9 thg 4, 2013

Tổng thông Putin sửng sốt


  Khi Tổng thống Nga Putin đang dự lễ khai mạc Hội chợ Hanover cùng với Thủ tướng Đức Angela Merkel, một phụ nữ ngực trần đã chạy đến gần ông, khiến tổng thống sửng sốt và trông bối rối trong phút chốc.
 
    Các nhà hoạt động nhóm Femen của Ukraine đã để ngực trần và vẽ lên cơ thể những khẩu hiệu biểu tình, bao gồm cả quyền của phụ nữ, tự do báo chí và bạo lực gia đình. Mặc dù nhân viên an ninh đã ngăn cản những người này, nhưng họ vẫn la hét và một trong số đó đã cố gắng vượt qua hàng rào an ninh để tiếp cận Tổng thống.
 
  Trên cơ thể cô viết một dòng chữ khá tục tĩu để chống lại Tổng thống Putin. Những người này kêu gọi Tổng thống bỏ lệnh giam gữ ban nhạc Pussy Riot.
Sau giây phút sửng sốt với hình ảnh biểu tình nói trên, Tổng thống Putin mỉm cười, không để ý đến những dòng chữ phản đối. Trong khi đó, Thủ tướng Đức Merkel đã biểu lộ sự không hài lòng khi hành động này xảy ra. Bà nói rằng, đó là một việc làm không chấp nhận được.

8 thg 4, 2013

Xin đừng ném đá thần đồng Đỗ Nhật Nam


   Trên Vietnamnet có bài viết của một học sinh nơi tôi công tác cách đây gần hai mươi năm.

 "Cơn sóng dữ dội..." 
"To be old and wise, you must be young and stupid" (Để trưởng thành và khôn ngoan, đầu tiên phải thơ dại và ngốc nghếch) - Đây xứng đáng là câu nói của tháng khi mà nó đang hot 100 độ trên hầu như tất cả các trang mạng xã hội. Khôn ngoan không đơn thuần là sự thông minh mà còn là trải nghiệm và hiểu đời. Trưởng thành không đơn thuần là sự hoàn thiện của thể chất mà còn là hoàn thiện trong suy nghĩ, cách hành động và dám chịu trách nhiệm với hành động. Đó là kết quả của thời gian, của trải nghiệm không ngừng trong nỗ lực hoàn thiện bản thân ở mỗi con người. Nếu gọi khôn ngoan và trưởng thành là kết quả thì thơ dại và ngốc nghếch chính là buổi ban đầu. Chúng ta chẳng ai muốn nhận mình là kẻ ngốc nghếch và khờ dại. Và vì thế câu nói "To be old and wise, you must be young and stupid" được trích dẫn trên khắp các trang mạng, được lấy làm statust sau khi xuất hiện trong một bài viết nhận xét về bé Đỗ Nhật Nam - thần đồng 12 tuổi. Cơn sóng dữ dội trong cộng đồng mạng lần này bắt nguồn từ một clip phỏng vấn Nhật Nam. Bạn đã xem rồi chứ?
 Người ta không tìm thấy những khờ dại
 Nhật Nam từ lâu đã nổi tiếng thần đồng với những thành tích học tập đáng nể cũng như các hoạt động xã hội. Sự chín chắn và già dặn của em khiến nhiều người khá ngạc nhiên. Từ cách nói chuyện, cách sử dụng ngôn ngữ cơ thể cho đến những vấn đề bàn luận dễ khiến người ta liên tưởng đến một nhà hùng biện thực thụ. Nhưng vấn đề là tài năng ấy không được tán thưởng mà cộng đồng mạng sôi lên chỉ trích thái độ "tự tin thái quá và có phần hơi chảnh", "không ngồi ngay ngắn và nhìn thẳng vào mắt người lớn khi nói chuyện"… Tôi đã đọc lá thư nhận xét đang nhận được rất nhiều sự đồng tình của một facebooker nhận là sinh viên báo chí. Bài nhận xét đã trích dẫn câu nói "To be old and wise, you must be young and stupid" và khuyên "Đừng tập nhảy trước khi tập chạy, đừng tập chạy trước khi tập đi, và đừng tập đi trước khi tập đứng. Em càng vội, khi vấp ngã em sẽ càng đau". Vậy, có phải bé Nhật Nam đang đi quá vội? 12 tuổi, Nhật Nam đã có những bước tiến dài, đạt được những thành tích mà người lớn cũng phải ngưỡng mộ. Em biết, hiểu, và có khả năng nói một cách mạch lạc về những vấn đề chính trị - xã hội phức tạp. Em tự tin nói về những điều mình biết. Người ta không tìm thấy những khờ dại của một đứa trẻ 12 tuổi. Nhưng như thế đã đủ cơ sở để kết luận em đánh mất tuổi thơ chưa? Tôi hi vọng bạn nhớ chúng ta đang nhìn nhận bé Nhật Nam với tư cách một thần đồng. Vượt trội về năng lực, một thần đồng có thể đi những bước rất dài, làm được những điều mà người thường không làm nổi. Vậy việc đem thước đo của người bình thường áp lên đo sự nhanh chậm của một thần đồng không thể nào chính xác. Người đi nhanh hơn ta chưa chắc đã là người đang chạy. Người viết lá thư đang muốn nói điều gì khi trích dẫn câu "To be old and wise, you must be young and stupid”? Bạn muốn khuyên Nhật Nam đừng nhảy cóc trong quá trình trưởng thành? Đúng là cách nói chuyện của Nhật Nam không trẻ con một chút nào nhưng nó không có nghĩa đó không phải là một đứa trẻ. Chính người viết cùng đã thừa nhận đấy thôi "em tự tin đến là lạ. Nhưng em ạ, nó không chững chạc một chút nào".
 Hãy nhìn nhận một cách công bằng
 Đem sự tự tin của một đứa trẻ 12 tuổi để đòi hỏi sự chững chạc, chẳng phải chính người viết đang đòi hỏi ở Nhật Nam sự trưởng thành một cách hoàn thiện hay sao? Người ta gọi em là "ông cụ non" nhưng không khó để tìm thấy những nét thơ trẻ. Trẻ con hồn nhiên và thoải mái. Nhưng sự hồn nhiên ấy khi bộc lộ trước ống kính máy quay lại bị chỉ trích là thái độ không nghiệm túc, "không ngồi ngay ngắn, không nhìn thẳng vào mắt người đối diện". Trẻ con trong sáng và thích nói thẳng. Nhưng sự thẳng thắn trong chia sẻ của em lại trở thành sự "chảnh" của một thần đồng. Thần đồng cũng chỉ là một đứa trẻ.... Xung quanh câu chuyện của Nhật Nam có khá nhiều ý kiến trái chiều. Có nhiều người chỉ trích bố mẹ Nhật Nam nuôi dạy em không đúng cách, thậm chí có người ác khẩu hơn còn nói họ đã "đầu độc" con mình, nhiều người tiếc em đã đánh mất tuổi thơ, "giỏi quá cũng chưa hẳn đã tốt". Chính Nhật Nam đã chia sẻ em thích học, thích đọc sách chứ không phải vì bố mẹ ép buộc. Việc mà bố mẹ em làm là định hướng và tạo điều kiện cho em phát huy hết khả năng. Còn nếu bạn tiếc cho tuổi thơ của em? Không có những trò ngây ngô vụng dại, không có Đoremon hay Shugoku, chưa hẳn đã là một tuổi thơ không hạnh phúc. Có hạnh phúc hay không phải là do Nam tự cảm nhận chứ không phải là điều mà chúng ta có thể áp đặt từ quan điểm cá nhân chủ quan của mình. 
 "Đừng làm chim đi theo bầy..."
 Ta cũng cần nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện. Hãy quay đầu mũi tên đang chỉ vào Nhật Nam theo hướng ngược lại. Rõ ràng có sự bất ổn trong cách một phần đông cộng đồng mạng phản ứng thái quá đối với câu chuyện về thần đồng 12 tuổi này. Mỗi người một ý kiến nhưng cách mà một đám người lớn xúm lại "ném đá" một đứa trẻ 12 tuổi thực không thể chấp nhận được. Cộng đồng mạng đang đặt em dưới áp lực dư luận mà có lẽ một thanh niên 18 tuổi chưa chắc đã chịu đựng được. Đó không phải quyền lực thuộc về số đông mà là lạm dụng quyền lực đám đông. Đừng làm chim đi theo bầy. Ta cần nhìn rõ ràng nguyên do mọi sự. Những người chỉ trích em chủ yếu tức khí bởi câu nói "truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn". Đấy là ý kiến của mẹ em, và em đã chọn nghe theo ý kiến ấy. Truyện tranh cũng là một loại hình nghệ thuật, nó đã nâng đỡ tuổi thơ của rất nhiều đứa trẻ. Tôi cũng rất thích truyện tranh, đọc nhiều, mua nhiều. Tôi thậm chí từng tự hào với bạn bè vì nhẵn mặt ở các hàng thuê truyện trong thành phố. Nhưng cũng chính vì đọc nhiều nên tôi hiểu, nói "truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn" không phải là hoản toàn vô lí. Với cách xuất bản truyện tranh chạy theo lợi nhuận hiện nay, bạn không khó để tìm thấy những bộ truyện 18+ hay 22+ nhưng ngoài bìa ghi "truyện tranh dành cho tuổi thiếu niên". Thậm chí ngay cả những cuốn truyện tranh được cho là có nội dung giáo dục thì với tranh vẽ cẩu thả, lời thoại ngây ngô hoặc không thực ăn nhập với tranh, không hợp tâm lí trẻ em cũng đủ khiến ai có tình yêu trẻ nhỏ phải lo ngại. Vấn đề này đã từng tranh cãi rất nhiều trên mạng. Thế nên đừng quy chụp tội lỗi một cách mù quáng. Đó chỉ là một quan điểm, một lựa chọn, bạn có thể đồng ý hoặc không.
 Hoàng Quỳnh Phương(THPT Chuyên Nguyễn Trãi, Hải Dương)

Kinh tế Việt Nam sẽ đi về đâu?


