21 thg 1, 2012
19 thg 1, 2012
18 thg 1, 2012
Điểm báo
Để lên được chức Phó Chủ tịch thành phố Hải Phòng không dễ, diện cán bộ Trung ương quản lý mà "ăn nói" như thế này thử hỏi lãnh đạo dân sao được?
GS. Đặng Hùng Võ: Phó Chủ tịch TP Hải Phòng nói linh tinh
GS. Đặng Hùng Võ: Phó Chủ tịch TP Hải Phòng nói linh tinh
Giun và Người
Ngày còn đi học các thày cô giảng về Văn học Hiện thực phê phán, hai tác phẩm mà tôi vẫn còn nhớ đó là tiểu thuyết Bước đường cùng (1938) của Nhà văn Nguyên Công Hoan và Tắt đèn (1939) của Cụ Ngô Tất Tố là một thiên tiểu thuyết rất xúc động khiến người đọc "nhiều phen ứa nước mắt". Ngày ấy nhà nghèo mẹ không từ chối cho tôi tiền để mua bằng được hai cuốn ấy bây giờ vẫn còn trong tủ sách gia đình. Anh Pha cũng như chị Dậu đâu có muốn như thế, ai đã đưa họ đến chân tường? Cổ nhân dạy “con giun xéo lắm cũng quằn” với con mắt của Nhà văn đã khắc họa cho chúng ta hiểu tại sao anh Pha, chị Dậu phải hành động như vậy? Nếu là tôi hay bạn sẽ thế nào?
16 thg 1, 2012
14 thg 1, 2012
Nhưng lời tâm huyết của Giáo sư Tương Lai
Vì đang nằm bệnh viện, không đủ sức để đến dự cuộc HỘI NGHỊ ỦY BAN TRUNG ƯƠNG MẮT TRẬN TỔ QUỐC VIỆT NAM lần thứ tư, Diễn đàn chính thức, mang tính hợp hiến mà về danh nghĩa thì tiếng nói tại đây được Đảng và Nhà nước trân trọng lắng nghe nên tôi muốn lên tiếng tại đó, do không trực tiếp đọc được, tôi đã gửi bài phát biểu đến ông Huỳnh Đảm, Chủ tịch UBTƯMTTQVN yêu cầu được bố trí thời gian để Gs Trần Hậu, Ủy viên UBTƯMTTQVN khóa 7 đang có mặt tại Hội nghị đọc giúp. Đáng tiếc là điều đó không thực hiện được, và cũng như thói quen ứng xử “rất văn minh” đã thành nếp quen thuộc trong chế độ ta, tôi không được có bất cứ một hồi âm nào. Vì vậy xin gửi đến bạn đọc xa gần qua báo mạng được biết. Tương Lai Kính thưa các cụ, Thưa quý vị Làm nhiệm vụ của một ủy viên của UBTƯMTTQVN, như thường lệ mỗi năm một lần, tôi xin phát biểu một số ý kiến và kiến nghị như sau: 1. Bản báo cáo dài 17 trang, liệt kê tương đối đầy đủ những hoạt đông phong phú và cụ thể của Mặt trận các cấp trong năm 2011. Đọc kỹ, vừa lạc quan vừa bi quan. Lạc, vì Mặt trận ta làm được quá nhiều việc, nhiều con số rất cụ thể và hoành tráng. Bi, vì bị hụt hẫng do chờ đợi được đọc những dòng quan trọng nhất về một nhiệm vụ hết sức quan trọng của Mặt Trận ở chiều cạnh vĩ mô mà năm ngoái, cũng tại diễn đàn Hội nghị lần thứ ba với sự có mặt của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tôi đã phát biểu về “cơ chế” chưa đươc đề ra nhằm thực hiện chức năng giám sát và phản biện xã hội của Mặt trận với đường lối, chủ trương chính sách và sự lãnh đạo của Đảng cũng như sự quản lý của Nhà nước và Hệ thống chính trị. Trong bài phát biểu đó, tôi đã trình bày rõ về “cơ chế cởi ra rồi lại buộc vào như chơi” với sự chỉ rõ ai cởi, ai buộc và kiến nghị phải tháo gỡ trong năm 2011. Thế rồi sau một năn hoạt động của Mặt trận các cấp trong một bối cảnh mà lý ra, tiếng nói giám sát và phản biện của MT phải kịp thời, mạnh mẽ và thiết thực nhưng rồi chỉ tìm thấy sự tháo gỡ ở câu kết cuối trang báo cáo về 9 công tác trọng tâm của MT: “Đặc biệt, là xây dựng và tham mưu để sớm ban hành Quy chế giám sát và phản biện xã hội của MTTQVN và các đoàn thể chính trị - xã hội”. Như thế cũng có nghĩa là, trong năm 2011, nhiệm vụ hết sức quan trọng và bức xúc của Mặt trận đã được ghi trong Nghị quyết Đại hội 11 của Đảng về giám sát và phản biện xã hội chưa được thực hiện vì chưa được “sớm ban hành Quy chế giám sát và phản biện xã hội của MTTQVN”! Vậy thì quy chế này do ai ban hành? Do Mặt trận phải chủ động xây dựng hay MT ngồi chờ Đảng ban hành? Thật ra thì báo cáo cũng có nói về “công tác tham mưu ở tầm vĩ mô về chủ trương, chính sách” (giữa tr.16), nhưng là chính sách vĩ mô về “chế độ phụ cấp cho Trưởng ban công tác MT ở khu dân cư, phụ cấp trách nhiệm cho Ủy viên UBMTTQVN các cấp”! Sao lại xem việc góp ý kiến về phụ cấp lại là “tham mưu ở tầm vĩ mô về chủ trương chính sách” mà thật ra là xin tăng lương! Trong khi đó, những vấn đề rất bức xúc về chính trị, xã hội, kinh tế rất cần đôi mắt giám sát và tiếng nói phản biện mạnh mẽ lại không được đề cập đến. 2. Xin chỉ nói một chuyện, năm 2011 là năm đầy những biến động và thử thách cho việc lèo lái con thuyền đất nước vượt qua những con sóng dữ. Chưa lúc nào mà bản lĩnh Việt Nam cần phải