10 thg 1, 2013

Nợ xấu VDB ai chịu trách nhiệm?


 Ngân hàng VDB chỉ có cấp tỉnh, có người gọi là ngân hàng Chính phủ. Mục đích làm "từ thiện cho nhà giàu", tìm cách moi tiền chùa để xóa nợ cho những tập đoàn thua lỗ, nếu hach toán kinh doanh ngân hàng VDB thì chẳng ai muốn làm ngân hàng. dangnba

  Sáng ngày 10.1, Thanh tra Chính phủ (TTCP) đã họp báo, công bố một số kết quả thanh tra trong quý IV/2012. Tại buổi họp báo, TTCP đã công bố kết luận thanh tra tại Ngân hàng Phát triển Việt Nam (VDB), thanh tra một số hoạt động đào tạo, liên kết đào tạo của đại học Quốc gia Hà Nội, việc đầu tư, xây dựng quốc lộ 51...
Theo kết luận thanh tra, nợ xấu của Ngân hàng Phát triển Việt Nam (VDB) tính đến 31.12.2010 là 22.664 tỉ đồng, chiếm 12,57% tổng dư nợ. Trong đó có 3.790 tỉ đồng cho Vinashin vay. Qua kiểm tra hồ sơ cho vay, TTCP đã phát hiện các dạng sai phạm: cho vay không đúng đối tượng, sử dụng vốn vay sai mục đích; thẩm định cho vay vốn chưa chính xác, sai căn cứ, vi phạm về tài sản đảm bảo, giải ngân; có 38 khách hàng sử dụng vốn vay sai mục đích lên tới 7.339 tỉ đồng. 35 dự án đóng mới tàu biển, tàu sông... có tổng dư nợ lớn 2.509 tỉ đồng tính đến 30.6.2011 nhiều khả năng mất vốn.

Liên quan đến vụ sai phạm trong dự án mua tàu để kinh doanh vận tải kết hợp với huấn luyện của Đại học Hàng Hải, TTCP phát hiện có vụ thẩm định giá sai, mua tàu cũ với giá cao hơn giá trị trong sổ sách trên 2,1 triệu USD. TTCP đã đề nghị Thủ tướng Chính phủ giao cho bộ Giao thông vận tải kiểm điểm cá nhân, tổ chức, nếu thấy có dấu hiệu tội phạm tham nhũng, thất thoát thì chủ động chuyển công an tiếp tục điều tra, xử lý.

Tại cuộc thanh tra ở Đại học Quốc gia Hà Nội, hiện đã có kết luận của Thủ tướng Chính phủ, TTCP cho biết, cuộc thanh tra đã phát hiện nhiều sai phạm trong hoạt động đào tạo, liên kết đào tạo của trường đại học này, thậm chí có dấu hiệu vi phạm pháp luật, cần chuyển cơ quan điều tra làm rõ. TTCP đã đề nghị yêu cầu giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội nộp trên 21,37 tỉ đồng do đã yêu cầu các đơn vị trích nộp trái quy định về ngân sách Nhà nước. Đại học Quốc gia Hà Nội cũng được yêu cầu tổ chức kiểm điểm xác định trách nhiệm giám đốc trường đại học này về việc ban hành các văn bản trái quy định, cấp phép cho các đơn vị trực thuộc liên kết với nước ngoài trái thẩm quyền; vi phạm điều kiện tuyển sinh, vi phạm quy chế đào tạo sau đại học...

Trả lời báo chí tại buổi họp báo, ông Ngô Văn Khánh, phó tổng TTCP cho biết, việc thanh tra với ngân hàng Phát triển Việt Nam (VDB) thì đại học Hàng hải chỉ là một khách hàng nên TTCP không làm sâu như thanh tra VDB. Nhưng trong quá trình thanh tra, khi kiểm tra năng lực nhà thầu, giá mua, giá bán...chưa khẳng định đầy đủ sai phạm, cần tiếp tục làm rõ nên TTCP chuyển cho bộ Giao thông vận tả kiểm điểm, làm rõ thêm để nếu có sai phạm có dấu hiệu hình sự thì chuyển cơ quan điều tra làm rõ.

Về việc thanh tra ngân hàng VDB, ông Ngô Văn Khánh nói, qua cuộc thanh tra, TTCP đã phát hiện nhiều sơ sở, bất cập trong hoạt động của ngân hàng này. "Chúng tôi rất quan tâm đến vấn đề cơ chế, chính sách của VDB. Ở đây có câu chuyện về hội đồng quản lý, cách phân loại nợ. Ngân hàng này chỉ có hội đồng quản lý, không có hội đồng quản trị như các ngân hàng khác. Trong hội đồng quản lý có đại diện lãnh đạo một số bộ: Kế hoạch và đầu tư, Tài chính, ngân hàng Nhà nước. Trong quá trình xem xét, chúng tôi cũng có kiến nghị xem xét, làm rõ vấn đề trách nhiệm, quy trình quản lý, việc phân định trách nhiệm thẩm định cho vay...", ông Khánh nói.

Dự kiến kế hoạch năm 2013, TTCP sẽ thanh tra việc quản lý kinh doanh vàng của Ngân hàng Nhà nước, thanh tra công tác quản lý việc tạm nhập, tái xuất của bộ Công thương, thanh tra quản lý vốn và tài sản nhà nước tại tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam, công tác quản lý khai thác tài nguyên, khoáng sản của tỉnh Cao Bằng, sử dụng vốn tại dự án Khu công nghệ cao Hòa Lạc, tập đoàn Xăng dầu... 
   SGTT

    

Diễn viên ĐA Nguyễn Thị Kim Chi có "liều" không?


