng chắc cũng được chú ý bình phẩm nhiều hơn.  
Đổi tên nước không có nghĩa phải đổi tiền
Đổi tên nước liệu có làm nảy sinh những khoản chi  tốn kém để thay đổi dấu má, giấy tờ?

Nếu đổi tên nước chắc sẽ phải thay đổi con dấu, biển tên của các cơ quan quản lý nhà nước. Nhưng tôi nghĩ kinh phí để chuyển đổi không lớn. Vì số lượng cơ quan quản lý nhà nước (bao gồm Quốc hội và các cơ quan của QH, Chính phủ và các cơ quan của CP, Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân các cấp) không phải quá nhiều. Các mốc giới thì cứ để nguyên, mốc giới càng cũ thì càng khẳng định chủ quyền đã xác lập từ lâu đời. Giấy chứng minh nhân dân cũng có thể đổi dần. Ngay cả hộ chiếu cũng không ai bắt mình phải đổi ngay một lúc. Tôi đã có kinh nghiệm về chuyện này: Từ năm 1992, Liên Xô không còn nữa, chế độ chính trị đã thay đổi, một số thành phố mang tên lãnh tụ xô viết cũng đã đổi tên. Thế mà đến sát năm 2000 nhận được bưu phẩm của thầy cũ, tôi thấy dấu bưu điện vẫn là Leningrad, vẫn còn dòng chữ tắt CCCP (Liên Xô).
Người dân thì lo lắng nhất là chuyện đổi tiền?
Dù có đổi tên nước cũng không nhất thiết phải đổi tiền. Ngân hàng có thể phát hành đồng tiền mới thay dần những đồng tiền cũ nát, và trong một thời gian dài dùng tiền cũ song song tiền mới, đâu có sao.
Nhưng người dân sợ đổi tiền là có cơ sở. Bởi vì các cuộc đổi tiền trước đây đều hạn chế lượng tiền từng người được đổi và làm giảm giá trị đồng tiền đi hàng chục lần. Tôi vẫn còn nhớ phố tôi năm 1982 có ông bà cụ thợ giặt bán căn nhà mặt phố gần 70 m2 được 160.000 đ, đem gửi tiết kiệm. Năm 1985 đổi tiền, số tiền ấy thành 16.000 đ. Và 2 năm sau, số tiền bán căn nhà ấy chỉ còn mua được 1 cái phích Trung Quốc. Thời buổi bây giờ không ai có thể đổi tiền kiểu đó được nữa. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước cũng đã khẳng định không có chuyện đổi tiền.
Ông nghĩ thế nào trước những luồng dư luận trái chiều : Người thì cho rằng đổi tên nước là ý đồ của ai đó nhằm làm mất định hướng XHCN. Người lại cho rằng đổi tên nước là ý đồ dọn đường cho đổi tiền nhằm những mục đích không hay?
Trước một vấn đề, dư luận khác nhau là bình thường. Nhưng cả 2 hướng quy kết như vậy đều rất chủ quan.  
Theo ông, khả năng đổi tên nước lần này có cao không?
Theo tôi hiểu, việc này chỉ được nêu ra trong báo cáo của Ủy ban DTSĐHP như là phương án 2 thôi. Quốc hội còn cân nhắc, bàn bạc. Nhưng theo kinh nghiệm của tôi, nếu để một cơ quan có thẩm quyền quyết định thì phương án 2 thường không được chọn.
Xin cảm ơn ông!

4 thg 5, 2013

Định hướng


3 chuyện ” Định hướng…”


Mai Vũ là một nickname tự nhận đang học lớp 5. Thỉnh thoảng vô chiếu Quê Choa đu đưa với các bác các cô các chú. Những cái còm của Mai Vũ rất vui. Nó vừa có chút hồn nhiên của trẻ nhỏ, nhưng vẫn ẩn chứa sự hài hước của một người lớn trải đời. 

Sau đây là ba câu chuyện “định hướng” mà Mai Vũ “kể” năm 2010 

1. Định hướng của cô giáo 

Cái Loan học ở lớp cháu là con cô Lý Hiệu trưởng. 

Hồi học lớp 1, tên của nó là Phạm Thị Loan. Lên lớp 2 đổi thành Phạm Bích Loan, sang năm lớp 3 nhãn vở của nó là ghi là Phạm Kiều Loan và cho đến bi giờ, lớp 5, tên của nó là Phạm Mỹ Loan. 