được phát huy bằng lúc này trong cái thế kẹt địa-chính trị nằm sát cạnh một quốc gia khổng lồ về dân số, về tiềm lực kinh tế và quốc phòng khiến cho mộng bành trướng trỗi dậy mà cái lưỡi bò thè ra định nuốt trọn Biển Đông là một minh chứng. Trong bối cảnh đó, thì huy động trí tuệ và sức mạnh của cả dân tộc cùng với Đảng và Nhà nước vượt qua thử thách hiểm nghèo này là hết sức bức xúc. Vậy thì Mặt trận của chúng ta đã làm gì để đáp ứng điều đó khi mà sứ mệnh cao cả của MT là tập họp ý chí, nguyện vọng của các tầng lớp nhân dân, đặc biệt là của tuổi trẻ và trí thức. Mặt trận đã tỏ rõ thái độ của mình đối với hành động yêu nước của lớp trẻ, một biểu tượng rất đáng mừng, đáng khích lệ như thế nào. Sẽ là một sự bất công và quá thiển cận khi không thấy hết sức quật khởi của dân tộc vốn tiềm ẩn trong đời sống Việt Nam và khi được khơi dậy, được cổ vũ và phát huy sẽ trở thành một “làn sóng vô cùng mạnh mẽ, lướt qua mọi sự nguy hiểm khó khăn, nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước” như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ. Tôi đã tham gia biểu tình cùng lớp trẻ, đã trực tiếp chứng kiến hành động yêu nước của họ. Tôi thực sự xúc động và tự hào khi nhìn vào đôi mắt sáng trên gương mặt trẻ măng của các nam nữ thanh niên tự nguyện đi tuần hành hòa bình trên đường phố mặc dầu họ biết họ có thể bị bắt giữ, bị hành hung, bị đạp vào mặt, bị theo dõi chặt chẽ trong sinh hoạt thường ngày của họ. Họ chỉ có một trái tim yêu nước, một khối óc biết suy nghĩ, trong tay không một tấc sắt, họ xuống đường để biểu thái độ của thế trẻ Việt Nam lên án hành động xâm lược của những người nuôi mộng bành trướng. Mặt trận có đừng về phía họ không, có cổ vũ tinh thần yêu nước và ý chí bất khuất của truyền thống Việt Nam không? Chẳng nhẽ hình ảnh bất hủ của Trần Quốc Toản bóp nát quả cam đang cầm trên tay vì không được trao nhiệm vụ cứu nước đã là một biểu tượng lịch sử truyền thống không bao giờ phai mờ trong tâm trí Việt Nam vào lúc này khi “tái cơ cấu lại hệ thống giá trị” sẽ bị loại ra khỏi đời sống dân tộc? Sâu thẳm trong tâm tư, tôi nghĩ rằng, đất nước này còn có một lớp trẻ như vậy sẽ là điểm tựa vững chắc cho sức vận động tự thân của của truyền thống dân tộc, khiến cho dân tộc này sẽ vĩnh viễn trường tồn, đó là niềm tin duy nhất vào lúc này. Cùng với lớp trẻ đó là những trí thức nhân sĩ yêu nước cũng đã có mặt trên đường phố để động viên lớp trẻ. Và cùng với hành động quả cảm đó, họ còn kiên trì nhẫn nại gửi những Kiến Nghị, những Tuyên bố đến những cơ quan có trách nhiệm điều hành bộ máy Đảng và Nhà nước một cách minh bạch, công khai và thật sự nghiêm túc. Những người ký tên vào các bàn Tuyên bố và Kiến nghị là những nhân sĩ đáng kính như cụ Nguyễn Đình Đầu, mặc dù đã 90 tuổi vẫn xuống đường cùng lớp trẻ. Những tên tuổi khác rất quen thuộc đối với những ai quan tâm đến vận mạng đất đã đọc những kiến nghị, những phát biểu thẳng thắn đầy tâm huyết của họ như giáo sư Hoàng Tụy, nhà toán học lớn của Việt Nam và của thế giới, như giáo sư Phan Đình Diệu, hiện là Ủy viên Đoàn chủ tịch UBTƯMT, và có những vị thiền sư, vị linh mục mà nhắc đến tên thì bà con theo đạo Phật hay đạo Thiên chúa đều biết đến. Đáng tiếc là cho đến nay họ chưa nhận được bất cứ một hồi âm nào cho dù lẻ tẻ đã có những lời hứa của những nhà lãnh đạo cấp cao sẽ có tiếp xúc, trao đổi. Đây là một câu hỏi lớn chưa lời đáp. Liệu có phải vì việc “xây dựng và tham mưu để sớm Ban hành Quy chế giám sát và phản biện xã hội của MTTQVN và các đoàn thể chính trị xã hội” sẽ được tiến hành trong năm 2012 nên vừa qua chưa có quy chế trong việc nghiêm túc trả lời những kiến nghị của giới trí thức trong và ngoài nước. Tôi e không phải thế. 3. Một chuyện xưa như quả đất là khi đã nắm quyền lực trong tay thường nảy sinh ra một thói quen khó khắc phục là không muốn nghe những lời trái ý mình, không muốn chia sẻ quyền lực cho ai ngoài mình và vây cánh của mình. Biểu hiện dễ thấy của thói quen đó là chỉ muốn độc thoại chứ không quen đối thoại. Thói quen đó tự cho mình đã biết tất cả, chân lý là đã có sẵn, chỉ cần rao giảng và áp đặt. Người ta gọi đấy là sự tha hoá của quyền lực. Thói quen ấy đi ngược với tư duy hiện đại về quá trình tiến hoá. Vì rằng “tiến hoá thực chất là đồng tiến hóa”. Tư duy hiện đại đã vượt qua sự cố chấp của “nguyên lý loại