   Ông Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, cảnh cáo như vậy tại “Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân 2013 do Ủy ban Kinh tế” nhà nước tổ chức trong hai ngày 5 và 6/4/2013 tại Nha Trang. Con số nợ xấu trong hệ thống ngân hàng tại Việt Nam là bao nhiêu, không ai biết rõ vì không mấy ai tin các con số được công bố trước đây là con số thật, qua tường thuật của báo điện tử VNEconomy.
  Theo ông Thiên, có những thứ “còn xấu hơn cả nợ xấu” bởi vì không có những con số chính xác, đáng tin cậy thì “không thể xây dựng chiến lược đúng để giải quyết vấn đề”. Ông cho biết nhiều doanh nghiệp chủ lực của lực lượng tăng trưởng kinh tế “đã chết”.
“ Hiện tượng số doanh nghiệp đóng cửa của quý một năm nay ngang bằng với số doanh nghiệp đăng ký mới được ông Thiên cho là sự kiện mang tính lịch sử. Bởi chênh lệch của hai số liệu này thường ở khoảng 10 nghìn, nghiêng về số doanh nghiệp mới”, ông được VNEconomy kể lại.
   Theo ông Trịnh Quang Anh của Tập đoàn Đầu Tư Phát Triển Việt Nam phát biểu trong diễn đàn nói trên, “nếu cộng cả những khoản nợ xấu tiềm tàng, gồm nợ khoanh, nợ được cơ cấu lại theo Quyết định 780/QĐ-NHNN và nợ được cơ cấu lại của Vinashin, Vinalines, tổng nợ xấu ngân hàng được ước tính sẽ vọt tới tầm nửa triệu tỷ đồng.” (hay khoảng $23 tỉ 825 triệu).
Nếu như ông nói, con số vừa kể “tương đương 18% tổng dư nợ tín dụng, gần 10% tổng tài sản toàn hệ thống hay khoảng 17% GDP” mà theo ông Anh nhấn mạnh là “đáng sợ”, và “rất có thể còn trầm trọng hơn trong thời gian tới”.
   Cuối năm ngoái, Ngân Hàng Nhà Nước VN đưa ra con số nói tính đến 30/9/2012, tỷ lệ nợ xấu chiếm 8.82% tổng dư nợ toàn hệ thống. Nếu tính tổng dư nợ tín dụng của các tổ chức tín dụng hiện nay vào khoảng 2.8 triệu tỷ đồng thì nợ xấu vào khoảng 280,000 tỷ đồng (hay khoảng $13 tỉ 342 triệu).
   Nhưng đầu Tháng Ba vừa qua, Ngân Hàng Nhà Nước lại hoan hỉ báo tin nợ xấu chỉ còn 6% hay dưới $10 tỉ. Nhiều viên chức nhà nước ở các cơ quan khác nhau cũng phải công nhận cái sự “làm đẹp” con số nợ xấu đó “đáng sợ và đáng ngờ”.
Con số do ông Trịnh Quang Anh đưa ra có vẻ gần với sự thật nhất và khác xa các con số do Ngân Hàng Nhà Nước công bố.
Chính phủ đã đưa ra một số đề án giải quyết cái núi nợ xấu trong hệ thống ngân hàng. Trong đó có cả việc lập một công ty để giải quyết nợ xấu nhưng ngày 30/3/2013 mới đây, báo Đất Việt nói “không được thông qua ở kỳ họp chính phủ Tháng Ba.”
   Điều này xác nhận Việt Nam vẫn đang rất lúng túng, không biết giải quyết như thế nào để cứu nền kinh tế và một số không nhỏ những công ty quốc doanh chủ lực đang chờ chết nếu không được bơm tiền thêm. Tập đòan đóng tàu Vinashin, tổng công ty tàu thủy Vinalines, nhiều công ty sản xuất xi măng hay thép nợ đầm đìa, sản phẩm bán không được mà đúng ra phải phá sản từ lâu nhưng nằm đó “chết lâm sàng”. 

6 thg 4, 2013

Ba người thầy vĩ đại

          Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: “Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?”
  Hasan đáp: “Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.
 Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: “Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm.”
  Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: “Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!” Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: “Có trộm được gì không?” và ông ta đều đáp: “Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ”. Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.
Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: “Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!”
     Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành động.
   Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: “Con tự thắp cây nến này phải không?” Đứa bé đáp: “Thưa phải.” Đoạn ta hỏi: “Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?”
Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: “Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?”
Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.
   Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật.
 (Một người bạn gửi tới 6-4)

Góc nhìn giới truyền thông


    Thời đại ngày nay giới truyền thông mang lại lợi ích cho xã hội, cho con người. Chiều qua sau khi kết thúc phiên tòa rất nhiều người dân xuống Cống Rộc Tiên Lãng để động viên an ủi mẹ đẻ và vợ con anh Vươn. Có người kể với tôi, gặp chị Thương, chị Hiền họ hỏi:
-          Tòa tuyên án xong đưa anh Vươn lên xe tù các chị có gặp được anh ấy không?
Chị Hiền đã nghẹn ngào:
-          Sao mà được gặp được chị ơi, họ bảo chúng em đi lối này để ra ngoài kia gặp các anh ấy, họ nói ngọt lắm, nhưng không phải, họ đưa em đi cửa sau, chẳng thấy chồng đâu cả, thì ra họ không cho chúng em đi lối cửa chính vì sợ có các nhà báo và phóng viên đang chờ ở đó.
 Hóa ra họ rất sợ PV, một vài tờ báo đưa tin rất trung thực như Đất Việt, Nông thôn, Người lao động…
  Ngay tối hôm 5-4 trên VTV đã đưa phóng sự không khí kết thúc phiên tòa, và phát biểu của hai luật sư đoàn luật sư Hải Phòng, hai người dân xã Quang Vinh quê của ông Vươn. Tất nhiên không bao giờ tả không khí ảm đạm, mất niềm tin. Theo tôi đưa tin nguyên tắc phải trung thực, có tác dụng trong xã hội, cả hai điều đó không thực hiện được;
-          Kịch bản quá lộ liễu (chứ không lộ hàng), cách phát biểu của hai ông luật sư quá dốt chẳng hiểu gì về luật tố tụng (song tôi nghĩ có thể họ phải làm theo kịch bản đã dựng) làm người nghe coi thường và không tin tưởng vào luật sư bảo vệ.
-          Chọn hai người dân được dàn dựng, họ phải nói những gì mà PV yêu cầu, được lên tivi cả thế giới biết sướng quá. Chắc chắn nhiều người dân họ phản đối phiên tòa không dám đưa lên, nếu làm như vậy PV đuổi việc và đóng cửa Đài truyền hình. 

5 thg 4, 2013

Luật trời


  Hôm nay nhìn khuôn mặt của ông Phạm Đức Phó chánh tòa, ông Trần Mạnh giữ quyền thẩm phán, hai ông Bùi Đăng và Nguyễn Thanh nhuận sắc kém đi nhiều không còn được như ngày đầu của phiên tòa. Tôi biết mấy ngày nay các ông đâu ngủ được, đêm nào cũng gặp ác mộng, yêu tinh quỷ sứ luôn ẩn hiện trong đầu, bệnh stress ngày một nặng thêm, hàng ngày không dám về nhà vì sợ vợ con la ó. Lương tâm các ông có giây phút nào bị dày vò, tủi hổ trong những ngày làm quan tòa không?
 Tôi biết các ông chẳng muốn thế, vì có sự chỉ đạo, vì sự tồn vong mà các ông phải làm. Nhưng dù sao tôi cũng phải trách các ông, khi các ông đang tâm “vu oan giá họa”, “gắp lửa bỏ tay người”, bẻ cong công lý. Một nông dân hiền lành bằng mồ hôi, xương máu, tiền của để khai hoang đất biển nuôi trồng thủy sản, mà chính quyền dã tâm cướp trắng, dồn cả gia đình họ vào bước đường cùng, rồi giăng bẫy đưa họ vào vòng lao lý.
 Tội các ông trời không dung, đất chẳng tha, ngày còn bé tôi thường được các cụ kể để dăn dạy người đời “những người ăn gian nói dối chết xuống âm phủ quỷ sứ sẽ moi gan, lột da, móc mắt cho vào vạc dầu.”   
 Thử hỏi có phiên tòa nào mà nhiều người bệnh vực bị cáo đến thế, từ lãnh đạo cao cấp tới chị quét rác đều cho rằng họ vô tội, ngay cả người bị hại cũng không đòi bồi thường. Các ông ngọng nghịu khi phải Tuyên án cho các bị can.
  Chẳng ai cầu mong hệ lụy đến với gia đình các ông qua vụ xử án này, nhưng tục ngữ có câu “ác giả ác báo” , điều gì sẽ xảy ra với gia đình các ông đây?
 Mấy ngày vừa qua bao nhiêu nhà báo, nhà văn, nhà khoa học, nghệ sĩ làm thơ hò vè ca ngợi ‘nông dân áo vải”, các cháu sinh viên trường luật với kiến thức có được đã chứng minh họ vô tội, đấy cũng là niềm an ủi cho nhiều người trong đó có tôi. 