   Hà  Nội, ngày 28 tháng 12 năm 2012

Kính  Gửi Hội Điện Ảnh Việt Nam


Tôi  có trao đổi với chị Hoàng Anh qua điện thoại về công văn của Hội gửi cho tôi yêu  cầu báo cáo thành tích để được thủ tướng khen thưởng. Tôi thấy nói qua điện  thoại không đầy đủ ý và có thể gây ra sự hiểu nhầm, nên tôi viết thư này gửi đến  Hội. Lời đầu tiên tôi xin được cảm ơn Hội về sự quan tâm của Hội dành cho tôi,  nhưng tôi xin được từ chối, lý do:

Bà Định và Kim Chi
Tôi  không muốn trong nhà tôi có chữ ký của một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ  nhân dân. Với tôi, đó là một điều rất tổn thương vì cảm giác của mình bị xúc  phạm.

Nếu  như Hội Điện Ảnh Việt Nam khen tôi và có chữ ký của anh Xuân Hải, chị Hồng Ngát,  chị Cẩm Thúy... thì tôi cũng đã thấy vui và hạnh phúc lắm rồi - Tôi nói thật  tình từ tấm lòng tôi. Tuy các anh, các chị không có quyền cao chức trọng gì,  nhưng là đồng nghiệp thân thương của tôi. Được các đồng nghiệp có tâm, có tài  khen ngợi mới thật là điều vinh dự!
Mặc  dù tôi từ chối làm hồ sơ thủ tướng khen, nhưng tôi đầy lòng biết ơn Hội Điện Ảnh  Việt Nam đã luôn quan tâm tới đời sống tinh thần của tôi:

-  Đã ủng hộ tôi để được phong tặng danh hiệu nghệ sĩ ưu tú.

-  Đã cho tôi tham dự trại viết Điện Ảnh năm 2011

-  Đã bình xét tôi được là cá nhân xuất sắc năm 2011

Hội  viên Hội Điện Ảnh có hàng chục ngàn người trong cả nước. Tôi nghĩ mình được quan  tâm như thế cũng đã nhiều và tôi thấy vui.

Xin  gửi tới các anh chị lời chúc đầu năm mới nhiều sức khỏe và thành đạt

Đã ký

Nguyễn Thị Kim  Chi

5 thg 1, 2013

Tuyết ở Mỹ

  Ở Việt Nam mấy lần đi Sa Pa và Lạng Sơn để xem tuyết rơi, kể cả hôm rét tới 3 độ, buổi sáng chỉ thấy vài hạt tuyết trắng như sương bám vào lá cây... đành quay về HN.
 Sang Mỹ ngồi trên máy bay nhìn xuống thấy các đỉnh núi một màu trắng xóa đó là tuyết, trên đường về khách sạn ở Utah lái xe cho nghỉ để xem tuyết rơi dọc đường.
  Trong những ngày ở Mỹ, một lần đi chơi bắt gặp trên đường hai con vịt thản nhiên đi giữa lòng đường mặc cho xe cộ đi lại, một bức ảnh thật hiếm thấy ở Hợp Chủng Quốc HK.

Tuyết trên đỉnh núi - Người Mỹ hay đi trượt tuyết ở vùng này


Không nghĩ rằng ngay tại đất Mỹ lại bình yên đến thế


Đùa với tuyết
Chiều tối ở Sa pa



Mùa Đông và Tuyết rơi


  Sáng nay 9 giờ vẫn chưa muốn dậy trời rét quá, chỉ khi có điện thoại mới ra khỏi gường. Mọi kế hoạch cho ngày hôm nay hỏng cả,  không ai cưỡng được ông giời.

Hình ảnh tuyết rơi phủ trắng cảnh vật luôn mang lại cảm giác về mùa đông rõ rệt nhất.


4 thg 1, 2013

Hãy đợi đấy !


  dangnba. Trẻ em Việt Nam rất thích phim hoạt hình của Nga Hãy đợi đấy (1969-1995), tiếng Nga  Ну, погоди, Tiếng Anh là Well, just you wait ! Xin giới thiệu bài viết của HM từ Mỹ gửi về.
  Tin cho hay, anh Nguyễn Bá Thanh từ Đà Nẵng vùa ra Hà Nội làm trưởng ban nội chính TW, người mừng, người lo, có người chẳng để ý, bởi anh Thanh là nhân vật tranh cãi trong chính trường.
Anh Nguyễn Bá Thanh
Anh Nguyễn Bá Thanh
Trưởng ban Nội chính TW chắc cũng liên quan đến bắt sâu và trấn áp trộm cắp ở tầm cao.
Nghe nói ở Đà Nẵng, xe để vỉa hè không cần khóa. Người dân hiền hòa và sống có nghĩa tình vì nhau. Trật tự giao thông, kiến trúc đô thị chứng tỏ bộ mặt thượng tầng sáng sủa.
Người ta hy vọng anh Bá Thanh lần này ra Hà Nội và thay đổi được gì chăng.
Tuy thế, hình ảnh thiếu tướng Trần Văn Thanh, nguyên giám đốc CA Đà nẵng, bị lôi đến tòa dù vẫn nằm trên cáng cấp cứu, bị dư luận cho rằng anh Bá Thanh xử ác với đồng nghiệp và có chuyện mờ ám.
Đồn đoán tốt xấu thì ở đâu mà chả có, do người ta đứng ở đâu và quyền lợi có bị va chạm hay không. Nhưng có lẽ nhiều người thích cách “độc tài” như thế trong một đất nước mà chẳng ai dám làm mạnh vì sợ động chạm.
Vài câu “nổi tiếng” của anh Nguyễn Bá Thanh:
Ở Hàn Quốc, Singapore… người ta đâu có hô “toàn đảng, toàn quân, toàn dân” mà họ vẫn làm rất tốt.
Vấn đề là phải có người chịu trách nhiệm cá nhân chứ không thể cuối cùng rồi hoà cả làng.
 Làm thì phải có lửa! Ai mệt quá thì giơ tay xin nghỉ!
Cán bộ bây giờ phải biết tập xấu hổ!
Chuyện Vinashin thật mà cứ như đùa.
Rất mong anh mang những thông điệp ấy ra Hà Nội và thổi vào tai các đồng chí X, Y và Z.
Nếu thành công thì 90 triệu dân mời anh Bá Thanh đến ngự vào hàng Chân Cảnh, là “Thượng Thanh”, luôn ngồi giữa hai vị thần tên Thanh kia.
Mong thì mong thế thôi. Nếu cả ba có tên đẹp như thánh kia không làm được gì thì các anh vẫn tên là…Thanh, không phải thần Tam Thanh, mà chỉ là đồng thanh nhắc lại những gì đã nói chán chê từ mấy thập kỷ hay ngồi đó như ông Phỗng đá ở chùa chiền.
HM. 3-1-2013