trừ” mà bước vào “nguyên lý bổ sung”. Độc thoại gắn liền với nguyên lý “loại trừ”, ai không phải là ta, không theo ta, tức là chống lại ta! Còn nguyên lý “bổ sung” thì khuyến khích thái độ lắng nghe để tiếp nhận thông tin, nhằm làm cho tri thức của mình luôn luôn mới, theo kịp được với nhịp phát triển liên tục của cuộc sống. Sự mở rộng của tri thức do được bổ sung liên tục, giúp hình thành và củng cố được ý thức và phong cách ứng xử khoan dung, cởi mở và sự hoà hợp, mong muốn làm bạn chứ không tự trở thành kẻ thù đối với người khác mình! Và đấy chính là cội nguồn và cũng là cốt lõi của khái niệm dân chủ vốn đã ghi đậm trong tên nước và thể chế chính trị của nước Việt Nam được khai sinh bằng Tuyên Ngôn Độc lập 2.9.1945. Chữ đó có từ cội nguồn Hy Lạp, kratia là quyền và demos là dân, “democratie” trong tiếng Pháp và “democracy” trong tiếng Anh đều có ý nghĩa là chế độ dân chủ. Gợi lại cái gốc Hy Lạp để hiểu rằng “ Các nhà sử học về cổ Hy Lạp nhấn mạnh chỉ một chữ nằm tận trong thâm sâu của tư tưởng Hy Lạp, trong kịch, trong thực tiễn sống động của tổ chức dân chủ ở Athènes, trên chính nhan đề quyển sách của Platon,chữ đó là dialogue, đối thoại. Gần đây hơn, Nelson Mandela, cựu Tổng thống Nam Phi trong cuốn tự thuật của mình “Con đường dài dẫn đến tự do” đã nói đến bài học dân chủ: “Bất cứ ai muốn phát biểu đều có thể nói. Đó là dân chủ trong hình thức thuần túy nhất”. Phải chăng nhà cách mạng đáng kính của nhân dân Nam Phi muốn gợi lại ý tưởng của Voltaire, người được xem là “người phát ngôn của tự do công dân” của thế kỷ “ánh sáng”: “Tôi có thể không đồng ý với điều anh nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ cho đến chết quyền của anh được nói điều đó” (The Enlightenment. Age of Reason). Cũng trên tinh thần đó, Hồ Chí Minh nói nôm na và đơn giản:“Dân chủ là để cho dân mở miệng ra. Dân chủ là đừng bịt miệng dân”. Có dân chủ thực sự hay không, không nên căn cứ vào lời nói mà căn cứ vào hành động thực hiện chỉ dẫn đó của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Vậy thì, trước diễn đàn của Mặt trận, mỗi năm một lần, tôi thiết tha kiến nghị với Đoàn Chủ tịch và Ủy ban TƯ nên nghiêm khắc nhìn lại trách nhiệm của mình trước dân tộc, trước các tầng lớp nhân và trên ý nghĩa đó, cũng là trách nhiệm trước Đảng lãnh đạo, vì MT đã thực sự là nơi tập hợp ý chí, nguyện vọng của các tầng lớp nhân dân để chuyển đến Đảng, làm cho Đảng sát với dân, nghe được tiếng nói của dân. Để kết thúc, tôi xin nhắc lại khí phách trước cường quyền và bạo lực của đồng chí Xuân Thủy, một cán bộ lão thành đã có công lớn trong việc thành lập và lãnh đạo Mặt trận Viện Minh, tiền thân của MTTQVN hôn nay qua bài thơ dưới đây ; “Đế quốc tù ta, ta chẳng tù, Ta còn bộ óc ta không lo. Giam người trói cả chân tay lại Chẳng thể ngăn ta nghĩ “tự do” Xin trân trọng cám ơn các vị đã lắng nghe. |
10 thg 1, 2012
Khó hiểu
Những ngày gần đây xảy ra nhiều chuyện quá! Hà Nội và TP Hồ Chí Minh biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn và chiếm Hoàng Sa – Trường Sa, ngày nào báo chí cũng đưa những vụ bạo lực đến kinh hoàng, nổ mìn tại nhà GĐ Công an TN, đặc biệt cưỡng chế thu hồi đất đã dẫn tới 6 công an và bộ đội bị thương tại Tiên Lãng…Tại sao đi biểu tình “khép tội” nghe kẻ xấu xúi dục, nhận tiền của nước ngoài? Ông NN cả đời đi theo cách mạng từ ngày còn “anh hùng Núp”, đến “rừng Xà Nu”, vui vẻ từ chối giải thưởng và tiền thưởng sao ông vẫn đi biểu tình và tỏ chính kiến rõ ràng. Nhìn đâu cũng thấy kẻ thù “thế lực thù địch”, “diễn biến hòa bình”, khép tội “chống thi hành công vụ”, “gây rối trật tự”…vì thể phải xa lánh, cách ly loại người này. Nếu vậy thì sống cùng ai? Tại sao không bình tĩnh xem xét nguyên nhân, hệ lụy?
Có phải vì sự yếu kém của sự điều hành? Cơ quan nhà nước từ trên xuống dưới toàn còn ông cháu ai? Dốt nát quá thể, viết văn bản gửi cho cho dân chỉ thấy sai mà vẫn ký hay do “thằng đánh máy” ? Chỉnh đốn đảng hãy từ những việc nhỏ.
6 thg 1, 2012
5 thg 1, 2012
Chỉ có ở Hà Nội
Thật khó cho Bộ trưởng Đinh La Thăng bao nhiêu giải pháp đưa ra đều bị dân la ó, có cả những điều cho rằng phạm luật. Hà Nội có thể là Thủ đô đứng đầu thế giới và các thành phố trong nước về nạn kẹt xe tắc đường, bất kể lúc nào không chỉ giờ cao điểm, mà cứ từ 6 giờ sáng đến 20 giờ hàng ngày ra đường đều bắt gặp cảnh này.