Vụ án chưa kết thúc ở đây


 Tôi biết Thạch Quỳ học khoa toán ĐHSP Vinh, anh được kết nạp Hội Nhà văn, thơ anh được nhiều người biết đến, không cam chịu sự bất công. Xin giớ thiệu bài viết của anh trên trang của Nguyễn Quang Lập 
 Sau kết luận của Thủ tướng về cái sai trái của Chính quyền Tiên Lãng trong việc cưỡng chế thu hồi đất ở đầm nuôi tôm Cóng Rộc thì danh chính ngôn thuận của vụ án này nên được gọi là: “ Vụ án xử các nông dân chống lại những người cưỡng chế thu hồi đất sai luật pháp” ở Cống Rộc, Tiên Lãng, Hải Phòng. Tên gọi đó không chỉ hoàn toàn chính xác với các sự kiện khách quan xẩy ra mà còn xác nhận một cách đúng đắn bản chất tội trạng của các bị cáo nông dân trong vụ án này. Bản chất tội trạng của các nông dân này, nói gọn lại cho dễ hiểu là : Tội chống lại cái sai, chống lại người làm sai. 
  Có người muốn bênh vực cho ông Vươn vội nói ngay rằng chống lại cái sai, chống người làm sai, sao gọi là có tội? Muốn biết ông Vươn có tội hay không phải căn cứ vào luật pháp, chứ không nói ngay giản đơn như vậy được! Xin giải thích thế này cho dễ hiểu: Giả sử có một kẻ nào đó đến nhà bạn thực hiện hành vi trộm cướp. Tất nhiên là nó sai và bạn có quyền phản ứng chống lại cái sai đó. Lúc ấy, tùy kết quả và mức độ trong hành vi phản ứng của bạn rồi căn cứ vào pháp luật mà xác định bạn phạm tội hay không tội. Giả sử bắt được tên trộm, bạn trói nó lại rồi dẫn nó đến công an trình báo thì bạn không phạm tội. Nhưng, nếu bạn đánh nó bị thương nặng hoặc đánh chết nó thì rất có thể theo pháp luật, bạn là kẻ phạm tội.Trường hợp Đoàn văn Vươn cũng y xì như vậy! Viện kiểm sát và tòa án Hải Phòng cần xem xét việc nổ mìn ga, bắn súng hoa cải của anh em ông Vươn để chống lại cái sai của người làm sai khi thi hành cái gọi là công vụ có nằm trong khung pháp luật cho phép không hay đã vượt ra ngoài khung? Nếu hành vi, mức độ, hậu quả phản ứng của ông Vươn đã vượt ra ngoài khung cho phép tự vệ của pháp luật thì ông vươn có tội và Viện KSND Hải phòng được phép truy tố đúng với tội danh đó. Việc xét tội trạng ở đây phải căn cứ vào tương quan về mức độ sử dụng vũ lực của cả hai phía. Giả sử tên trộm, cướp dùng súng để gây tội ác thì người tự vệ cũng có quyền dùng vụ khí tương tự để tự bảo vệ mình. Trong trường hợp Đoàn văn Vươn tòa án cũng cần xem xét tương quan đó để có so sánh về vũ khí và lực lượng hai bên đã sử dụng trong vụ xung đột này làm một trong những căn cứ luận tội.
Xét mọi phương diện một cách công minh, bất cứ ai có chút kiến thức hoặc có quan tâm về luật pháp đều dễ dàng thấy rằng VKSND Hải Phòng truy tố ông Đoàn văn Vươn về tội danh giết người là sai lạc hoàn toàn với bản chất vụ án. Có lẽ vì thế mà Tòa án Hải phòng đã xử vụ án này bằng cách tuyên án không đúng với khung hình phạt. Ai cũng biết tội giết người không có khung hình phạt 5 hoặc 6 năm tù. Tòa án cần xử đúng tội danh chứ không nên nói tội danh này rồi xử theo khung hình phạt của tội danh khác. Làm như vậy là lúng túng, bề nào rồi cũng chẳng xong bề nào. Làm như vậy hẳn là vụ án chưa thể kết thúc ở đây.
Năm trước, khi sự việc Cống Rộc xẩy ra, tôi e là những người nông dân sẽ bị án oan, 28 tết tôi ngồi viết bài “Luật Tiên Lãng”. Nay thấy việc xử án tuy không mang lại nguy hiểm đến tính mạng cho gia đình ông Vươn nhưng vụ án này rất hệ trọng, được cả người trong và ngoài nước quan tâm tôi mong VKS và Tòa án nhân dân Hải Phỏng thận trọng trong việc xử án cho đúng tội danh nên lại viết mấy giòng này…

TÒA TUYÊN ÁN.



   Vâng. Đó  là phút giây mà hàng triệu người Việt chờ đợi ngóng tin. Cái ngóng tin có lẽ  không hẳn chỉ là ngóng tin về mức án của anh em họ Đoàn, hơn thế, cái ngóng tin về cả sự “ tuyên án” rõ ràng về niềm  tin vào chế độ, vào xã hội, vào phẩm chất của một đất nước trong quá trình thực thi pháp luật, trong mối quan hệ tới mức nào giữa Nhà nước và nhân dân, vào sự trong sáng của pháp lý…
Sau ba chữ “tòa tuyên án”, như vẫn thường thấy ở các phiên tòa, thân phận một số phận được định đoạt, hoặc là vĩnh viễn cách ly khỏi cuộc sống cộng đồng, hoặc là một quãng thời gian trong trại cải tạo, hoặc là vỡ òa hai  tiếng tự do.
Sau ba chữ “ tòa tuyên án”, sức mạnh nghiêm minh của pháp luật đối với hành vi sai trái của một con người được thể hiện, nhưng nhiều khi, chất nặng lên cuộc đời  họ một sự oan sai cay đắng.
  Sau ba chữ “ tòa tuyên án”, là thấy ngay được một cách rõ ràng sự trong trẻo  của pháp luật hay sự hoen ố của quan tòa, thấy ngay được một bản án được tuyên công tâm hay ẩn họa những mưu mô, những  toan tính, những xô đạp, những áp đặt nhằm để thỏa mãn thói cao ngạo của người cầm  cân nảy mực tại tòa, cũng đôi khi bộc  lộ cả sự ngu dốt, có khi là đáp án trả bài cho một sự can thiệp, có khi là hệ quả cho cả một quá trình tố tụng vô trách nhiệm….
Người được xướng lên ba chữ “tòa tuyên án”, hiểu một cách thực sự, thì đó là một  vinh dự quá lớn lao, nhân danh cho cả một đất nước, và chất chứa ở ba từ đó là trách nhiệm, đạo đức, phẩm chất, năng lực của Chủ tọa phiên tòa và hội đồng xét xử.
Trở lại thời  khắc 14 giờ hôm nay, 5/4/2013, sẽ lại vang lên ba chữ “ tòa tuyên án”, sẽ lại vang lên trang trọng “ Nhân danh nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, và sau đó là số phận của anh em họ Đoàn được định đoạt.
   Với vụ án Đoàn Văn Vươn, sau ba chữ “tòa tuyên án” có thể là cơ hội vô cùng tốt để đốt cháy niềm tin cháy bỏng của  nhân dân vào  pháp luật, niềm tin vào  nhà nước, vào  chế độ,  rằng, bất cứ lúc nào, nhân dân cũng được pháp luật bảo  hộ quyền sống, quyền cư trú, quyền tài sản, quyền làm việc. Rằng, có thể trong quá trình hành xử, các cấp  chính quyền vì nhiều lý do, gặp phải hành động sai trái với nhân dân, và phiên tòa này là minh chứng cho hành động sửa sai của chính quyền, là câu trả  lời thuyết phục nhất của chính quyền đối với toàn bộ sự tôn trọng và tinh thần tận tụy phục vụ nhân dân, xác tín lần nữa câu nói bất hủ từ cha ông để lại: lấy dân làm gốc.
    Mức án ( nếu phải có) với anh em họ Đoàn là vì nó phải thế,  nó đúng thế, chính xác như thế, theo điều  luật, chứ không phải là mức án ( ngay cả tuyên vô  tội) mà trong ý thức chính quyền chỉ là sự thỏa hiệp, chỉ là cách “ diễn xướng” làm đẹp dư luận, làm dịu phẫn uất của người dân, nếu vậy,  thì có  thể anh em họ Đoàn thỏa mãn nhưng nguy cơ về những tranh chấp bất công, những hành xử chà đạp lên luật pháp vẫn còn. Xử vụ án này để đi tới một ước muốn cháy bỏng  của nhân dân và chính quyền là không còn xảy ra một vụ việc tương tự, đó là con đường thẳng tới sự minh bạch, thẳng tới một bộ luật đất đai đúng đắn và nhân văn, hướng tới một nền hành chính công thực sự vì nhân dân, cho nhân dân.
Tôi mơ ước: Từ thực tế diễn biến này, tòa tuyên anh Vươn án tù giam ( vì cũng phải nghiêm khắc cảnh cáo  về hành vi gây nguy hiểm  đến sức khỏe và mạng sống của người khác) bằng với thời gian đã tạm giam, và trả tự do cho  anh tại tòa. Những người khác, hoặc là án treo, hoặc tuyên vô tội ( như chị Thương, chị Báu).
Và sau khi tuyên án, chủ tọa phiên tòa cần một cam kết, yêu cầu các cấp  chính quyền một  lời xin lỗi đàng hoàng với gia đình Đoàn Văn Vươn về những cái sai do mình gây ra để dẫn tới một hậu quả đáng tiếc.
   Tôi mơ ước: Sau ba tiếng “tòa tuyên án”, Đoàn Văn Vươn có thể bước thẳng  ra khỏi tòa, đồng hành cùng tự do, và ở dưới ấy, nơi đầm hồ cửa sông nhà anh, con rô, con chép đang quẫy đuôi, vỗ sóng vui  mừng đón ông chủ yêu dấu của mình trở về.
Và từ lúc này, tôi lại mơ ước, không chỉ là gia đình anh Vươn, mà hàng triệu gia đình nông dân trên cả nước, sẽ được chính quyền đối  xử đàng hoàng, đối xử một cách trân trọng, không còn xảy ra tranh chấp, không còn xảy ra khiếu nại, không còn xảy ra oan khiên, không còn xảy ra sự quay lưng đối mặt  của chính quyền với bà con mình. Mơ ước này có thể chưa tới ngay nhưng phải hành động ngay từ bây giờ bằng điều luật, bằng pháp lệnh, bằng kiến thức và trách nhiệm của người thực thi công vụ, phải trả cho nhân dân quyền và nghĩa vụ thực sự đối với  mảnh đất của mình, tài sản của mình, và chắc chắn lúc ấy nhân dân sẽ trả lại cho Nhà nước bằng những mùa vụ bội thu, bằng những dòng thuế đóng góp xây dựng đất nước.
“Tòa tuyên án”- đó là sự công bố về nhân phẩm của một dân tộc.
Nguyễn Quang Vinh

Justice - Công lí


    Hôm trước khi phiên tòa xử vụ án “giết người” và “chống người thi hành công vụ” có người đã kể với tôi: Bí thư HP đã về Hà Nội xin ý kiến, nhưng sáng nay đọc thư của TS Tô Văn Trường thấy sợ quá:
    Dear All
  Tôi hỏi trực tiếp một vị quan chức lãnh đạo cấp cao ở Hải Phòng về vai trò của Anh Bá Thanh Trưởng ban nội chính TW, được trả lời vụ án này rất quan trọng, trực tiếp Bộ chính trị chỉ đạo xử lý.
Một đồng nghiệp đang làm việc ở Hải Phòng đã từng nhiều lần đến câu cá ở đầm của Anh Đoàn Văn Vươn nhận xét nguyên văn như sau :
"Đoàn Văn Vươn đúng là nhân vật kỳ tài của đất cảng. Chính quyền phá ủi ngôi nhà của Anh Vươn để phi tang các vết đạn. Nếu tôi bị dồn đến bước đường cùng như thế còn chống đối quyết liệt hơn không phải chỉ có súng hoa cải " vv...
Tô Văn Trường
   Không phải là người theo đạo Công giáo, nhưng tôi chỉ dám hy vọng vào hồng ân của Thiên chúa nhiệm màu, cho hai người Vươn và Thương, và hai người Quý và Hiền về với nhau chiều nay, từ chiều nay.... Cả gia đình họ Đoàn về với nhau chiều nay, đúng như giấc mơ của Phương Bích: Một ngày thấy quê hương Tiên Lãng được chào đón những người con của họ Đoàn trở về, tiếp tục sự nghiệp xây dựng còn đang dang dở của họ…
   Nếu không, chỉ có thể nói: TÀN ĐỘC! 