3 thg 1, 2013

Kì vọng về ông Thanh

Theo FB của MQ
   Tin ông Nguyễn Bá Thanh ra Hà Nội, thực ra được phát đi, lan truyền trên FB từ hơn một tuần trước, nhưng hôm qua, các báo mới chính thức đăng tin. 
Nhiều người mừng vì đã nghe, đã biết những gì ông nói và làm ở TP. Đà Nẵng thì thấy ông là một nhà lãnh đạo quyết đoán, có tư tưởng đổi mới…
Nhưng cũng không nhiều người nghĩ là ông sẽ làm Trưởng Ban Nội chính Trung ương.
Mình cũng thích ông Nguyễn Bá Thanh.
Chưa từng nói chuyện với ông, nhưng họp tổ ở Quốc hội, nghe ông “chém” về đề tài nào là ra đề tài đó, rất có hướng đi…
Tất nhiên, không phải cái gì ông nói (và có thể ông làm) cũng đúng. Ví dụ như là khi ông nói: “Nếu các Ngân hàng không giảm lãi suất, thì ông kêu người dân chuyển tiền gửi Ngân hàng khác…”, thì câu đó rất là không ổn.
Cái câu này này, ông Nguyễn Quang A cũng đã chê ỏng, chê eo…
Nhưng biết sao được?. Lãnh đạo cũng có thể lúc đúng, lúc sai lầm.
Đúng nhiều hơn sai, sai nhỏ… Không gây ra hậu quả đáng tiếc nào thì tốt rồi.
Ông Nguyễn Bá Thanh cũng không phải là người cởi mở lắm với báo chí. Ở Quốc hội mà phỏng vấn được ông thật vô cùng khó khăn. Ông từ chối từ trong ánh mắt.
Nhưng không phải người nào không cởi mở với báo chí là người đó dở, chuyên chế…
Có những người khá kín cửa với báo chí nhưng vẫn hay. Ông Thanh là thế.
Nhưng cũng mong, khi ông làm Trưởng Ban Nội chính Trung ương, anh em báo chí dễ tiếp cận hơn chút, có nhiều thông tin hơn chút…
Ít ra cũng được như thời ông Trương Vĩnh Trọng, cựu Trưởng Ban của Ban Nội chính Trung ương cũ (đã bị giải thể trước đây, nay tái lập lại).
Ông Trương Vĩnh Trọng cũng khá cẩn trọng với báo chí, nhưng đôi khi, cũng có vụ này vụ kia, ông thông tin cho báo chí được.
Nhớ vài lần đến nhà ông Trương Vĩnh Trọng, lần đầu đến thấy ông để chai rượu đế nút lá chuối khô và mấy cái bánh đa trên bàn. Nghĩ ông giản dị.
Sau, lần nào cũng thấy thế, vẫn vị trí đó, cái bánh đa vứt vẫn chỏng chơ… mới thấy là ông “Phan Diễn”.

2 thg 1, 2013

Hạnh phúc của người thầy

   Hôm trước các em thông báo lớp 10M họp lớp tại Hải Dương, có lần trong buổi gặp mặt tôi bảo các em nên thường xuyên họp lớp để biết thông tin về nhau vì các em đã ngoài năm mươi cả rồi, không nhất thiết phải có các thầy cô giáo cũ.
   Lớp 10M-lớp chọn ngày ấy. Ba năm ba thầy chủ nhiệm tôi chủ nhiệm các em năm cuối cấp, các em ngoan học giỏi, thường đến nhà tôi nô đùa với bọn trẻ. Mặc dù chỉ là trường huyện, nhưng năm đó các em hầu hết đỗ đại học và cao đẳng tôi vui lắm.
 Hôm nay nhìn các em qua ảnh tôi trào nước mắt, nhiều em  không nhận ra, tôi hạnh phúc vì các em đã trưởng thành, tôi vui khi các em đều là những công dân tốt, có trình độ, có em làm công tác quản lí, nhiều em ra công tác theo nghề thầy, tôi vẫn coi các em như trò giúp đỡ các em, song tôn trọng như mọi đồng nghiệp khác, năm trước có em còn xin ý kiến hỏi tôi điều hệ trọng tôi bảo "Em đã lớn đủ hiểu thế nào là đúng sai thầy không can ngăn". Gần 50 em ngày ấy hôm nay gặp nhau chỉ có gần một nửa, đã có em đi xa không còn gặp lại.
 Các em thông báo bí thi Chi đoàn 10M đã Thượng tá đang chờ nghỉ hưu, các bạn bầu làm trưởng ban liên lạc.
  Nếu được gọi các em như học sinh bây giờ tôi sẽ nói " Các con ơi thầy rất tự hào về các con".






  

1 thg 1, 2013

Nghĩ về lịch sử Việt Nam một thời đã qua


   Sau khi "Bên thắng cuộc" vừa ra bạn tôi đã gửi qua mail cho. Đọc xong mới thấy mình biết ít quá mặc dù là "người trong cuộc"



Trong chính trường cũng như trong chiến tranh, hãy cẩn trọng khi ca tụng đức hạnh của những người thắng cuộc” – William Niskanen.