Với những hình ảnh này ông Bộ trưởng Thăng dễ bị "Knockout"
Với những hình ảnh này ông Bộ trưởng Thăng dễ bị "Knockout"
3 thg 1, 2012
My heart will go on
Khi xem chương trình này nhiều khán giả trong đó có tôi phải lặng đi về một tài năng trẻ, không dám so sánh giọng hát của Celine Dion cũng với bài hát này nhưng rất tự hào về trẻ em Việt Nam hôm nay.
Đúng vào thời điểm tàu Vinalines Queen chìm 22 thủy thủ mất tích. Thật xót xa chia buồn cùng 22 gia định nạn nhân xấu số. Cho đến hôm nay chưa thấy có một lời phát biểu nào của "lãnh đạo" về vụ việc này. Ngày 19/12/2011 Tổng thống Chile trực tiếp cùng đoàn cứu nạn giải thoát cho 33 công nhân sau 69 ngày trong lòng đất. Người dân Việt Nam sao không được hưởng hạnh phúc như vậy? Cũng một kiếp người!
Đúng vào thời điểm tàu Vinalines Queen chìm 22 thủy thủ mất tích. Thật xót xa chia buồn cùng 22 gia định nạn nhân xấu số. Cho đến hôm nay chưa thấy có một lời phát biểu nào của "lãnh đạo" về vụ việc này. Ngày 19/12/2011 Tổng thống Chile trực tiếp cùng đoàn cứu nạn giải thoát cho 33 công nhân sau 69 ngày trong lòng đất. Người dân Việt Nam sao không được hưởng hạnh phúc như vậy? Cũng một kiếp người!
1 thg 1, 2012
Gặp nhau giữa Sài Gòn
Tôi nhớ câu thơ của Nam Hà ngày còn đi học "Nước mắt dành cho ngày gặp mặt" và hôm nay đúng như vậy, mặc dù đã biết từ trước, khách sạn nhắn xuống có người gặp tôi vẫn bồi hồi khi gặp các em, các em khỏe mạnh cao lớn khác xưa. Sau 24 năm từ ngày các em ra trường tôi làm chủ nhiệm nay mới gặp nhau, năm đó tôi, các em cùng các vị phụ huynh rất vui, vì cả lớp trên 80% đỗ đại học (lúc đó đỗ đại học rất khó), cũng là lúc tôi xa Thanh Hà về dạy ở trường năng khiếu Hải Hưng.
Từ đó đến nay mới có dịp gặp lại, bất ngờ nơi gặp nhau không phải ở trường Thanh Hà mà giữa thành phố Sài Gòn, T đi từ Vũng Tàu cách hàng trăm cây số về đây gặp tôi, rất tự hào khi các em trưởng thành, vui khi các em đã lớn khôn. Tốt nghiệp ĐH một thân một mình vào trong này công tác, các em đã bắt nhịp với cuộc sống, tự khẳng định mình để vươn lên, có em nay đã là chủ nhiệm khoa của bệnh viện lớn, với nghị lực và trí tuệ của các em tôi thấy mình như trẻ lại như ngày còn dạy các em.
Chụp được vài bức ảnh để các em ở xa, và bạn bè biết được cuộc gặp gỡ này.
31 thg 12, 2011
Buồn
![]() |
| Đến biển Khánh Hội để tưởng nhớ ngư dân gặp nạn |
Đêm về chẳng biết nói với ai, không muốn đi chơi và ăn đêm. Đêm ở miền cực Nam dài đến sợ.
Đến trường THPT Khánh An làm việc, tình cờ gặp thầy hiệu trưởng người Hải Dương vào trong này từ những năm tám mươi của thế kỷ trước, ngày nắng cũng như mưa thầy phải đi về nhà bằng xe máy hơn 60 cây số, giáo viên gần trường nhất cũng 7 cây số, cả trường chỉ có phòng bảo vệ, không có nhà công vụ cho giáo viên lấy đâu chỗ nghỉ cho thầy. Trường chuyên của tình bé nhất cả nước, giải quốc gia đối với họ như trong mơ, lối vào trường chỉ rộng chưa đầy 2 mét, trường xây dựng trên đất nhà thờ. Tiếp xúc với các thầy cô giáo Cà Mau mới thấy họ quá khổ, không có một nguồn thu nhập gì ngoài đồng lương, song họ rất lạc quan, trường Khánh An ngày 20-11 tổ chức lễ kỷ niệm không có quà cho giáo viên, Hội cha mẹ học sinh có ít tiền các thầy cô đề nghị mua sách vở dành cho học sinh nghèo. Lòng yêu nghề và cuộc sống mưu sinh mới giữ được họ ở lại đây.
![]() |
| Đến nhà thầy hiệu trưởng người HD |
![]() | ||
| Đi xuồng với dân Cà Mau |
![]() |
| Ngồi nhậu trong rừng U Minh là vậy! |
![]() |
| Từ biệt Cà Mau về SG |
24 thg 12, 2011
Đi đâu về đâu?
| Quê hương |
Nỗi lo âu không hề thuyên giảm, bệnh xã hội ngày một nặng thêm, không có thuốc chữa.
Mỗi sáng mai thức dậy đâu còn “ Một ngày mới lại bắt đầu”, tất cả chuẩn bị gồng mình để chống với nạn kẹt xe, tắc đường, bệnh tật, tai nạn giao thông, giá cả leo thang, đồng tiền mất giá, sàn chứng khoán chỉ thấy màu đỏ, tội phạm ngày càng nhiều. Vậy tìm đâu được niềm vui?
Mỗi sáng mai thức dậy đâu còn “ Một ngày mới lại bắt đầu”, tất cả chuẩn bị gồng mình để chống với nạn kẹt xe, tắc đường, bệnh tật, tai nạn giao thông, giá cả leo thang, đồng tiền mất giá, sàn chứng khoán chỉ thấy màu đỏ, tội phạm ngày càng nhiều. Vậy tìm đâu được niềm vui?