4 thg 4, 2013

Tôi tin ông trời có mắt


   Hàng ngày tôi chỉ theo dõi phiên tòa xét xử vụ án “giết người” và “chống người thi hành công vụ”, nhìn qua tivi và báo chí phiên tòa dân sự mà trong phòng xử án chỉ thấy công an mặc áo xanh, chẳng thấy dân đâu, nói là xử công khai nhưng có đến vài trăm công an, quân đội bảo vệ, chắc lại sợ cướp pháp trường như chuyện Trung Quốc ngày xưa,  nhiều người có giấy phép vẫn không được vào dự phiên tòa. Dân chủ ở đâu?
   Một phiên tòa bao nhiêu câu hỏi đặt ra, có bao giờ người bị hại mang thương tật lại không đòi bồi thường, một phiên tòa cả trong và ngoài nước cùng quan tâm, họ lên tiếng bảo vệ ông Vươn, yêu cầu hãy trả tự do cho ông Vươn sau phiên tòa, khẩu hiểu "ông Vươn vô tội" được người dân mang theo ở khắp TP Hải Phòng, chưa thấy một người dân nào lên tiếng chỉ trích gia đình họ Đoàn, không những vậy họ còn “phong tặng ông Vươn là anh hùng áo vải” nhờ có ông Vươn mà Nhà nước đã xem xét lại chính sách ruông đất, nhờ có ông Vươn nhiều gia đình đòi lại được đất đai. Nguyên Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ cho rằng cưỡng chế, phá nhà ông Vươn là trái pháp luật. Trong mấy ngày vừa qua dân chúng ở khắp mọi miền đều chờ mong sự “công minh” của luật pháp.
 Đành rằng trong xã hội mỗi người một ngành nghề khác nhau, nhưng những người làm quan tòa trong vụ án ông Vươn, tôi thực sự căm thù, đến một lúc nào họ xám hối, biết mình sai, vì cái ghế và miếng cơm manh áo đã tự bẻ cong luật pháp không? Gia đình họ nghĩ gì khi bao nhiêu người coi thường và khinh bỉ bọn họ, hệ lụy nhân quả sẽ là gì với họ đây?
  Họ được học hành, tính người mất hết rồi sao? Hàng ngày ra đường họ có biết xấu hổ khi gặp người quen, hay lại tự hào khi chúng tao đã bẻ cong chân lí.
 Tôi chẳng họ hàng thân thích gì với gia đình ông Vươn nhưng sao thương họ đến thế, ai là người đưa họ đến nông nỗi này?
  Tôi chỉ biết an ủi mình ông trời có mắt

Vụ án Đoàn Văn Vươn: ngược quy trình


 Tác gi Phm Xuân Cn, ch blog Tp hóa Faxuca nguyên là trung tá công an, chánh văn phòng S công an Ngh An, tng là tnh y viên phó bí thư thành y Tp Vinh, nay là phó giám đc S khoa hc công ngh tnh Ngh An.


   Về vụ án Đoàn Văn Vươn đang xét xử đã có quá nhiều bài viết nghiên cứu và bình luận. Bản thân tôi cũng đã viết nhiều bài về vụ này khi nó mới xẩy ra. Nay nhân chuyện vụ án được đưa ra xét xử, tôi chỉ muốn nói thêm một điều thôi: các cơ quan chức năng đang xử lý ngược quy trình cần thiết.
Từ năm 1997, 1998 tôi đã chủ trì một đề tài khoa học cấp bộ nghiên cứu về xung độtxã hội và xử lý xung đột xã hội phát sinh trong quá trình đổi mới. Đề tài đã vận dụng lý thuyết xã hội học xung đột để tiếp cận hiện trạng mâu thuẫn, tranh chấp, xung đột dẫn đến tình trạng mà người ta vẫn quen gọi là “điểm nóng” về an ninh xã hội. Theo đó chúng tôi đã thống kê, phân tích và phân loại các loại hình xung đột, đặc biệt nghiên cứu sâu về các đặc điểm pháp lý của các vụ án liên quan đến xung đột. Trong nghiên cứu của mình, chúng tôi đã đề xuất hai khái niệm mới là “vụ việc nguyên thủy” và “vụ gây rối”.Vụ việc nguyên thủy là vụ việc xẩy ra trước, là nguyên nhân hoặc nguyên cớ làm phát sinh các vụ việc xung đột sau đó, như: chống người thi hành công vụ; hủy hoại tài sản; bắt giữ người trái pháp luật…Ví dụ vụ anh thanh niên chết bất thường dưới mương nước là vụ việc nguyên thủy, dẫn đến vụ gây rối là “vụ quan tài diễu phố” ở Vĩnh Phúc vừa qua.Về vụ án Đoàn Văn Vươn đang xét xử đã có quá nhiều bài viết nghiên cứu và bình luận. Bản thân tôi cũng đã viết nhiều bài về vụ này khi nó mới xẩy ra. Nay nhân chuyện vụ án được đưa ra xét xử, tôi chỉ muốn nói thêm một điều thôi: các cơ quan chức năng đang xử lý ngược quy trình cần thiết.
   Trong vụ án Đoàn Văn Vươn vụ việc nguyên thủy chính là chủ trương thu hồi và tổ chức cưỡng chế đầm tôm một cách sai pháp luật của chính quyền huyện Tiên Lãng. Để đảm bảo ổn định chính trị xã hội khi có xung đột xẩy ra việc trước tiên bao giờ chính quyền cũng phải làm là “hạ nhiệt” điểm nóng, tìm mọi cách an dân, đồng thời điều tra xử lý cả vụ việc nguyên thủy và vụ gây rối. Sau bước “hạ nhiệt” ban đầu, cần tập trung điều tra xử lý cả hai loại vụ việc, nhưng ưu tiên trước hết cho việc điều tra, xác minh xử lý dứt điểm vụ việc nguyên thủy. Chính các động thái điều tra khẩn trương, khách quan, xử lý nghiêm minh của chính quyền đối với vụ việc nguyên thủy là biện pháp an dân tốt nhất, là tiền đề thuận lợi cho việc điều tra, xử lý vụ gây rối. Ngay đến khâu xét xử là khâu gần như cuối cùng của tố tụng thì cũng không nên đưa vụ gây rối ra xử trước, mà phải đưa vụ việc nguyên thủy ra xét xử trước, hoặc đồng thời.
   Với một vụ án lớn, phức tạp như vụ Đoàn Văn Vươn việc tách thành hai vụ án để điều tra, xử lý không hẳn đã là sự “lách luật” như rất nhiều người bình luận. Vấn đề quan trọng, cốt tử nhất là: Một, cả hai vụ án đó có được điều tra, xử lý nghiêm minh hay không; và Hai là phải đưa ra xét xử vụ cố ý làm sai trong việc thu hồi và cưỡng chế đầm tôm trước. Nếu vụ này được điều tra, xử lý nghiêm minh, đúng pháp luật thì sẽ là tiền đề pháp lý và chính trị quan trọng, hết sức quan trọng cho việc xét xử vụ “gây rối” của anh em nhà họ Đoàn. Làm được như thế thì không những sẽ đảm bảo được ổn định xã hội mà lòng dân cũng an hơn.
Rất tiếc người ta đã làm ngược quy trình. Có phải đây chỉ là sự non yếu về nghiệp vụ, hay thực sự người ta có mục đích khác?
Phm Xuân Cn

3 thg 4, 2013

Người bị hại lại xin không bồi thường... chuyện lạ


 Theo Báo Người lao động: Ngày 3-4, phiên tòa sơ thẩm của Tòa án nhân dân TP Hải Phòng xét xử vụ án “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ” xảy ra tại đầm tôm hộ gia đình ông Đoàn Văn Vươn vào ngày 5-1-2012 bước sang ngày xét xử thứ hai.