“Khi tôi lựa được một cuốn sách hay, thì tôi chẳng nệ hà mắc giá, thế nào tôi cũng mua cho được, và tôi cưng cuốn sách còn hơn bà xã nội gia. Cách tôi đọc thì chậm rãi, tôi không tiếc thì giờ bỏ ra cho sách, khi khác tôi đọc ngấu nghiến còn hơn bồ câu ra ràn nuốt mồi không kịp đút, nói tục mà nghe, y như chó gặm xương, như mèo mới sanh được mẹ nhường mồi dạy ăn, vừa ngừ nghè sợ mất mồi vừa gầm gừ tiếng rên nho nhỏ vì khoái trá và vì sợ miếng ngon chóng hết hoặc anh chị nào đồng lứa sắp giựt phỏng trong mồm” -  học giả Vương Hồng Sển.
Thế nên, trong sự háo hức chờ đợi song lại gần như “tuyệt vọng”, tôi may mắn được cô Hà Linh từ Tokyo, Nhật Bản mua tặng một ấn phẩm điện tử cuốn sách Bên Thắng Cuộc (Tập I: Giải phóng) của Huy Đức. Và, nói như học giả Vương Hồng Sển, đối với Bên Thắng Cuộc, tất nhiên tôi cũng “đọc ngấu nghiến còn hơn bồ câu ra ràn nuốt mồi không kịp đút, nói tục mà nghe, y như chó gặm xương”, sau đó tôi lại đọc một cách từ từ, chậm rãi và có khi đối chiếu các tư liệu để cảm nhận cái hay của Bên Thắng Cuộc.
Có ý kiến cho rằng, thay vì trình bày lịch sử bao gồm cả thành công và thất bại của chính quyền sau “giải phóng”, bức tranh của Bên Thắng Cuộc có vẻ như thiên về gam “màu tối” hơn là “màu sáng”? Song, chúng ta không nên nhầm lẫn giữa lịch sử và chính trị, cũng không nên nhầm lẫn giữa lịch sử và tuyền truyền. Tuyên truyền cũng quan trọng, song việc đó ai làm cũng được và chắc chắn nó không phải là chủ đề của Bên Thắng Cuộc.
Lịch sử chỉ xẩy ra một lần và duy nhất, còn trình bày lịch sử, giải thích lịch sử thì có thể làm đi làm lại nhiều lần – đại ý lời của ông Võ Nguyên Giáp. Bên Thắng Cuộc cũng chỉ là một cuốn sách trình bày lại lịch sử, theo nhãn quan của người viết, với những chứng cứ mà tác giả thu thập được. Sự tranh cãi về nội dung cuốn sách, tùy theo góc độ của mỗi người là điều đương nhiên. Chúng ta biết, có không ít những cuốn sử Việt Nam, do những tác giả “nổi tiếng” viết, rất giàu tính đảng, tính nhân dân, đúng quan điểm, lập trường, in đẹp không chê vào đâu được, song liệu có mấy người đọc và nó đưa lại điều gì cho độc giả?
Đọc Bên Thắng Cuộc, tôi thường nghĩ về lịch sử Việt Nam hiện đại đầy “anh dũng” và “đau thương”, nhất là giai đoạn sau “giải phóng”. Bên Thắng Cuộc trình bày những sự kiện như đổi tiền, tù cải tạo, kinh tế mới, đánh tư sản, vượt biên, hai cuộc chiến tranh biên giới… làm người đọc rơi nước mắt (tỷ như cô Hà Linh không thể nào đọc một mạch quyển sách được). Sự thật được tác giả ghi lại một cách khách quan, “nói có sách, mách có chứng”. Dù muốn hay không, lịch sử đã xẩy ra như thế và “người ta không thể thay đổi được quá khứ nhưng có thể thay đổi được tương lai”.
Lịch sử Việt Nam hiện đại có nhiều cơn địa chấn mà kết quả đã làm người dân và đất nước kiệt quệ, tụt hậu ghê gớm so với ngay các nước láng giềng. Đáng buồn hơn nữa là cho đến nay, những cơn địa chấn đó vẫn chưa chấm dứt. Câu hỏi đặt ra, vì sao sai lầm cứ nối tiếp sai lầm và có khi sai lầm sau trầm trọng hơn sai lầm trước? Cơ sở hạ tầng, kiến trúc thượng tầng được tổ chức như thế nào mà rất dễ phạm sai lầm, liên tục phạm sai lầm và khi đã phạm sai lầm thì rất khó sửa? “Chỉ làm lấy cái để ăn mà khó thế đấy” – Phạm Văn Đồng, vì người ta không muốn thực hiện cơ chế khoán trong nông nghiệp, sợ đi vào con đường tư bản, sợ mất chủ nghĩa xã hội (đã có đâu?).
Khách quan mà nói, hậu quả tiêu cực xẩy ra sau “giải phóng” không như mong muốn của chính quyền và các nhà lãnh đạo cao cấp. Khát vọng về một xã hội tốt đẹp, không có người bóc lột người như Mác nêu ra là cái đích để chính quyền hướng tới. Ý thức hệ có tầm quan trọng bao trùm tất cả, quyết định tất cả. Phải chăng, sai lầm cũng từ đó mà ra? Ngay những bộ óc sáng suốt nhất của đất nước, trước khi Liên Xô sụp đổ, vẫn còn chưa thoát ra khỏi nếp suy nghĩ cũ. Theo ông Trần Phương: “Khi giải phóng miền Nam, chúng tôi đặt câu hỏi, hoàn thành cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân rồi thì làm gì? Gần như mọi người đều tán thành: còn có thể làm gì hơn là tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội”. Ông Trần Phương nói tiếp: “Tư tưởng đó là của của Lênin. Khi đó thì đầu óc của mình chỉ biết có Lênin, cái gì Lênin đã nói thì không tranh cãi”.
Nói đến lịch sử Việt Nam hiện đại thì phải nói đến sự vận hành của bộ máy cao nhất, nói đến những nhà lãnh đạo cao cấp, bởi vì bộ máy và con người đó đóng một vai trò rất lớn trong việc ra quyết sách. Bên Thắng Cuộc đã mô tả rất nhiều nhân vật với nhiều tính cách khác nhau, tài năng và cả những hạn chế khác nhau một cách sinh động, hấp dẫn, cuốn hút.