Thằng Lâm toét ghét cái Loan lắm nên giờ ra chơi viết thêm dấu nặng vào tất cả nhãn vở của cái Loan thành “Loạn”. Cái Loan khóc dãy dụa rồi chạy lên mách mẹ nó! Chiều hôm í thằng Lâm bị cô chủ nhiệm áp tải lên ngồi ở Ban giám hiệu viết liền một lúc 4 bản kiểm điểm. 
Cái Loan gầy như con cò bị kiết lỵ (thằng Lâm toét bảo thế), hai mắt nó cận lòi, làm gì cũng lóng ngóng lóng ngóng. Ngồi trong lớp nghe giảng mồm nó thường há ra chảy cả nước dãi nhưng chả nhớ gì (thằng Đức đen bảo nó nghe bằng mồm nên kiến thức chui cả vào bụng, cứ ỉa là hết). Học trước, quên sau thế nhưng khi nào cũng đạt loại giỏi! 

Giờ ra chơi nhảy dây nó cứ lăn xả vào nhảy, không vướng chân thì cũng vướng tay, ngã uỳnh uỵch… Nó hát rất tệ, nghe cứ như mèo cái gào đêm, nhưng cậy là con cô Lý hiệu trưởng nên bao giờ nó cũng được cô giáo cử lên hát và cả lớp phải vỗ tay như cô chủ nhiệm dặn. Cái Loan còn bảo, hè sang năm nó sẽ sang Liên Xô luyện thanh để về thay Mỹ Tâm đang ngày càng xuống. Mỹ Loan tiêu diệt Mỹ Tâm! nó bảo thế 

Hôm tổng kết học kỳ, trường cháu thi văn nghệ. Cái Loan đăng ký hát hai bài. Cô chủ nhiệm bắt cả lớp phải đi từ sớm để làm fan cho nó. Cô í chọn 4 đứa con giai cao nhất lớp phải cầm 4 cái bảng ghi chữ L, O, A, N để vẫy vẫy khi cái Loan hát. Lúc đến lượt cái Loan lên sân khấu, thằng Lâm toét phụ trách chữ A tự dưng đau bụng cầm luôn bảng chữ A chạy ra nhà xí, thế là ba thằng còn lại cứ cầm ba chữ L O N vẫy loạn cả lên… 

Hôm sau cô chủ nhiệm bị cô hiệu trưởng phê bình là “công tác định hướng kém”. 

2. Định hướng của ông trẻ 

Ông trẻ cháu là đại tá hẳn hoi nhá! Ông í đi bộ đội từ năm 16 tuổi, bi giờ về hưu luôn một mạch ở quê. Tên ông trẻ cháu là Thành, do ngày xưa có nhiều chiến công mà bây giờ lại còn rất hay gương mẫu nên mấy ông cán bộ ở xã đều gọi ông cháu là “lão Thành cách mạng”. Ông cháu chả nói gì, chỉ bảo “mấy thằng đểu”.

Tuần rồi ông trẻ cháu lên Hà Nội đi châm cứu. Từ nhà cháu đến nơi châm mất 8 cây số. Ông nội cháu bảo “Để tôi đưa đi”, ông trẻ khoát tay bảo “vẽ chuyện”. Ông nội cháu lại bảo “Đường Hà Nội như tơ nhện, lâu không đi lạc như bỡn”, ông trẻ cháu lại bảo “Rừng xanh núi đỏ thời xưa em còn thuộc như chỉ tay, kệ em”…

Trưa hôm ấy ông trẻ cháu dắt xe đạp đi, trước khi đi ông trẻ cháu còn ngoái lại bảo “4 giờ chiều em về”. Đúng 4 giờ chiều, đã thấy ông trẻ dắt xe về, miệng kêu “Xong”. Ông cháu thè lưỡi lắc đầu khen “Chú giỏi”. 

Tối hôm ấy cả nhà ăn cơm ai cũng bảo ông trẻ cháu già rồi mà vẫn còn tinh! Trẻ bi giờ xách dép cho ông không đáng. Ông trẻ cháu không nói gì chỉ lim dim cười. 