Nỗi buồn và bực tức, theo Tôn Ngộ Không hãy trở về Hoa Quả Sơn có thể làm thay đổi…
16 thg 12, 2011
Đạo đức xuống cấp thử hỏi từ đâu?
Chỉ một ngày trên trangmegafun.vn đưa hàng chục vụ án chồng giết vợ, thầy cưỡng dâm trò tiểu học, học sinh lớp 8 giết bạn cùng lớp, tòa án ăn tiền dân, kiểm lâm chính là lâm tặc… điển hình hai vụ:
Ngày 9-12, TAND tỉnh Bình Dương đã mở phiên tòa xét xử lưu động công khai vụ hung thủ Vòng Văn Trọng, sinh năm 1970, kẻ đã ra tay sát hại người vợ - chị Đỗ Thị Thu Hà bằng hai nhát dao chí mạng. Trọng đã phải nhận mức án tử hình. Tại phiên tòa đứa con trai Vòng Thanh Trúc 13 tuổi nói trong nước mắt: “Cha không còn ý nghĩa gì đối với hai chị em con hết. Cha không biết đau trên nỗi đau của chị em con. Cha đánh đập mẹ đau nhưng cha không biết trong lòng chúng con còn đau hơn. Và điều đau đớn nhất là chính cha đã chém những nhát dao chí mạng làm mẹ chết ngay tại chỗ. Cha còn tuyên bố: “Hai đứa chúng mày tự lo lấy bản thân”, vậy thì giờ con còn dám tin những lời biện minh của cha nữa không? Con không cần cha nữa và đề nghị Hội đồng xét xử tử hình đối với cha con...!.”
Ngày 9-12, TAND tỉnh Bình Dương đã mở phiên tòa xét xử lưu động công khai vụ hung thủ Vòng Văn Trọng, sinh năm 1970, kẻ đã ra tay sát hại người vợ - chị Đỗ Thị Thu Hà bằng hai nhát dao chí mạng. Trọng đã phải nhận mức án tử hình. Tại phiên tòa đứa con trai Vòng Thanh Trúc 13 tuổi nói trong nước mắt: “Cha không còn ý nghĩa gì đối với hai chị em con hết. Cha không biết đau trên nỗi đau của chị em con. Cha đánh đập mẹ đau nhưng cha không biết trong lòng chúng con còn đau hơn. Và điều đau đớn nhất là chính cha đã chém những nhát dao chí mạng làm mẹ chết ngay tại chỗ. Cha còn tuyên bố: “Hai đứa chúng mày tự lo lấy bản thân”, vậy thì giờ con còn dám tin những lời biện minh của cha nữa không? Con không cần cha nữa và đề nghị Hội đồng xét xử tử hình đối với cha con...!.”
Chuyên thứ hai: Mẹ giết con để thanh thơi làm tình với chồng hờ.
Dương Thị Lưu từng tốt nghiệp cao đẳng sư phạm tỉnh Lạng Sơn, về giảng dạy tại Trường THCS xã Bắc Sơn. Cô giáo 20 tuổi đã kết duyên với Dương Doãn Khanh đồng nghiệp của mình. Đôi vợ chồng trẻ sống hạnh phúc, cho đến khi Lưu sinh đứa con trai đầu lòng. Có lẽ do Khanh là giáo viên, chỉ có đồng lương giáo viên còm cõi không đáp ứng đủ các nhu cầu của Lưu, tình cảm vợ chồng Lưu và Thanh ngày càng càng rạn nứt. Khi bé Dương Công Lân được 2 tuổi, cũng là lúc vợ chồng Lưu quyết định ly hôn. Không lâu sau, Lưu có quan hệ với Dương Doãn Thanh, sinh 1969 là người cùng thôn chung sống với nhau như vợ chồng. Lưu nói với Thanh về một gia đình thực sự nhưng Thanh tỏ vẻ lảng tránh và bóng gió rằng, khó mà sống hạnh phúc khi có sự tồn tại của đứa con riêng là cháu Dương Công Lân. Bằng chứng Thanh đưa ra những lúc Thanh đòi quan hệ với Lưu thì cháu Lân lại đang nằm cạnh vẫn chưa ngủ. Chiều lòng người tình, Lưu đã nghĩ cách giết con trai. Lưu tự viết thư, giả vờ là ông chú họ khuyên nên giết thằng bé để về sống với Thanh. Lưu đưa bức thư cho Thanh xem và bàn bạc giết bé Lân. Thanh mua vỉ thuốc ngủ đến nhà Lưu bóc lấy 2 viên đưa cho Lưu nghiền thuốc rồi hòa vào nước. Lưu gọi con vào cho uống. Đứa bé 6 tuổi ngoan ngoãn vâng lời mẹ tự tay cầm chén uống cạn sau đó Lân lên giường ngủ. Hai kẻ sát nhân lập tức bế cháu bé đến mương nước cách nhà thả xuống để giả như Lân bị chết đuối. Khi vừa chạm nước lạnh, cháu Lân tỉnh dậy vùng vẫy, Thanh đã dùng cả hai tay tóm vào gáy và dìm mặt cháu Lân xuống nước cho đến chết. Xong việc, Thanh và Lưu giả vờ kêu khóc, nhờ người đi tìm con. Cháu Lân được phát hiện chết dưới mương nước.
Còn điều gì xảy ra nữa đây?
Còn điều gì xảy ra nữa đây?
14 thg 12, 2011
Chuyện xưa nhớ lại (P3)
Đêm trước bố mơ thấy bà nội con về. Lưng bà còng, tóc bạc trắng, hàm răng nhuộm đen vẫn như xưa. Bà rủ bố đi theo bà. Bố nói:
- Bà đi rồi con phải ở lại trông nom chăm sóc ông con đi sao được.