  8 giờ 15 sáng, phiên toà bắt đầu với phần xét hỏi. Các bị cáo được đưa vào toà trong bộ trang phục giống như lần xuất hiện đầu tiên ngày 2-4.
  Dù nhận thức được việc làm của mình có thể gây nguy hiểm cho lực lượng cưỡng chế song Đoàn Văn Quý vẫn làm vì theo lời của bị cáo này: “Không phân biệt được ai, chỉ nghĩ là bị mất trắng. Căn nhà đang ở là toàn bộ công sức của vợ chồng. Ngoài đầm, bị cáo không còn làm ở chỗ nào vì đã bán hết dồn hết vốn vào đầm". Bị cáo Quý vẫn cho rằng việc tạo ra quả mìn, bắn súng "là để cảnh báo chứ không nhằm giết người".
  Được luật sư Trần Đình Triển hỏi, bị cáo Đoàn Văn Quý tái khẳng định bị cáo Nguyễn Thị Thương (vợ bị cáo Đoàn Văn Vươn) và Phạm Thị Báu (tức Hiền, vợ bị cáo Đoàn Văn Quý) không được biết, bàn bạc, phân công nhiệm vụ trong việc chống lại đoàn cưỡng chế. Bởi thời gian làm rào vẫn chưa có kế hoạch cưỡng chế, chỉ biết là rào để chống trộm.   
   Trong phiên tòa, bị cáo Quý nói đoàn cưỡng chế bắn trước song tại buổi xét hỏi, các bị hại đều phủ nhận việc này.
   Bị hại Vũ Anh Tuấn cho biết trước khi Quý bắn thì không có ai nổ súng cả. “Tôi là người bị thương đầu tiên và không có ai có súng, áo giáp trong đoàn cưỡng chế. Theo tôi biết, hình ảnh áo giáp, súng chỉ xuất hiện sau khi đã có các chiến sĩ bị thương. Tôi cũng không được mang công cụ hỗ trợ” - bị hại Tuấn nói trước toà.
Cũng theo bị hại Vũ Anh Tuấn, tổ công tác thực hiện biện pháp kêu gọi thuyết phục là chính. Trước khi vào đến hàng rào thứ nhất, đoàn công tác đã kêu gọi qua loa, mời người nhà ra mở cổng để vào làm việc hành chính. Sau đó thì xuất hiện tiếng nổ. Sau khi tiếng nổ thứ nhất, hàng rào bị bung ra, trong nhà vẫn đóng cửa, không có người bên ngoài.
   “Khi tổ công tác tiến sát đến hàng rào thứ 2 thì anh Quý mở cửa sổ bắn súng về phía bọn tôi. Tôi bị thương ngay phát súng đầu tiên. Tôi nhìn rất rõ vì khoảng cách chỉ hơn 10 mét. Ngay sau đó tôi nghe thêm 2- 3 phát nổ nữa”, bị hại Tuấn cho biết.
   Bị hại Lê Văn Mải (nguyên Trưởng công an huyện Tiên Lãng) cũng cho biết đoàn cưỡng chế không có áo giáp, chỉ duy nhất 2 bộ đội có nhiệm vụ rà phá bom mìn, một số dùng công cụ hỗ trợ như dùi cui, duy nhất đội phó đội hình sự (Công an huyện Tiên Lãng) Thuỷ được trang bị 1 khẩu K54.
  Theo bị hại này, việc cưỡng chế hành chính không có gì lớn, chủ yếu thuyết phục, động viên để anh Vươn chấp hành làm việc chứ không có việc dùng vũ lực hoặc có phương án nào khác.
 Sau khi có vụ nổ thứ nhất, ông Mải yêu cầu 2 công binh rà bom mìn từ hàng rào thứ nhất đến hàng rào thứ 2. Lực lượng công an đi sau. Khi đến gần hàng rào thứ hai, thì xuất hiện phát súng thứ hai. “Lúc này, tôi vừa quay sang đồng chí Tuấn, vừa cúi xuống thì tôi bị bắn vào sườn bên phải, thấy người ấm và choáng lập tức” - bị hại Mải nói. Theo bị hại Mải, đến lúc này vẫn chưa có ai trong đoàn cưỡng chế sử dụng súng. 
Bị hại Đỗ Xuân Trường cùng các bị hại Nguyễn Văn Phong, Nguyễn Văn Hoàng, Đào Văn Đức cũng đều xác nhận theo đúng kế hoạch, tổ 3 đoàn cưỡng chế không được trang bị vũ khí và áo giáp.
 Tuy nhiên, khi các luật sư đặt các câu hỏi về kế hoạch tăng cường tấn công gia đình Đoàn Văn Vươn thì bị hại Lê Văn Mải từ chối trả lời vì cho rằng nội dung này là bí mật công tác, không có nghĩa vụ trả lời và nằm ngoài nội dung vụ án.
  Theo cáo trạng, các bị hại gồm: Lê Văn Mải (1957), Nguyễn Văn Phong (SN 1991), Vũ Anh Tuấn (SN 1979), Đào Văn Đức (SN 1976), Đỗ Xuân Trường (SN 1988), Đào Trọng Dũng (SN 1980) và Lê Văn Ghi (SN 1968).
  Sau khi giám định pháp y, kết quả cho thấy, các nạn nhân nói trên đều bị nhiều vết thương và giảm sức lao động, trong đó Lê Văn Ghi bị 16 vết thương, giảm 43% sức lao động; Đỗ Xuân Trường bị 9 vết thương, giảm 35% sức lao động; Lê Văn Mải bị 8 vết thương, giảm 25% sức lao động;... Bị hại Đỗ Xuân Trường cho biết bị thương 1 cánh tay trái, sườn và mắt trái, giảm 30% sức lao động. Một số viên đạn chưa lấy được, một số viên ở hốc mắt thì không lấy ra được. 
 Tuy nhiên, trong buổi sáng 3-4 tại toà, tất cả các bị hại đều từ chối bồi thường thiệt hại về vật chất cũng như tinh thần. Đáng chú ý, bị hại Vũ Anh Tuấn nói với Hội đồng xét xử (HĐXX): “Các bị cáo vi phạm pháp luật nhưng một phần do bức xúc nên cần xem xét cho các bị cáo”. Bị hại Đỗ Xuân Trường cũng nói: “Bị hại nhất trí với ý kiến đồng chí Tuấn”.
 Trong phiên xét xử sáng ngày 3-4, tòa tiếp tục với phần luật sư hỏi các bị hại để tái khẳng định lại một số diễn biến, tình tiết trong vụ án. Phiên xử buổi sáng 3-4 kết thúc lúc 11 giờ 45.
14 giờ 15 chiều 3-4, tòa tiếp tục với phần xét hỏi. Các luật sư tiếp tục đặt các câu hỏi với các bị hại. Trong đó, nhiều câu hỏi đặt ra với bị hại Lê Văn Mải để làm rõ các chi tiết trong buổi sáng ngày diễn ra vụ cưỡng chế (ngày 5-1-2012).
  Luật sư Triển đặt câu hỏi: "Trước khi thực hiện cưỡng chế, đã có 1 bản án của tòa án, lẽ ra phải thi hành án chứ sao lại thực hiện cuộc cưỡng chế?". Ông Mải cho biết ông có trách nhiệm đảm bảo an ninh ở địa phương, còn bản án không thuộc chức năng của ông.
  Luật sư Triển tiếp tục: “Xung quanh việc khi quả mìn tự chế của anh Quý đã nổ rồi, công an phải lập lại phương án khác, tại sao lại chỉ đạo tiếp anh em đi vào để xảy ra nổ súng?”. Ông Mải đáp: “Triển khai lực lượng là trách nhiệm của ngành công an chúng tôi. Tôi có trách nhiệm thực hiện kế hoạch đó”.
 Ông Mải cũng cho biết, khi ông xây dựng kế hoạch thì trong kế hoạch không có công cụ hỗ trợ, áo giáp. Tại hiện trường, khi ông Mải ở đó thì chỉ thấy 2 bộ đội công binh rà mìn có áo giáp.
  14 giờ 15 chiều 3-4, tòa tiếp tục với phần xét hỏi. Các luật sư tiếp tục đặt các câu hỏi với các bị hại. Trong đó, nhiều câu hỏi đặt ra với bị hại Lê Văn Mải để làm rõ các chi tiết trong buổi sáng ngày diễn ra vụ cưỡng chế (ngày 5-1-2012).
  Luật sư Triển đặt câu hỏi: "Trước khi thực hiện cưỡng chế, đã có 1 bản án của tòa án, lẽ ra phải thi hành án chứ sao lại thực hiện cuộc cưỡng chế?". Ông Mải cho biết ông có trách nhiệm đảm bảo an ninh ở địa phương, còn bản án không thuộc chức năng của ông.
  Luật sư Triển tiếp tục: “Xung quanh việc khi quả mìn tự chế của anh Quý đã nổ rồi, công an phải lập lại phương án khác, tại sao lại chỉ đạo tiếp anh em đi vào để xảy ra nổ súng?”. Ông Mải đáp: “Triển khai lực lượng là trách nhiệm của ngành công an chúng tôi. Tôi có trách nhiệm thực hiện kế hoạch đó”.
  Ông Mải cũng cho biết, khi ông xây dựng kế hoạch thì trong kế hoạch không có công cụ hỗ trợ, áo giáp. Tại hiện trường, khi ông Mải ở đó thì chỉ thấy 2 bộ đội công binh rà mìn có áo giáp.
  Đến 14 giờ 35, sau 20 phút bắt đầu phiên xử buổi chiều, chủ tọa tuyên bố kết thúc phần xét hỏi và tạm nghỉ phiên tòa.


1 thg 4, 2013

Chân lí ơi mi đã chết trước ta!

   Vụ án Nọc Nạn xảy ra cách đây 85 năm, cho đến bây giờ người ta vẫn cho rằng sự công minh của quan tòa, của pháp luật. Thời đó dân nghèo có ai được bênh vực, lên tiếng bảo vệ như bây giờ, vụ án Nọc Nạn cũng xoay quanh đất đai do nông dân khai phá. Ông luật sư Tricon phải thừa nhận chính sách đất đai của triều đình Nguyễn là đúng đắn, luật đất đai của Pháp không thực tế, chính sách thì tốt nhưng người thực thi sai hoàn toàn gây chết người, ông còn cho rằng “Chúng ta, những người Pháp, nên xây dựng ở xứ này một chế độ độc tài. Không phải độc tài bằng sức mạnh của súng đạn, nhưng là sự độc tài của trái tim”. Cuối cùng tòa Đại hình Cần Thơ xử trắng án cho gia đình nông dân ở Bạc Liêu. 
   Ngày mai 2/4 TAND Hải Phòng sẽ xử Vụ án Đoàn Văn Vươn, mặc dù có nhiều quan chức cao cấp lên tiếng bảo vệ chân lí như nguyên CT Lê Đức Anh, nguyên UVBCT Phạm Thế Duyệt… có tới 7 luật sư tham gia miễn phí. Nhưng chắc chẳng giải quyết được gì mà xử "đúng người đúng tội", ông Trần Quốc Thuận nguyên Phó chủ nhiệm thường trực Quốc hội hôm qua đã trả lời với BBC, vụ xử án sắp tới sẽ “lọt người, lọt tội” . Sechxpia đã để Hamlet nói hộ cách đây hàng mấy thế kỉ: Chân lí ơi mi đã chết trước ta!

30 thg 3, 2013

Tổng cục Cảnh sát lên tiếng về độc quyền vàng SJC


Thứ Bảy, 30/03/2013 19:05

(NLĐO)- Thiếu tướng Nguyễn Tiến Lực, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm, cho rằng việc quy định SJC là thương hiệu vàng quốc gia đã đem lại lợi ích cho Công ty SJC và phương hại đến lợi ích các thương hiệu vàng miếng khác.