Làm sao chúng ta không kinh ngạc khi biết Bộ Chính trị những năm sáu mươi thế kỷ trước lãnh đạo cả nước với hai nhiệm vụ chiến lược: miền Bắc xây dựng chủ nghĩa xã hội và miền Nam đấu tranh thống nhất nước nhà mà rất ít việc làm. Ông Đậu Ngọc Xuân kể: “Nhiều cụ Bộ Chính trị vẫn giết thời gian bằng cách chơi tú-lơ-khơ với tổ phục vụ… Các ủy viên Trung ương lại càng ít việc. Theo ông Nguyễn Văn Trấn, Phó Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng, vốn là một thợ cơ khí, nhiều hôm đã lật chiếc xe đạp của ông ra sửa để giết thời gian”. 
 Ta càng kinh ngạc hơn nữa vì sự mất đoàn kết giữa những người lãnh đạo cao cấp nhất. Điều đó làm Hồ Chí Minh rất buồn, phê bình các Ủy viên Bộ Chính trị: “các chú mắc bệnh cá nhân chủ nghĩa, chú Lê Duẩn cũng cá nhân chủ nghĩa”.
Lê Duẩn, nhân vật thứ hai sau Hồ Chí Minh, để lại dấu ấn rất lớn trước và sau “giải phóng”. Bằng cách xâu chuỗi các sự kiện trong Bên Thắng Cuộc, ta thấy Huy Đức thể hiện rất lý thú giấc ngủ của Lê Duẩn. Ông phải mất ngủ ba đêm liền khi quyết định đánh Mỹ, vì suy xét đến yếu tố Liên Xô và Trung Quốc. Ông cũng mất ngủ nhiều đêm vì Pol Pot quấy rối ở phía Nam mà Việt Nam đối phó rất lôi thôi, vì lo ngại Trung Quốc ở phía Bắc. Ấy thế mà khi nghe con rể là Giáo sư Hồ Ngọc Đại đánh thức báo tin, “quân ta đã vào Phnom Penh”, thì ông chỉ “ừ” rồi ngủ tiếp. Than ôi, “đưa đại quân đến thủ đô một quốc gia khác tưởng nhẹ tựa giấc ngủ trưa của một đấng quân vương”. Sau này, do mắc bệnh tiền liệt tuyến, hầu như không đêm nào ông được ngủ yên cả và ông “đánh mất khả năng lắng nghe”.
Suy nghĩ về lịch sử Việt Nam hiện đại, ta cũng thấy thương cho ông Phạm Văn Đồng. Ông là Thủ tướng mà khi họp Chính phủ, nhìn thấy Đỗ Quốc Sam là thành viên mới, đã hỏi: “Anh là ai? Tại sao lại ngồi ở đây?”. Như vậy, Lê Đức Thọ toàn quyền lựa chọn thành viên Chính phủ và thậm chí cũng không (thèm) cho Thủ tướng biết trước. Thế thì, giả sử họ làm không được việc thì đó không phải là lỗi của ông Phạm Văn Đồng.
Lê Đức Thọ chỉ cần vài phút để gạt ông Nguyễn Thành Thơ ra khỏi Trung ương, khi Nguyễn Văn Linh hỏi, ông ta nói, nếu nó năn nỉ tôi, thì tôi đã cho ở lại. Ông  Linh: “Người cộng sản chân chính không bao giờ năn nỉ đâu”. Vậy con người mà quyền lực bao trùm thiên hạ Lê Đức Thọ có năn nỉ ai không? Bên Thắng Cuộc cho biết, theo ông Đoàn Duy Thành và Hoàng Tùng, từ khi Lê Duẩn yếu dần, Trường Chinh xử lý hầu hết các công việc trong Đảng. Thế nhưng, Lê Đức Thọ vẫn lên Hồ Tây thăm và xin Lê Duẩn: “Anh ốm, sức khỏe của anh bắt đầu hạn chế, anh giới thiệu với Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương để tôi thay anh đi”. Ông Lê Duẩn nói: “Với tình hình Đảng ta bây giờ, anh chưa thay tôi được mà phải Trường Chinh”. Tháng 4-1986, Lê Đức Thọ lại đến, lần này đi hai vợ chồng. Ông Thọ, được tả là đã quỳ xuống chân Lê Duẩn nhưng bị Lê Duẩn hất ra: “Anh lạ thật, tôi đã từ chối rồi. Những khi nào cần nổi danh là anh cứ xin tôi, đi Paris, rồi đi miền Nam khi sắp giành chiến thắng. Tôi đã nói rồi, Trường Chinh”. Có lẽ đây là một nhận xét rất tinh của Lê Duẩn đối với Lê Đức Thọ.
Ta cũng nhận thấy, ông Võ Văn Kiệt xuất hiện rất nhiều trong Bên Thắng Cuộc sau “giải phóng” và thật sự chiếm được tình cảm của nhiều người. Ngược lại, ông Võ Nguyên Giáp xuất hiện không nhiều trong Bên Thắng Cuộc sau “giải phóng”, chứng tỏ, sự can dự của ông vào những quyết sách sai lầm là rất ít, và ông Giáp cũng chiếm được tình cảm của nhiều người. Tiếc rằng, vai trò của ông Giáp trong hai cuộc chiến tranh biên giới phía Tây Nam và phía Bắc không được Bên Thắng Cuộc đề cập đến. Lưu ý rằng đến thời điểm đó, ông Giáp vẫn là Bộ trưởng Quốc phòng.
Đọc Bên Thắng Cuộc, suy nghĩ về lịch sử Việt Nam hiện đại, ta thấy để biết  đúng sự thật lịch sử thật khó khăn. Sự kiện xe tăng 390 húc đổ cánh cổng Dinh Độc lập mà chỉ gần đây mới được làm sáng tỏ. Nhưng, ai là sỹ quan cao cấp nhất của Bắc Việt Nam vào Dinh Độc lập đầu tiên? Có phải là có một người đang sống ở Pari đó, ai cũng biết, đã không được Bên Thắng Cuộc nhắc tới? Và, nếu chủ yếu dựa vào những hồi ký, phỏng vấn để dựng lại toàn bộ lịch sử giai đoạn đó, liệu có đầy đủ và chính xác hay không? Điều này thì chính tác giả Huy Đức đã tiên liệu, “cuốn sách chắc chắn không tránh khỏi những thiếu sót, và sẽ còn được bổ sung khi một số tài liệu được Hà Nội công bố”.
Có thể rút ra rất nhiều bài học sau khi đọc Bên Thắng Cuộc, tùy góc độ, lăng kính, chỗ đứng của mỗi người. Hơn ai hết, người cần rút ra bài học đầu tiên chính là các nhà lãnh đạo, vì họ nắm trong tay việc ra quyết sách, quyết định số phận của hàng triệu con người. Dù có thiện ý đến đâu chăng nữa, chừng nào còn chưa xác định được con đường đi đúng đắn, còn bị cầm tù bởi ý thức hệ “nhảm nhí” – chữ dùng của ông Trần Việt Phương, còn thiếu một thể chế phù hợp, chừng đó còn gây ra thảm cảnh cho dân tộc, cho đất nước mà lịch sử vừa diễn ra chưa xa vẫn đang nghiêm khắc cảnh cáo chúng ta.