Không nói gì, bà lau nước mắt lặng lẽ bước đi…
Bây giờ gặp lại người thân hay con cháu bà, họ đều nhắc đến bà khen bà tốt, sống tình cảm. Bố thường nói với mọi người “chẳng con nào giống tính bà”. Từ ngày bố biết cho đến lúc bà đi, cả đời bà chỉ lo lắng phục vụ chồng con. Bà âm thầm chịu đựng không nề hà bất cứ việc gì, dù buôn bán hay việc gì bà luôn lấy chữ tâm làm điều răn dạy. Bà dạy các con sống phải trung thực, đừng làm điều gì trái đạo đức. Có được tài sản, nhà cửa như ngày nay, một tay bà xây dựng, nếu có bàn ông chỉ gạt đi sợ vất vả lụy đến thân. Bà tính toán chắt chiu, tiết kiệm, chăm lo cho các con ăn học bằng người.
Không hiểu sao từ ngày bà mất tính tình ông thay đổi cứ như bà nhập vào. Nhiều người mời ăn cỗ ông lấy lý do đau răng không ăn được, chờ ăn xong ông đến chơi nói chuyện với mọi người rất tình cảm.
Bố không được trời phú thông minh như người khác, sinh ra từ một gia đình thuần nông, bố hiểu mình phải làm gì, con đường học hành của bố rất đáng tự hào, từ năm lớp 5 bố đã dự thi học sinh giỏi cấp huyện sau này bác Khôi cùng học với bố thời cấp 3 nhắc lại bố mới biết. Năm 1964 mấy xã mới có một trường cấp 2, bố học ở trường Hoàng Văn Thụ, tổng kết năm lớp 7 theo thang điểm Liên Xô, tất cả các môn đều đạt 5. Toán 5, Lý 5, Hóa 5, Sinh vật 5, Sử 5... chỉ có môn Văn 4+ (lúc đó cả trường có hai lớp 7 như lớp 9 ngày nay), thầy cô rất quí mến bố, mấy chục năm sau gặp lại thầy Khang người Hà Nội sống ở Sài Gòn vẫn gọi bố theo biệt danh cây toán.
Sau cải cách ruộng đất tư tưởng chủ nghĩa xã hội xuống tới tận vùng quê, đến đâu cũng nhắc đến phe Xã hội chủ nghĩa, nhìn tấm ảnh Mao Trạch Đông mặc bộ áo vét màu sữa cổ quàng khăn đỏ bế cháu thiếu niên mà thấy kiêu hãnh cho “phe mình” sao nó tươi đẹp thế. Song có mấy người biết các “ông anh” chúng ta đang đánh chửi nhau, Trung Quốc và Liên Xô đang bất đồng trên nhiều quan điểm, tranh dành quyền lực. Trên giới truyền thông suốt ngày nghe nói xấu và lên án nhau, ra đường bắt gặp đủ các loại tài liệu chống tư tưởng xét lại của Khrushchev phát không cho mọi người do Trung Quốc in. Cứ tưởng sức mạnh phe ta sắp đảo lộn cả trái đất, đế quốc chỉ còn chờ ngày diệt vong.
Với tư tưởng của Chủ tịch Mao, các làng xã của ta hình thành các nông trang tập thể, trước mắt thành lập hợp tác xã nông nghiệp. Ruộng đất, trâu bò công cụ sung vào tập thể. Gia đình nhà mình không được xét vào đợt đầu, hàng ngày nghe tiếng ý ới gọi nhau đi làm, bố thấy buồn và thua kém bạn bè hiểu được điều đó bà làm đơn cuối năm 1959 nhà mình vào hợp tác xã, bà khóc còn ông thở dài. Nhà mình lúc đó rất đông vui, sau 7 năm bà đi chữa bệnh sinh thêm chú Đ, cô Ph và chú Ph.
Năm 1965 Mỹ đánh phá ra Miền Bắc, trường cấp 3 bố học cũng phải đi sơ tán. Hàng ngày về nhà bố theo xã viên hợp tác xã đi làm như gánh phân, nhổ mạ, gặt lúa nhưng chỉ cho ăn công phụ chẳng đáng là bao. Bố tham gia mọi sinh hoạt ở địa phương, xã đoàn tổ chức lớp học văn hóa mời bố dạy cho thanh niên. Sợ nhất một lần bố đau bụng như chưa từng có, nhưng vẫn vác đất đắp cộng sự cho bộ đội pháo ở cầu Phú Lương tưởng rằng sẽ không sống nổi.
Cuộc đời đâu có được suôn sẻ như theo mình muốn, sự hòa nhập như vậy bố không suy nghĩ gì cho rằng tuổi trẻ lúc đó là thế. Bố được nhà trường cử đi thi vào lớp toán đặc biệt của tỉnh nay là chuyên toán. Nhà trường yêu cầu phải có lý lịch, từ sáng sớm bà và bố vào gặp ông chủ tịch xã, lúc đó chưa một cửa như bây giờ chủ tịch giữ luôn dấu, chờ mãi ông ta ngủ dậy để ký. Về đến nhà bố đọc xong khóc tu lên, cả đời này bố không thể quên được với dòng chữ “Chú ruột đảng viên thoái thác nhiệm vụ, cậu ruột đi lính ngụy có nợ máu với dân, bố đi hương dũng 3 tháng” thử hỏi lý lịch như vậy ai chấp thuận cho đào tạo nhân tài đất nước. Bố tìm hiểu ông chú thích văn nghệ, bỏ hết mọi công việc đi học kéo nhị về tham gia đội kịch ở xã, ông cậu thiếu úy lính nhảy dù ở Cát Bi Hải Phòng, bố đi hương dũng công việc hàng đêm ra đầu làng canh gác.
Mấy tháng liền bố chẳng muốn học hành và làm gì. Nghe có đợt tuyển quân bố gặp bằng được anh Đức xin đi, họ bắt bố viết đơn tình nguyện lúc ấy bố 16 tuổi, người gầy và đen cân nặng 38 kg, khám sức khỏe đạt loại B2 nhưng vẫn được đi. Cả nhà buồn, bạn bè ngỡ ngàng khi biết tin này. Bước ngoặt lớn trong đời bố là đây.