  Tại cuộc họp giao ban Công tác chống buôn lậu, hàng giả và gian lận thương mại năm 2012 của Ban chỉ đạo 127/TW ngày 30-3 tại Hà Nội, Thiếu tướng Nguyễn Tiến Lực, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm - Bộ Công an, đặc biệt lưu tâm đến tình trạng đầu cơ, buôn bán trái phép đô la, vàng miếng.

Theo Tướng Lực, tình trạng đầu cơ, buôn bán trái phép các mặt hàng này đã cơ bản được kiểm soát do các quy định chặt chẽ hơn của Ngân hàng Nhà nước.

Tuy vậy, Tướng Lực cũng cho biết do cơ chế, ngân hàng nhà nước giao doanh nghiệp SJC được dập và kinh doanh vàng miếng là thương hiệu vàng quốc gia nên từ năm 2012 đến nay xuất hiện độ chênh lệch giá lớn giữa giá vàng trong nước và nước ngoài. Do đó đã xuất hiện vàng giả SJC, vàng kém chất lượng đưa vào các doanh nghiệp kinh doanh bán cho dân.

Từ tháng 7-2012 đến nay, Công ty SJC đã phát hiện 300 lượng vàng nhái SJC. “Việc quy định SJC là thương hiệu vàng quốc gia đã đem lại lợi ích cho Công ty SJC và phương hại đến lợi ích các thương hiệu vàng miếng khác” - Tướng Lực nhấn mạnh.

Theo báo cáo đưa ra tại cuộc giao ban, năm 2012, các lực lượng chức năng đã phát hiện 31.389 vụ buôn lậu, buôn bán vận chuyển hàng cấm, hàng nhập lậu với trị giá trên 440 tỉ đồng. Về hàng giả, xâm phạm sở hữu trí tuệ, hàng kém chất lượng, trong năm qua, các lực lượng chức năng đã phát hiện và xử lý 11.284 vụ, trị giá trên 121 tỉ đồng. Ngoài ra, có 62.065 vụ gian lận thương mại, vi phạm an toàn thực phẩm được phát hiện và tăng mạnh so với năm trước về số vụ cũng như trị giá vi phạm.

Ban chỉ đạo cho răng năm 2013, tình trạng vận chuyển, buôn bán hàng cấm, hàng lậu, hàng giả và gian lận thương mại vẫn sẽ diễn biến phức tạp. Vấn đề vướng mắc được các đơn vị thành viên Ban chỉ đạo đưa ra là cơ chế chính sách còn nhiều bất cập, thiếu đồng bộ, tạo kẽ hở cho gian thương lợi dụng.
Ph.Nhung

Chẳng nhẽ độc quyền cả nói dối hay sao?


  GS Viện sĩ TSKH Hoàng Xuân Phú thường xuyên có bài viết phản biện đến "ghê người", mặc dù ông là  nhà toán học tầm cỡ thế giới song ông viết lập luận logic chặt chẽ mà mấy ai có được


   Chúng ta đang chứng kiến các cuộc tấn công vào "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992" và những người ghi tên ủng hộ. Chương trình thời sự ngày 20/3/2013 của VTV là một ví dụ điển hình. Nó công bố kết quả "điều tra sự thật" ở Thái Bìnhvà Hà Tĩnh. Ngay trong câu mở đầu, người xem đã có thể nhận ra thái độ của VTV đối với bản kiến nghị đó:
"Thưa quý vị và các bạn, thời gian gần đây, trên một số trang mạng đã xuất hiện cái gọi là Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992 do một nhóm người soạn thảo và sau đó bản kiến nghị này được cho là đã có nhiều người ký tên ủng hộ, trong đó đông nhất là ở Hà Tĩnh và Thái Bình."
Nếu phỏng theo phong thái của VTV thì có thể mở đầu bài đáp lễ như sau:

Thưa "cái gọi là" VTV, "cái gọi là Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992" không chỉ "xuất hiện" "trên một số trang mạng", mà đã được một đoàn đại diện gồm 15 người (không đến nỗi vô danh) chính thức trao cho ông Lê Minh Thông, là Phó Chủ tịch Ủy ban Pháp luật của Quốc hội và Phó Trưởng Ban Biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, vào sáng ngày 4/2/2013 tại Văn phòng Quốc hội, 37 Hùng Vương, quận Ba Đình, Hà Nội. Đó là một hoạt động công khai, với tinh thần xây dựng và trách nhiệm cao, hưởng ứng đợt lấy ý kiến nhân dân về dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, đang được tổ chức trên toàn quốc. Sự kiện trao kiến nghị ấy đã được dư luận rất quan tâm và được báo chí "chính thống" đưa tin, ví dụ như báo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh và báo Dân trí. Đặc biệt, báo Người lao động đã tường thuật với tiêu đề trang trọng: "Cơ hội tạo sức mạnh dân tộc". VTV không thể không biết sự kiện ấy, và lẽ ra phải đưa tin để "phản ảnh kịp thời ý kiến đóng góp của nhân dân", như đã viết trong Chỉ thị số 22-CT/TW của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN). Thế nhưng, cái "được cho là" "đài truyền hình quốc gia" và mang tên là "Đài Truyền hình Việt Nam" lại tỏ ra không hay biết, khi đó thì không hề đưa tin, và nay lại nhắc đến một cách miệt thị.

Vâng, ta có thể tiếp tục phong thái mỉa mai của VTV cho đến cuối bài. Nhưng thôi, xin chuyển sang lối viết thuần túy xây dựng, với hy vọng giúp họ nhận ra hạn chế của mình mà rút kinh nghiệm, rồi cố gắng học thêm để trưởng thành, xứng đáng với những đồng tiền thuế thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của nhân dân, phải bỏ ra nuôi họ và chi phí cho họ hành nghề. Tất nhiên, phải giả thiết rằng họ thực sự cầu thị và thành tâm muốn học hỏi. Còn nếu ai đó đinh ninh rằng mình đã giỏi và hiểu biết hơn người, thì sự tệ hại của tác phẩm chắc hẳn bám rễ sâu trong tâm hồn tác giả, khi đó khó lòng mà lay chuyển nổi.

Sau đây tôi sẽ dùng đại từ "chư vị" để trao đổi với những ai tham gia tấn công "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992"và những người ghi tên ủng hộ, hay tham gia những chiến dịch tương tự để cản trở tiến trình dân chủ hóa xã hội tại Việt Nam. Tức là không chỉ trao đổi riêng với các vị đã làm chương trình thời sự 20/3/2013 của VTV, cũng không chỉ trao đối với các vị ở tầm biên tập viên hay phóng viên, mà với cả các cấp lãnh đạo của họ.


1.  Trước hết, đề nghị chư vị hãy bỏ chút thời gian xem lại nhiều lần đoạn video lưu trữ chương trình thời sự 20/3/2013 của VTV. Hãy nghe thật kỹ ý kiến của cả 5 vị, được VTV lựa chọn để đại diện cho nhân dân Thái Bình. Đó là các ông Nguyễn Văn Luân (Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh Thái Bình), Vũ Ngọc Ngoạn (phường Kỳ Bá, thành phố Thái Bình), Quách Thước (phường Trần Lãm, thành phố Thái Bình), Vũ Đình Trích (giáo dân xã Đông Minh, huyện Tiền Hải) và Nguyễn Văn Chính (Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc huyện Tiền Hải). Chư vị có thấy một bằng chứng bất kỳ nào được họ chưng ra hay không? Hoàn toàn không! Hết thảy 5 ông, cả quan lẫn dân, đều chỉ phát biểu cảm tưởng về một vụ việc mà họ không hề tham dự và không hề trực tiếp chứng kiến. Ví dụ như ông Vũ Đình Trích thì hùng biện thế này:
"Có bao nhiêu những người ở Nghệ An, khi hỏi đến họ thì họ không biết gì cả, thế mà họ lại có tên trong cái bản là là là xin là đa nguyên đa đảng. Như vậy đến khi hỏi đến họ thì họ không có biết gì cả, vì đấy là một số người bịa ra chứ không phải là là nhân dân Thái Bình, gần 2 triệu nhân dân Thái Bình không bao giờ như vậy.Đấy chỉ là một nhóm người bịa ra thôi."
Hẳn cộng tác viên của VTV phải có tài đi mây về gió như Tôn Hành Giả. Vừa say sưa vãn cảnh ở Nghệ An, vèo một cái đã lượn trên bầu trời Thái Bình để bao quát tình hình toàn tỉnh. Ông Trích túm lấy cái thông tin đã nghe được (có lẽ từ thời sự VTV) về xứ Nghệ An xa xôi làm bằng chứng, để suy diễn ra tình hình ở tỉnh Thái Bình, nơi mà chính ông đang sinh sống. Và thế là đã đủ cơ sở thực tiễn để vị giáo dân xã Đông Minh hùng hồn kết luận về toàn bộ nhân dân tỉnh Thái Bình"… đấy là một số người bịa ra chứ không phải là là nhân dân Thái Bình, gần 2 triệu nhân dân Thái Bình không bao giờ như vậy. Đấy chỉ là một nhóm người bịa ra thôi."

Vâng, cả biên tập viên Quang Minh lẫn 5 "nhân chứng" đều không hề đưa ra được một bằng chứng nào cả!!! Bằng chứng thuyết phục không có đã đành, bằng chứng ngụy tạo ngờ nghệch cũng không có nốt! Vậy mà VTV lại dõng dạc tuyên bố như sau:
"Cách đây nửa tháng theo điều tra độc lập của báo Đại đoàn kết và tiếp đó là Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Tĩnh thì hầu hết là người nông dân và hơn 100 sinh viên Đại học Hà Tĩnh ký vào cái gọi là Bản kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đều là tên giả và không có địa chỉ. Cách đây 2 ngày phóng viên của Đài truyền hình Việt Nam đã về Thái Bình để tìm hiểu về sự việc này và đã phát hiện ra những bằng chứng về sự ngụy tạo này."
Trích đoạn trên không chỉ thể hiện cách hiểu kỳ quặc của VTV về cái gọi là "bằng chứng", mà còn phản ánh cả phương pháp tác nghiệp của VTV khi tìm kiếm "bằng chứng": Để chứng minh rằng hầu hết những người nông dân và sinh viên ở Hà Tĩnh ký vào bản kiến nghị "đều là tên giả và không có địa chỉ", VTV không cử phóng viên về Hà Tĩnh, mà lại "về Thái Bình để tìm hiểu về sự việc này". Qua đó ta thấy, không chỉ biên tập viên Quang Minh, mà cả những người lãnh đạo ông ta cũng chia sẻ tư duy ở tầm ông nông dân Vũ Đình Trích. Chỉ sáng tạo ngược chiều thôi: Ông Trích thì dùng thông tin nghe được từ phía nam (Nghệ An) để kết luận về tình hình phía bắc (Thái Bình), còn chư vị thì ngược lại, đến phía bắc (Thái Bình) để "tìm hiểu"tình hình phía nam (Hà Tĩnh).