Đi được 3 buổi chiều về đúng giờ, đến buổi thứ 5, mãi 6 giờ vẫn không thấy ông trẻ cháu đâu. Ối giời ơi! Bố cháu mí chú Hùng thì sùng sục dắt xe đi tìm ông còn ông nội mí bà cháu thì đi ra đi vào cứ như con hổ bị nhốt…7 giờ, 8 giờ rồi đến 9 giờ 30 tối, giữa lúc mọi người đang định gọi về quê hỏi thì ông trẻ cháu lọc xọc dắt xe về, mặt mày bơ phờ, áo quần xệh xạc. Líu ríu đỡ ông trẻ ngồi vào ghế, bà cháu hỏi “Chú đi đâu đi đâu giờ mới về?”. Ông trẻ cháu hổn hển bảo “Lạc đường”. Mọi người bảo “Chú đi đường ấy 3 ngày 6 lượt sao lại còn lạc”. Ông trẻ cháu bảo “Khổ! Gần bệnh viện châm cứu có cái cần cẩu cao nghền nghện, 3 hôm nay nó đều chỉ về phía nhà mình nên em cứ theo hướng đấy mà đi. Hôm nay giở giời thế nào….nó lại chỉ mẹ sang hướng khác, báo hại em đạp xe rã cả người mà chỉ toàn thấy những đê là đê. Khổ!”. 

Ông cháu lắc đầu cười như mếu rồi bảo “Thời này mà chú còn định hướng kiểu ấy, chết là cái chắc!” 

3. Định hường của ông nội. 

Chiều nay cháu vừa được 9 điểm đấy! Thế mà ở nhà ông cháu lại làm bà cháu bị què chân! 

Tất cả cũng chì vì cái tật của ông cháu là cứ rỗi là kê lại đồ đạc trong nhà. 

“Cả nhà thì đã đi vắng, chỉ có mỗi hai cái thân già, thế mà ông mày lại dở quẻ đòi kê lại tủ”. Bà cháu thút thít bảo thế. Trước đấy bà cháu đã gàn nhưng ông cháu phẩy tay bảo “yên tâm, đã định hướng rồi, để tôi”. 

Ông chạy sang nhà chú Dũng hàng xóm túm tay lôi xềnh xệch anh Việt điếc con chú ý sang. Anh Việt cao, to, đen, hôi mà khỏe lắm. Mỗi bữa anh ý ăn hết 6 bát cơm nhưng ăn xong chỉ ngủ, chẳng phải làm gì vì anh ý bị điếc. Anh ý ghét ăn thịt chỉ thích ăn tôm trong khi mẹ anh ý lại suốt ngày mua thịt về nấu. Anh í hay nhì nhàu “ôm hì chả ua, huốt hày khi ào ũng ịt, ịt!” (tôm thì chả mua, suốt ngày khi nào cũng thịt, thịt) mọi người nghe cứ cười bò cả ra. 

Cái tủ của ông bà cháu vừa to mà lại vừa nặng. Ông cháu đi một vòng quanh tủ nghiên cứu rồi phân công bà đứng ở đầu tủ phía trong, anh Việt đứng đầu tủ phía ngoài còn ông cháu đứng giữa để làm chỉ huy ra lệnh. Ông cháu phổ biến bằng tay cho anh Việt xong, gật gật cái đầu để hỏi. Anh Việt điếc giơ ngón tay cái rồi cũng gật gật đầu kêu “ô ghê”. 

Đứng vào vị trí xong, ông cháu vừa khoát tay một cái anh Việt đã cong người xô cái tủ lao ầm ầm ngay vào phía trong. Bà cháu luýnh quýnh thế nào bị kẹp dí vào tường la oai oái. Ông cháu phát hoảng xua tay rối rít hét ầm lên “Thôi thôi thôi thôi…”. Anh Việt chả nghe thấy gì lại cứ tưởng ông cháu vung tay động viên, phấn khởi mắm môi đẩy thật lực….. 

May làm sao đúng lúc ấy mẹ cháu lại vừa về đến nhà…! 

Bà cháu bây giờ cứ ngồi một chỗ ôm chân xuýt xoa kêu “Tưởng chọn ai lại chọn đúng thằng điếc mà định hướng, rỗ khổ” 
 

He he…
Theo: Quechoa

1 thg 5, 2013

Đi Tuần Châu Hạ Long

  Trăm năm bãi biển đời người;
  Chữ Tâm tu đến trọn đời chưa xong...


   Mấy ngày nghỉ đi Hạ Long xem phim 5D ở Hà Nội chưa có, cả nhà đến thắp hương Chùa Đồng Yên Tử.