12 thg 12, 2011
Chuyện xưa nhớ lại (P2)
![]() |
Bà nội đã đi xa vừa đúng 20 năm, bố luôn tự hào về bà ngày xưa bố vẫn gọi là u. Bà lấy ông lúc đó nhà cụ nội nghèo lắm, là dâu trưởng bà biết phải làm gì, bà gánh vác bao công việc nặng nề trong gia đình nên họ tộc nhà mình rất kính trọng bà. Đời bà gặp nhiều bất hạnh, những lần bà tâm sự với bố bà đều khóc, khi lấy ông bà đã một đời chồng (ông chồng của bà mắc bệnh thương hàn rồi chết), về nhan sắc ông hơn bà nhưng ông rất yêu bà, bố biết cả đời ông chẳng phải lo nghĩ gì mọi thứ đã có bà. Con biết hôm bà mất, bố mẹ chỉ là giáo viên nhưng họ hàng, bạn bè tiễn đưa dài hàng vài trăm mét như thế con đủ hiểu bà sống như thế nào.
![]() |
| Họ hàng và người thân tiễn đưa bà |
Các buổi đấu tố thường vào ban đêm họ đốt đuốc để sinh hoạt, những gia đình có người bị đấu tố ra đường không dám ngẩng mặt, gặp các ông bà bần cố nông cúi chào xưng con, dù trong họ hàng chỉ là con cháu. Sau khi đấu tố địa chủ bị tam giam chờ tòa nhân dân xét xử. Bao nhiêu địa chủ kháng chiến, đảng viên bị kết án tù và tử hình oan sai, mà chẳng phải kẻ thù nào chính chúng ta tự hại nhau, do tính ghen gét, hẹp hòi, ích kỉ. Có nhiều người không chịu nổi để minh chứng cho sự trong sạch của mình phải tìm đến cái chết, có người kêu oan đến trung ương nhưng vẫn quyết, chẳng hạn do yêu cầu làm “điển hình” bà Nguyễn Thị Năm điền chủ ở Đại từ Thái nguyên kiêm chủ hiệu Cát Thanh Long ở Hà Nội, trong tuần lễ vàng bà hiến 100 lượng vàng cho Chính phủ lâm thời. Tham khảo ý kiến chỉ đạo cố vấn Trung Quốc được trả lời: ‘Hổ đực hay hổ cái, đều ăn thịt người cả!’ Cuối cùng quy bà là địa chủ kết án tử hình. Thật đau sót không bao giờ rửa được!
Sau sửa sai cải cách ruộng đất từ Trung ương tới địa phương nhất là sau Hội nghị “cần bảo vệ lãnh đạo, bảo vệ chế độ” phần nào cũng nhận thấy sai lầm, không khí trong làng không còn nặng nề, u ám, tiếng chó sủa lại thấy vào buổi tối vì có người đi lại thăm hỏi nhau, bố được ra sân miếu xem các anh chị thanh niên múa hát .
Gia đình nhà mình cũng vui hơn, mấy tháng trời bà nội cắp nón đi bộ quanh huyện tìm mua được gian nhà gỗ lim của một người được chia nay đem bán. Ngôi nhà rất đẹp nếu ở thời trước chắc chắn nhà mình là địa chủ.
Hay nhất mà bố chưa kể cho con, ngày còn bé bà đi chợ, phải thuê người trông bố, bà nội kể “hay cô làm bà hai nhà tôi nhé”, bà ấy chỉ cười, sau này bố có gặp bà vẫn nghèo, đông con bố có gửi tiền và quà cho bà.
9 thg 12, 2011
Chuyện xưa nhớ lại (phần 1)
![]() |
| Bác khóc sau CCRĐ (ảnh TL) |
Ngày xửa ngày xưa… tưởng đã lâu, nhưng bố vẫn còn nhớ.
Ngày bố còn nhỏ nhà mình chưa phải là nghèo, chẳng thế mà cải cách ruộng đất họ xếp thành phần trung nông. Bà nội buôn bán hàng đồng cứ vài ngày lại lên tỉnh, rồi đi tầu lên làng Đông Mai để cất hàng, mỗi lần như vậy khi về bà thường mua vài quả cam, khi chiếc bánh mì ở quê không có cho ông và hai chị em bố. Ông nội ít học, đọc sách đánh vần từng chữ, chữ viết rất to nguềnh ngoàng sai chính tả, bà nội có phần khá hơn nhất là tính nhẩm, bố thuộc lòng câu cửa miệng của bà “bà ngoại mất lúc tao mười hai tuổi đã phải đòn gánh trên vai đi chợ kiếm tiền nuôi em và cháu”, buổi tối bà theo học lớp bình dân do mấy ông ở xã dạy được chữ nào hay chữ đó, nhưng bà thuộc nhiều thơ, có cả Nguyễn Bính và truyện thơ khuyết danh, buổi tối bên ngọn đèn dầu bà kể bố nghe chuyện “Lưu quân cống Hồ” , “Lỡ bước sang ngang” chính vì thế bố cũng thuộc, lúc đó mấy ông đội cấm đọc Lỡ bước sang ngang cho là ủy mị. Ông thường kể những chuyện dân gian, phong tục cổ theo “Thọ mai gia lễ” bố hiểu thế nào là hiếu thảo với cha mẹ, thờ cúng, tang lễ ngày xưa.
![]() |
| Năm 1953 |
Những năm chiến tranh nhà mình ở trong xóm trại giữa cánh đồng, bố sinh ra ở đó năm bố lên hai hay ba gì đó chỉ bà còn nhớ, tây đi càn đốt cháy hết, hai chị em cõng nhau ra đầu làng ngồi khóc, lúc đó ông đi làm, bà đi chợ, bà bảo "thế là trắng tay" duy nhất còn sót lại chiếc chăn vải nhuộm củ nâu và cái đồng hồ Con gà của Pháp để trong cái nồi dấu ở vườn, đến nay chiếc đồng hồ vẫn còn để ở quê gần bằng tuổi bố.