Để bổ sung "bằng chứng", VTV phỏng vấn thêm ông Từ Văn Thiện, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc tỉnh Hà Tĩnh, và ông này cũng lập luận tương tự:
"Tìm hiểu 12 người mà các trang mạng cho là công chức của ngành y tế Hà Tĩnh thì trong đó chỉ có 2 trong 12 người là thuộc công chức của ngành y tế Hà Tĩnh, còn 10 người là không có địa chỉ cụ thể và cũng không phải là công chức của ngành y tế Hà Tĩnh… Tìm hiểu 13 người trong số ngành công chức giáo dục mà các trang mạng cho là công chức giáo dục Hà Tĩnh thì hầu hết là trùng tên và một tên như vậy có thể trùng với hàng trăm, hàng nghìn người trong ngành, không có địa chỉ cụ thểQua những vấn đề đó thì chúng tôi kết luận việc các trang mạng đưa danh sách những người dân Hà Tĩnh ký vào cái kiến nghị tập thể thì đều là giả mạo và ngụy tạo…"
Nghĩa là: Chỉ mới điều tra 12 cái tên thuộc ngành y tế và 13 cái tên thuộc ngành giáo dục, trong hoàn cảnh "hầu hết là trùng tên và một tên như vậy có thể trùng với hàng trăm, hàng nghìn người" và "không có địa chỉ cụ thể", thế mà họ đã thấy có đủ cơ sở vững chắc để "kết luận" là "trên dưới 1300 người gồm đầy đủ các thành phần, trong đó những người làm ruộng và nông dân chiếm số đông trên 70%", có tên trong "danh sách những người dân Hà Tĩnh ký vào cái kiến nghị tập thể thì đều là giả mạo và ngụy tạo".

Những cái tên thông thường, thậm chí là "tên giả", và "không có địa chỉ", chỉ biết là ở tỉnh Thái Bình (có khoảng 1,8 triệu người) và tỉnh Hà Tĩnh (có khoảng 1,2 triệu người). Vậy mà sau một thời gian cực ngắn chư vị đã tìm ra được đương sự, hoặc ít nhất cũng tìm ra địa chỉ, bởi lẽ nếu không tìm được thì không thể biết đó là "tên giả". Vở hài kịch này được thiết kế bởi tầm tư duy nào và cho tầm tư duy nào vậy?

Quả thật, không biết chọn từ gì lịch sự hơn là "thảm hại" để chỉ lối tư duy và tác nghiệp đã được chư vị phô diễn. Điều còn phân vân là nguyên nhân: Không hiểu do trình độ quá thấp, nên chư vị không thể tự nhận ra sự ngờ nghệch của bản thân và đồng nghiệp, hay vì chư vị quá coi thường nhân dân, cho rằng chúng tôi ngu ngốc đến mức không thể phân biệt đúng – sai, nên chư vị nói gì cũng tin nấy?

Cứ coi như vì quá căm thù những người ủng hộ "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992", nên chư vị mới dựng chuyện để bôi nhọ họ. Nhưng những khán giả truyền hình và bạn đọc chất phác thì tội tình gì, có hiềm khích gì với chư vị, mà lại nỡ lừa họ một cách sống sượng như vậy?


2.  Chư vị khó chịu về việc nhiều tên xuất hiện trong danh sách "không có địa chỉ" cụ thể và coi đó là "bằng chứng về sự ngụy tạo". Điều gì sẽ xảy ra với những người dân đen "thấp cổ bé họng", nếu họ khai rõ ràng địa chỉ của mình khi bày tỏ sự ủng hộ đối với một kiến nghị mà nhà cầm quyền rất ghét? Liệu sau đó họ có thể sống yên ổn hay không? Câu trả lời thì ai ai cũng rõ, và chư vị còn biết rõ hơn. Vậy thì tại sao lại đòi hỏi người dân, khi thể hiện chính kiến bất đồng, phải khai đầy đủ địa chỉ của mình? Phải chăng cái lô-gíc của chư vị là thế này: Nếu ngươi không dám công khai địa chỉ ra để cho ta… hành hạ, thì ngươi là đồ hèn.

Đòi hỏi người dân như vậy, nhưng chính các tác giả của trước tác mang tên "Sự thật đằng sau bản kiến nghị sửa đổi Hiến pháp trên một số trang mạng: Sự ngụy tạo có chủ đích", đăng trên báo Đại đoàn kết ngày 9/3/2013, lại không dám khai ra tên thật hay bút danh quen thuộc của mình, mà dấu mặt sau cái tít "Nhóm phóng viên Thời sự - Chính trị". Các nhà báo ấy phụng sự chính quyền và được chính quyền bảo vệ, mà còn phải nặc danh. Vậy thì, so với những người dân trần trụi trong chế độ chuyên chính, luôn đứng trước nguy cơ bị trả thù, ai hèn hơn ai?

Đừng vội khẳng định rằng nếu người ghi tên ủng hộ kiến nghị không ghi rõ địa chỉ thì không thể chấp nhận được, vì như vậy cũng giống như phủ định giá trị của tác phẩm khi tác giả không công khai địa chỉ. Cuốn tiểu sử nổi tiếng "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" là một ví dụ điển hình. Cuốn sách ca ngợi Chủ tịch Hồ Chí Minh này là tác phẩm duy nhất mang tên tác giả Trần Dân Tiên, và ông ấy không hề để lại tung tích. Có ý kiến cho rằng Trần Dân Tiên là một bút danh của Hồ Chí Minh, nhưng yếu tố phủ định có thể tìm thấy trong câu sau đây của cuốn tiểu sử:
"Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của Người được?"
Khi dựa trên tiên đề về tính khiêm tốn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ta thấy ông không thể tự ca ngợi mình là "khiêm tốn nhường ấy". Từ đó suy ra: Trần Dân Tiên không phải là Hồ Chí Minh. Sự vô danh tính của tác giả Trần Dân Tiên không hề cản trở lòng ngưỡng mộ của hàng triệu người đối với tác phẩm, và nó đã được chế độ này trân trọng tái bản rất nhiều lần trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.

Là những người làm việc trong guồng máy tuyên giáo của ĐCSVN, chắc hẳn chư vị không thể phủ định giá trị của tác phẩm"Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch", chỉ vì tác giả của nó không để lại địa chỉ. Vậy thì tại sao chư vị lại nỡ phủ định giá trị của các ý kiến ủng hộ "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992"chỉ vì đương sự không công khai địa chỉ, giống như Trần Dân Tiên?


3.  Chư vị rất khó chịu về việc xuất hiện "tên giả", và sử dụng điều đó để phủ định giá trị, không chỉ của mấy biểu quyết kèm theo "tên giả", mà của toàn bộ danh sách ủng hộ "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992".

Từ từ đã! Hãy nghĩ xem, ai là những bậc thầy trong việc sử dụng "tên giả"? Đó chính là các bậc tiền bối của ĐCSVN! Trong thời gian hoạt động bí mật, họ luôn luôn sử dụng bí danh và liên tục thay đổi bí danh. Và "bí danh" chẳng qua là cách gọi lịch sự của "tên giả" mà thôi!

Ai là người có nhiều bí danh nhất? Vâng, chính là nhà cách mạng nổi tiếng có tên thật là Nguyễn Sinh Cung, tự là Tất Thành. Ông đã sử dụng rất nhiều bí danh: Văn Ba (1911), Nguyễn Ái Quốc (1919), Lý Thụy (1924), Lin (1924), Thầu Chín (1928), Tống Văn Sơ (1931), Hồ Quang (1938), Già Thu (1941), Hồ Chí Minh (1942)… Không chỉ trong thời kỳ hoạt động bí mật, mà ngay cả khi đã làm Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (nghĩa là khi không còn lo bị địch bắt), ông vẫn tiếp tục sử dụng thêm nhiều bí danh, bút danh mới. Bao năm nay kêu gọi nhân dân "học tập và làm theo", thì bây giờ có người "học tập và làm theo" việc sử dụng bí danh, sao chư vị lại bôi nhọ người ta?

Hãy hình dung ra hoàn cảnh chư vị đang diễn thuyết tại một diễn đàn lớn, với sự tham gia của hàng trăm, hay cả nghìn người xa lạ. Để biết có khoảng bao nhiêu phần trăm cử tọa chia sẻ quan điểm với mình, chư vị đề nghị ai tán thành thì giơ tay lên. Hiển nhiên là không thể yêu cầu hàng trăm người giơ tay phải xưng tên và địa chỉ, một mặt vì không có đủ thời gian, mặt khác thì thông tin đó không hề quan trọng. Nếu chư vị tò mò về một gương mặt siêu xinh và hỏi tên cô gái đó, nhưng cô ta ngượng nghịu trước đám đông, không dám khai tên thật là Nguyễn Thị Nở, mà bịa ra cái tên giả là Nguyễn Hồng Sen, thì chư vị có tìm cách điều tra để xác định đúng hay sai, rồi kiên quyết loại bỏ giá trị biểu quyết của cô Nở, chỉ vì khai tên giả, hay không?

Giả sử có người khai tên giả để lĩnh thêm vài suất tài trợ thì đi một nhẽ. Đằng này, trong hoàn cảnh nguy hiểm không kém thời các bậc cách mạng tiền bối hoạt động bí mật, nếu ai đó sử dụng bí danh, không vì vụ lợi, mà chỉ nhằm nói lên một sự thật giản đơn, là có thêm một người ủng hộ "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992", thì có gì là xấu xa?

Những ý kiến ở trên chắc cũng đủ gợi ý chư vị suy nghĩ lại, để nhận ra những sơ hở trong mạch tư duy và lý luận của mình. Song điều đáng băn khoăn hơn cả không phải là sự thiếu hiểu biết, mà là tâm lý và động cơ sâu xa ẩn khuất sau hành động của chư vị, mà tôi sẽ trình bày trong hai phần còn lại.