31 thg 12, 2012

HAPPY NEW YEAR (ABBA)

Phạm Tuân hay Xuân Thiều hạ B52 Mỹ đầu tiên?


Đọc xong Bên thắng cuộc (phần I-Giải phóng) có nhiều tư liệu chỉ nghe nói nay ghi thành sách có nhiều tin liên quan đến bài báo này trên Basam

Ba Sàm
Anh hùng Vũ Xuân Thiều
Anh hùng Vũ Xuân Thiều
NQL: Mình là lính tên lửa, máy bay máy bò không thạo lắm. Nhưng hồi đó có ông đại úy tham mưu phó trung đoàn thắc mắc: Mic bay không quá 10 ngàn mét, trong khi B52 bay cao hơn 10 ngàn mét, bắn sao được nhỉ? Không ai trả lời, mọi người chỉ tủm tỉm cười.
Điều dễ thấy súng trường có thể bắn rơi F105, F4H trong thế bổ nhào nhưng B52 không bổ nhào để cho Mic bắn, he he
.Cho tới hôm nay, dù cả khối XHCN đã sụp đổ gần như hoàn toàn, nhưng khó có thể phủ nhận những tài năng của những người cộng sản, một thời đã giúp đem tới bao chiến thắng huy hoàng trong thế như “trứng chọi đá”.
Một trong những tài năng đó là trình độ tuyên truyền, cổ võ tinh thần chiến đấu của dân chúng khiến họ dám lao vào cuộc chiến đánh nhau chí chết.
 Trong chính trị, nhất là giữa lúc chiến tranh ác liệt, tuyên truyền theo kiểu phóng đại, bịa đặt, hay che đậy để phục vụ mục tiêu cuối cùng là giành chiến thắng thì thời nào, phe nào cũng có. Thế nhưng, những người cộng sản xem ra táo gan hơn cả. Một cái “hơn” nữa của họ là quyết giữ bí mật cho những thủ thuật tuyên truyền quá độ đó đến bao giờ họ còn giữ được, đến … chết hoặc sụp đổ cả hệ thống, bất chấp đã có được chính quyền, cần giáo dục thế hệ sau phải trung thực, tôn trọng sự chân xác của lịch sử.
Chiến dịch truyền thông rất rầm rộ kỷ niệm 40 năm “Điện Biên Phủ trên không” làm say mê kẻ viết bài này, quyết lần lại quá khứ để hòng góp phần tô điểm thêm cho tài năng của các tiền bối cộng sản trong vụ bắn hạ B52 đầu tiên của Mỹ.
Từ mấy năm trước đã nghe loáng thoáng những thông tin ngoài luồng không như chính thống, thế là phải lần tìm, trước hết lần tới một trong hai tác giả của một cuốn sách công phu có tên “Chúng tôi và Mig 17”. Cô cho biết:
Anh hùng Vũ Xuân Thiều, ngày 28 tháng 12 năm 1972 đã lái Mig 21, cất cánh từ sân bay Cẩm Thủy – Thanh Hóa, được sở chỉ huy dẫn vòng phía sau đội hình máy bay địch đến vùng trời Sơn La, đã bắn trúng chiếc B52 của quân đội Mỹ bốc cháy. Trong cự ly quá gần, anh đã không kịp thoát ly và anh dũng hy sinh.” 
Không thỏa mãn thông tin trên, liền thử tìm trên trang Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, mụcPhạm Tuân, có đoạn:
“Vũ Xuân Thiều đã tiêu diệt máy bay B-52 của không quân Mỹ bằng cách đâm thẳng máy bay của mình vào đối phương.” 
Vậy là đã có sự khác nhau rồi, một đằng là bất khả kháng, một đằng có vẻ như chủ động “cảm tử”.
Vụ này xảy ra ngay sau sự kiện Phạm Tuân được chính thức cho là người đầu tiên hạ B52 có một ngày, ngày 27-12-1972.  
Thế rồi mới đây, trên trang FaceBook của mình, sau khi công bố cuốn “Bên thắng cuộc”, Nhà báo Huy Đức đã có những bình luận như sau:
“Những người chỉ huy cuộc chiến Giáng sinh 72’ tin rằng chỉ có phi công Vũ Xuân Thiều là hạ được B52 bằng cách đâm Mig vào B52 đêm 28-12-1972. Tài liệu phía Mỹ không ghi nhận mất B52 trong đêm 28-12. Có thể là do chênh lệch cách tính thời gian (đêm 27 VN bắn rơi 2 B52). Tuy nhiên, phi công Từ Để, người về sau là đại tá Cục phó Cục Tác chiến, nói ông trực tiếp tìm thấy mảnh Mig của ông Thiều dính vào mảnh B52 rơi ở Yên Bái. Quân đội còn tìm thấy đuôi của chiếc B52 được nói là do ông Thiều đâm vào. Sách của tôi không đề cập đến vụ Phạm Tuân (không bắn rơi B52). Nhưng trong hồi ký chưa xuất bản của một sỹ quan Không quân sẽ nói rõ chuyện Phạm Tuân có bắn rơi B52 hay không. Nhiều bạn trẻ shock, nhưng đó là chiến tranh, đó là thời mà ‘Máy bay đằng đông các cụ bắn đằng tây/ Ấy zô trên đất này có cụ già bắn rơi máy bay… hết xăng’.
Ông Phạm Tuân nên chọn thời điểm này để trút cái gánh vinh quang mà ông đã mang nặng trong suốt 40 năm qua bằng cách tuyên bố rằng, ông không hề bắn rơi B52. Nếu ông làm thế lịch sử sẽ công nhận ông thêm một lần anh hùng nữa.”