Bố cũng đã từng đi xem nông dân tố khổ do mấy ông đội chỉ đạo, nói đến các ông đội dân ai cũng sợ, không biết họ có tài gì mà để cho mọi người căm thù địa chủ phú nông đến thế, họ quát mắng địa chủ hơn cả con, họ lấy của địa chủ chia cho diện bần cố nông từ cái nồi, mâm bát đến con trâu, mảnh ruộng, nhà mình chẳng được chia gì. Bố được thấy mấy người đứng lên chỉ mặt địa chủ “vu oan giá họa” đổ tội cho họ, các bác địa chủ có người bố biết chỉ biết im lặng vì cãi là chết, có bác sợ quá tè cả ra quần. Thật đáng thương cho xã hội lúc bấy giờ chính ta lại vả vào mặt ta.
HN 12/2011
Tôi viết blog chỉ là ngẫu hứng, trải lòng mình cùng mọi người. Không chính trị chính em gì cả. dangnba.
5 thg 12, 2011
Thất vọng Bộ trưởng họ Đinh
![]() |
| Hà Nội - hàng ngày là vậy, không nhất thiết phải giờ cao điểm |
Trên Vnexpress có mục Nhân vật của năm- Bạn chọn ai? Với 6 nhân vật nổi tiếng mọi người đều biết vì thường xuyên xuất hiện trên truyền thông. Đây không phải bình chọn như Vịnh Hạ Long có chuyện lùm tùm, ông Nguyễn Văn Bình Thống đốc ngân hàng mấy tuần nay được xếp hạng đứng đầu, tiếp sau ông Đinh La Thăng Bộ trưởng GTVT, bà Nguyễn Thị Kim Ngân Phó Chủ tịch QH đội sổ.
Liên quan tới thông tin đó tôi nhặt trên báo lề phải nhắc đến nhiều tới ông Bộ trưởng Đinh La Thăng. Số báo gần nhất đăng trao đổi qua điện thoại vào tối 2-12 với PV.
“Đây là cuộc vận động, CBNV trong ngành cần gương mẫu đi đầu trong việc sử dụng phương tiện vận tải công cộng để giảm ùn tắc, dù số cán bộ ít ỏi của Bộ tham gia đi xe buýt cũng góp phần làm giảm kẹt xe".
“Đây là cuộc vận động, CBNV trong ngành cần gương mẫu đi đầu trong việc sử dụng phương tiện vận tải công cộng để giảm ùn tắc, dù số cán bộ ít ỏi của Bộ tham gia đi xe buýt cũng góp phần làm giảm kẹt xe".
Nhưng thực tế văn bản lại ghi rõ: "yêu cầu CBCNVC sử dụng xe buýt tối thiểu 1 ngày trong tuần".
Tại sao lại có cách hiểu "tréo ngoe" vậy, thưa Bộ trưởng? Ông trả lời:
- Không nên bắt bẻ chữ nghĩa như vậy, quan trọng là mục đích hướng tới là cái gì? Đây là một cuộc vận động chứ không phải bắt buộc. Nếu nhân viên cấp dưới không đi xe buýt thì tôi cũng sẽ không phạt họ đâu. Thực tế, với tình hình chất lượng xe buýt như hiện nay thì đến tôi còn chẳng thể đi nổi, làm sao mà bắt buộc anh em phải đi được.
Tại sao lại có cách hiểu "tréo ngoe" vậy, thưa Bộ trưởng? Ông trả lời:
- Không nên bắt bẻ chữ nghĩa như vậy, quan trọng là mục đích hướng tới là cái gì? Đây là một cuộc vận động chứ không phải bắt buộc. Nếu nhân viên cấp dưới không đi xe buýt thì tôi cũng sẽ không phạt họ đâu. Thực tế, với tình hình chất lượng xe buýt như hiện nay thì đến tôi còn chẳng thể đi nổi, làm sao mà bắt buộc anh em phải đi được.
Là người quản lý đầu ngành mà ông nói vậy thật chán cho ông. Ông không hiểu về Văn bản là thế nào?
Xem trên VTV thấy lái xe Nguyễn Đình Trường cho phóng viên chui xuống gầm xe để có thể ghi lại cảnh tượng kỳ lạ: Thay cho việc sửa chữa phanh xe, người ta dùng dây thép buộc chiếc clê gá vào thay cho một chiếc vít chuyên dụng; tại một nơi chiếc clê như vậy còn ở vị trí. Một chiếc khác ở vị trí bánh xe khác đã bị rơi chỉ còn trơ đoạn dây thép mỏng manh. Ở hai vị trí khác người ta còn buộc bằng dây cao su!
Xem trên VTV thấy lái xe Nguyễn Đình Trường cho phóng viên chui xuống gầm xe để có thể ghi lại cảnh tượng kỳ lạ: Thay cho việc sửa chữa phanh xe, người ta dùng dây thép buộc chiếc clê gá vào thay cho một chiếc vít chuyên dụng; tại một nơi chiếc clê như vậy còn ở vị trí. Một chiếc khác ở vị trí bánh xe khác đã bị rơi chỉ còn trơ đoạn dây thép mỏng manh. Ở hai vị trí khác người ta còn buộc bằng dây cao su!
Thấy như vậy chỉ có dân là liều đi. Còn ông lo ngại không dám đi xe buýt là đúng, đấy là kỹ năng sống hiện nay phải dạy cho học sinh đừng chết một cách vô ích.
1 thg 12, 2011
Quan và Dân
Hồi còn nhỏ vẫn thường nghe người lớn nói “Miệng quan trôn trẻ”. Giới truyền thông lề phải mấy tháng nay dùng tập hợp từ “ Lợi ích một nhóm người” có phải vì thế làm thay đổi tư duy của lãnh đạo.
Mới hôm nào được nghe tôi luôn đứng về quyền lợi của 90 triệu dân nay thì hoàn toàn khác.
Tóm lại thì Petrolimex lỗ hay lãi?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
