4.  Khi chương trình thời sự ngày 20/3/2013 của VTV phát sóng thì Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 có chưa đến 10.400 người, nghĩa là chỉ chiếm khoảng 0,01% (một phần vạn) dân số Việt Nam. 0,01% là một tỷ lệ rất rất nhỏ. Dù có nhân lên 100 lần thì cũng mới chỉ là 1%, vẫn còn rất nhỏ. Trong một đất nước văn minh, nếu bỏ phiếu về một vấn đề gì đó mà chỉ có 10% phản đối thì đã được coi là thành công rực rỡ. Còn nếu chỉ có 1% phản đối thì đã là chuyện… "không tưởng". Ở chế độ này, khi mới chỉ có 0,01% dân số thể hiện chính kiến khác, thì chư vị đã cuống lên, phản ứng quá hoảng loạn, mất cả khôn. Điều đó nói lên cái gì?

Phải chăng chư vị không thể chấp nhận được việc có 0,01% dân số nghĩ khác mình?
Phải chăng đó chính là biểu hiện của sự độc quyền tuyệt đối về tư tưởng?


5.  Chương trình thời sự ngày 20/3/2013 của VTV đã gán cho việc ghi tên ủng hộ "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992" một loạt động từ xấu xa: "ngụy tạo", "mạo danh", "bịa ra", "giả mạo". Để cho gọn, xin gói chung chúng trong một động từ đơn giản là "nói dối".

Thật ra, nếu có điều gì không chính xác trong danh sách những người ủng hộ "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992" thì cũng là lẽ thường tình. Không thể loại trừ những trường hợp cố tình khai báo sai, do kẻ xấu chủ động tạo ra để lấy cớ bôi nhọ, hay những kẻ nghịch ngợm bày trò để tiêu khiển. Những người đứng ra giúp tổng hợp chữ ký không thể điều tra, không thể xác minh, để đảm bảo tính chính xác của tên người và địa chỉ. Một mặt, họ không có đủ nhân lực, thời gian và tiền bạc. Mặt khác, nếu họ về các địa phương để xác minh thì sẽ bị chính quyền quy cho tội đi kích động nhân dân chống phá chế độ… Có người đề xuất là chỉ chấp nhận đăng ký của những người ghi đầy đủ địa chỉ. Điều đó không giúp ích được gì, vì cũng không thể đi xác minh xem tên và địa chỉ là đúng hay sai. Ngược lại sẽ có hại, vì những người sợ bị trả thù sẽ không giám ghi tên nữa, và những kẻ cố tình phá hoại có thể chủ động sinh ra tên sai tại địa chỉ có thật, để dễ bề "xác minh" và tố cáo.

Cho nên, nếu VTV, hay báo Đại đoàn kết, hay bất cứ cơ quan nào trong guồng máy tuyên truyền khổng lồ, phát hiện ra thông tin không chính xác trong Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Buồn một nỗi, chưa tìm ra bằng chứng cụ thể nào, mà vẫn dõng dạc tuyên bố là "đã phát hiện ra những bằng chứng về sự ngụy tạo".

Lẽ ra, đã tiêu tốn tiền thuế của nhân dân cho chuyến công vụ điều tra, thì cũng phải chịu khó làm được chút gì đó. Đằng này lại lười, muốn thanh toán công tác phí nhưng lại ngại đổ mồ hôi, đến ngụy tạo ra "bằng chứng về sự ngụy tạo" cũng không làm nổi. Trong dân gian thường có câu "ăn gian – nói dối", còn làm ăn như chư vị thì là "đến nói dối cũng còn ăn gian".

Cứ tạm coi nghi ngờ của chư vị về hiện tượng "nói dối" trong Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 là có cơ sở đi. Nhưng điều đó có đáng để chư vị phải tức tốc đi điều tra hay không? "Nói dối" có phải là chuyện xa lạ và tệ hại đến mức chư vị phải tổ chức chiến dịch lên án hay không?

Có thể dễ dàng trả lời câu hỏi vừa rồi, nếu chư vị chịu khó ôn lại một số sự kiện lịch sử. Ví dụ: Việc Đảng Cộng sản Đông Dương tuyên bố "tự giải tán" ngày 11-11-1945, nhưng thực chất là rút vào hoạt động bí mật và vẫn giữ vững vai trò lãnh đạo chính quyềnviệc tuyên bố ngừng bắn để nhân dân yên ổn ăn tết Mậu Thân 1968, nhưng đồng thời lại tổ chức tấn công đồng loạt trên toàn miền Nam; việc công bố ngày qua đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh là 3/9/1969 (muộn đi môt ngày so với thực tế)… Có rất nhiều dẫn chứng lịch sử như thế. Nhưng thôi, ta hãy tập trung vào một số ví dụ mang tính thời sự.

Ghi vào Hiến pháp 1992 đủ thứ mĩ miều, nhưng trên thực tế thì hành động hoàn toàn ngược lại.
"Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân…" (Điều 2, Hiến pháp 1992)
Thế nhưng ĐCSVN lại chiếm hết tất cả quyền lực, còn nhân dân thì buộc phải chấp nhận mọi sự lựa chọn và quyết định của đảng.
"Công dân, không phân biệt dân tộc, nam nữ, thành phần xã hội, tín ngưỡng, tôn giáo, trình độ văn hoá, nghề nghiệp, thời hạn cư trú, … đủ hai mươi mốt tuổi trở lên đều có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân theo quy định của pháp luật." (Điều 54, Hiến pháp 1992)
Thế nhưng hầu hết những người tự ra ứng cử đều bị cản trở thô bạo, đến mức buộc phải rút lui.
"Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật." (Điều 69, Hiến pháp 1992)
Thế nhưng tất cả các quyền kể trên đều không được nhà cầm quyền chấp nhận trên thực tế. Thậm chí, nhiều người cố gắng thực thi các quyền hiến định đó đã bị trấn áp, bị giam vào tù.
"Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ." (Điều 70, Hiến pháp 1992)
Thế nhưng đất của nhà thờ vẫn bị chiếm giữ…

Kêu gọi nhân dân góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992, thậm chí tuyên bố rằng:
Nhưng khi có ý kiến góp ý "trái chiều" thì lại quy chụp là "suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống", là chống đảng, chống chế độ…

Gọi là lấy ý kiến dân chủ rộng khắp trong nhân dân, nhưng lại áp dụng những thủ đoạn sở trường để ép người dân phải ghi rõ là "đồng ý", khi chưa kịp đọc Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.

Mấy chục năm nay, luôn khẳng định rằng tiến lên chủ nghĩa xã hội là nguyện vọng của nhân dân, và việc duy trì Điều 4 trongHiến pháp cũng là sự lựa chọn của nhân dân. Nhưng căn cứ vào đâu mà nói liều như vậy? Đã bao giờ tổ chức trưng cầu dân ý để toàn thể nhân dân bày tỏ nguyện vọng và nêu ra lựa chọn của mình đâu? Không phải nhà cầm quyền ngộ nhận ý dân, mà có lẽ họ còn cho rằng đa số nhân dân nghĩ ngược lại. Vì sao ư? Giả sử đa số cử tri (chỉ cần 51% thôi) ủng hộ duy trì Điều 4, tức là duy trì quyền lãnh đạo đương nhiên của ĐCSVN, thì kể cả trong hoàn cảnh tổng tuyển cử tuyệt đối tự do và ĐCSVN chưa cần phải áp dụng các mẹo sở trường, chắc chắn ĐCSVN vẫn thắng cử, và do đó được đóng vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội một cách chính đáng. Chính vì vậy, khi lãnh đạo ĐCSVN khẳng định rằng "bỏ Điều 4 là tự sát", thì có nghĩa họ cho rằng ít nhất là 50% cử tri không ủng hộ việc ĐCSVN duy trì quyền lãnh đạo. Đơn giản là vậy!

Những sự việc kể trên không phải là nói dối hay sao? Chư vị có định lên án hay không?

Phải chăng chư vị sẽ lỉnh, với lý do là những việc đó thuộc kênh khác, không phải là "kênh tuyên giáo" của chư vị? Cũng chẳng cần chư vị phải gánh trách nhiệm thay cho người khác đâu, bởi vì "kênh tuyên giáo" chính là nơi nói dối nhiều nhất. Đến nỗi nhiều người cứ đến buổi thời sự thì lại tắt TV, hoặc chuyển sang kênh khác, để khỏi phải đau đầu với những điều giả dối. Hiện nay, hàng ngày chư vị tuyên truyền trên TV và đài báo về sự ủng hộ tuyệt đối của nhân dân đối với những điều được coi là "nhạy cảm" trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992ví dụ như duy trì việc hiến định quyền lãnh đạo đương nhiên của ĐCSVN, không chấp nhận sở hữu tư nhân về đất đai, lực lượng vũ trang trước hết phải trung thành với ĐCSVN, rồi sau đó mới đến Tổ quốc và Nhân dân…  Hẳn chư vị cũng tự biết là mình đang nói dối. Chư vị tung ra "bằng chứng điều tra" để bôi nhọ "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992", nhưng như đã chỉ ra trong phần 1: Chư vị đã nói dối!

Người dân không hề ngạc nhiên, bởi đã quen dần với điều đó, và đã mặc nhiên thừa nhận rằng: Nói dối là bản năng và biện pháp nghiệp vụ của guồng máy tuyên truyền.

Điều khiến dân tình khó hiểu là: Tại sao những người thường xuyên nói dối lại lao vào điều tra, rồi phản ứng rất cực đoan, khi cho rằng có hiện tượng nói dối trong Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992?

So với việc không hề điều tra ý dân trên toàn quốc, mà vẫn khẳng định rằng sự độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN, chế độ độc đảng và chủ nghĩa xã hội đều là ý nguyện của nhân dân Việt Nam, từ đó bắt buộc cả Dân tộc phải chấp nhận trạng thái ấy, thì sự ngụy tạo – nếu có – trong Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 có thấm tháp gì đâu?

Bản thân thì nói dối tràn lan, vậy tại sao lại ấm ức khi cho rằng có người dân nào đó cũng nói dối?
Chẳng nhẽ chư vị muốn độc quyền cả nói dối hay sao?


Hà Nội, 27/03/2013


Cùng tác giả:
-       Một ngày để nhớ
-       Chiến binh cầm bút
-       Nỗi buồn Quốc hoa