Tiếp tục tìm trên Wikipedia, mục Vũ Xuân Thiều, có đoạn: “… ông đã phóng cả 2 quả đạn tên lửa nhưng chưa hạ được nó. Ông liền tăng tốc đâm thẳng vào chiếc B-52 còn mang đầy bom chưa ném. Cũng có tài liệu khác cho rằng do tấn công từ cự ly quá gần nên ông đã thiệt mạng do máy bay va vào mảnh vỡ của chiếc B-52 đang cháy.”
Vậy là có 2 luồng thông tin khác nhau.
Đáng chú ý, hôm qua, trong bản Tin thứ Bảy 29-12-2012, một độc giả có nickname “Bản Làng” đã phản hồi trên trang Ba Sàm:
“Ngày chị Ngân, chị của anh hùng Vũ Xuân Thiều còn sống, có lần tôi đến chơi thăm gia đình và được nghe câu chuyện sau: Trong chuyến xuất kích trước, Vũ Xuân Thiều đã bắn B52, nhưng không kết quả. Thiều báo cáo lại và đề nghị cho phép dùng Mig lao thẳng vào B52 như một hành động cảm tử. Nhưng cấp trên không đồng ý, vì sợ các đồng đội khác sẽ theo gương.
Lần xuất kích sau, khi phát hiện được B52, Xuân Thiều xin phép được tấn công, nhưng chỉ huy mặt đất không trả lời vì sợ Thiều sẽ lao máy bay [vào B52 địch]. Mặc dù không được lệnh, nhưng với lòng căm thù địch sâu sắc, với hành động anh hùng, Xuân Thiều đã dùng Mig lao thẳng vào B52. Xuân Thiều hy sinh, B52 bị tiêu diệt. Cùng thời điểm đó phi công Phạm Tuân cũng xuất kích, nhưng không bắn được B52. Cho nên chiến công của Xuân Thiều được gán cho Phạm Tuân, vì:
Có một B52 bị tiêu diệt và cần phải bí mật hành động của Xuân Thiều, vì sợ các phi công khác sẽ dũng cảm học tập tấm gương anh hùng của Xuân Thiều, tiếp tục lao máy bay. Vì bí mật nên nhiều năm sau Xuân Thiều không được nhắc đến. Mãi sau này mới được phong anh hùng, nhưng không nói rõ chiến công cụ thể. Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng từng đến gia đình anh, thông cảm về việc này.”
Tìm hiểu thêm qua báo chí thì anh hùng Vũ Xuân Thiều đúng là có người chị tên là Vũ Thị Kim Ngân.
Trên báo Quân đội ND, một bài viết của Đỗ Sâm có đoạn:
“Anh em trong Trung đoàn, Sư đoàn, Binh chủng, Quân chủng xác định, sau khi phóng tên lửa, Vũ Xuân Thiều đã lao thẳng MIG của mình vào chiếc B-52 vừa bốc cháy. Cả hai chiếc máy bay đều đã bị rơi tại chỗ.”
Như vậy, với từ “đã lao thẳng” trong bài trên, có thể xác định Vũ Xuân Thiều “chủ động” hoàn toàn để lao máy bay mình vào B52, chấp nhận hy sinh.
Thế nhưng, cũng trên báo Quân đội ND, Trung tướng Trần Hanh kể, có đoạn:
thật đau xót, lẫn trong xác B-52 là xác chiếc máy bay Mig-21 của Thiều.” Rồi khi được hỏi“Ta có phương án phi công quyết tử lao vào máy bay địch không? Thì ông trả lời: “Không có phương án ấy. Thiều biến máy bay của mình thành “quả tên lửa thứ 3″ tiêu diệt địch, theo chúng tôi là do hoàn cảnh khách quan không thể khác, ví dụ bám sát máy bay địch ở cự ly quá gần và không thể thoát ra được.”
Thật khó hiểu khi một vấn đề hệ trọng là Vũ Xuân Thiều có chủ động lao vào B52 hay chỉ là bị động mà ông Trần Hanh lại trả lời theo kiểu ỡm ờ, như thể cho qua chuyện như vậy? 
Từ những khác biệt, mâu thuẫn trên, có thể tạm đặt ra vài dấu hỏi như sau:
1- Nếu như Vũ Xuân Thiều hạ B52 rồi hy sinh, sau chiến công của Phạm Tuân 1 ngày, tại sao người ta lại không loan báo, ngợi ca không những chiến công của anh, nhất là cả sự hy sinh dũng cảm nữa, mà lại “cất” bỏ đi phí như vậy, giữa lúc rất cần có nhiều chiến công diệt B52 để động viên quân dân?
2- Tại sao không làm rõ sự hy sinh đó là “chủ động” hay “bị động”, bởi nó vừa rất có ý nghĩa cho tuyên truyền, lại rất quan trọng trong kỹ chiến thuật cần rút kinh nghiệm và với kỷ luật quân đội cần được nêu cao?
3- Nếu như sự hy sinh đó được xác định là “chủ động” thì tại sao không biểu dương, tuyên truyền thật mạnh, làm gương cho mọi cán bộ chiến sĩ giữa lúc cuộc chiến đang tới hồi quá quyết liệt, rất cần những cú “lên giây cót tinh thần”?
4- Tại sao mãi đến năm 1994, nhà nước mới truy tặng anh danh hiệu Anh hùng?
5- Việc truy tặng muộn màng đó có liên quan tới việc anh đã vi phạm kỷ luật quân đội, có ý định cố tình lao máy bay vào B52 trong khi không được phép hay không, hay nó liên quan tới một kiểu chiến công của “Thạch Sanh” đã được gán cho “Lý Thông”?
Và xin đưa ra vài câu trả lời giả định:
1- Đúng là Phạm Tuân có bắn rơi B52 ngày 27. Còn với Vũ Xuân Thiều, cũng hạ B52 vào hôm sau, nhưng lại có 1 trong 3 khả năng khác nhau:
a. Cũng hạ được B52 rồi hy sinh do quá gần nên không tránh kịp.
b. Hạ B52 bằng cách cố tình lao máy bay của mình vào.
c. Không những cố tình, mà trước đó còn nung nấu ý định này, bất chấp lệnh cấm của cấp trên.
2- Không có chuyện Phạm Tuân bắn rơi B52. Trong khi đó, Vũ Xuân Thiều đã hạ B52, cũng với 1 trong 3 khả năng khác nhau như nêu ở trên. Rồi người ta đã gán chiến công của Vũ Xuân Thiều cho Phạm Tuân, để “nhất cử lưỡng tiện”, vừa giấu được vụ hy sinh không như mong muốn từ cấp trên của Vũ Xuân Thiều, vừa không để “phí” một vụ rơi B52, một hình tượng anh hùng, thứ đang quá cần lúc đó để củng cố tinh thần. Việc chọn thời điểm “bắn rơi” B52 cho Phạm Tuân là vào ngày 27, trước chỉ một ngày Vũ Xuân Thiều thực sự hạ B52 đầu tiên là thuận lợi để đánh lừa tình báo Mỹ, do chênh lệch múi giờ Việt Nam, Mỹ.
Cả 2 giả định trên kèm theo những giả định phụ, theo lẽ thông thường của lối tuyên truyền phục vụ chính trị, thì ngay trong lúc chiến tranh đang ác liệt sẽ đều không có lợi nếu nói lên sự thực Vũ Xuân Thiều đã phải “cảm tử”.   
Nếu gán cho Phạm Tuân chiến công không có thật của mình, trước tiên sẽ chứng tỏ không quân VN tài giỏi, sau là không thể để cho dư luận thấy phía ta bị thiệt hại nặng nề, lại trong tình huống bi thảm như vậy, sẽ làm nhụt ý chí chiến đấu.   
Nếu Phạm Tuân có chiến công thật, thì nó sẽ bị lu mờ đi nếu như công bố thêm chiến công và sự hy sinh của Xuân Thiều không theo mệnh lệnh chỉ huy.  
Vương vấn những dấu hỏi trên, dù sao cũng làm cho bữa tiệc “Điện Biên Phủ trên không” kém đi phần thịnh soạn.
Tại sao những người cộng sản thời nay không tiếp bước nổi cha ông về tài tuyên truyền “biến không thành có, biến khó thành dễ”, bằng cách cho công luận biết rõ hết, rằng ngày đó các bậc tiền bối đã chọn lựa một giải pháp hết sức tinh quái, cho liệt sĩ Vũ Xuân Thiều được “hy sinh” một lần nữa cái sinh mạng chính trị của anh, mới góp phần động viên tinh thần chiến đấu hơn, làm nên chiến thắng huy hoàng? Để rồi nhiều năm sau, khi mọi sự đã yên rồi, mới cho anh “phục sinh”. Thế có phải là vẹn toàn không?!
Thử tưởng tượng trong buổi truyền hình trực tiếp lễ kỷ niệm 40 năm “Điện Biên Phủ trên không” sáng qua, sau diễn văn của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, tướng Phạm Tuân sẽ bước lên tuyên bố một sự thực đã phải giấu kín suốt 40 năm qua … Cả nước sẽ nức nở về tài tuyên truyền khôn khéo của đảng, về tinh thần hy sinh dũng cảm của Vũ Xuân Thiều và cả người thân của anh đã nén đau thương, cay đắng cho lợi ích chung, về tinh thần minh bạch, hướng tới một tương lai văn minh tươi sáng hơn. Nức nở, ngợi khen, bàn luận … để rồi sẽ quên đi những khố khó trong đời sống hàng ngày, khi năm hết Tết đến, vợi đi nỗi bức xúc vì lũ bành trướng bá quyền Bắc Kinh đang xâm lăng ngoài biển đảo. Còn gì tuyệt hơn?!

27 thg 12, 2012

Lời xin lỗi và chuộc lỗi

   Người quân tử có lỗi lấy việc làm để chuộc lỗi, kẻ tiểu nhân có lỗi chuộc lỗi bằng lời!
  Sáng nay 27/12 Ban giám hiệu trường tiểu học Trung Lập Thượng xã Trung Lập Thương (Củ Chi, TP. HCM) đã tổ chức buổi lễ xin lỗi đến gia đình và em Lại Thị Thẳm (học sinh lớp 2 của trường) về việc giáo viên nghi oan em lấy tiền nên đã giao cho công an xã giải quyết, gây bức xúc dư luận.



 Em Thẳm hồn nhiên cùng các bạn trong buổi xin lỗi em do nhà trường tổ chức
Đến tham dự có bà Phạm Thị Tăng là bà ngoại của em Thẳm, bí thư đang ủy xã Trung Lập Thượng Lê Thị Phương Hồ, Phó trưởng phòng giáo dục và đào tạo huyện Củ Chi và một số ban ngành cũng như hàng trăm học sinh và cán bộ giáo viên, công nhân viên của trường.
 Cô giáo Nguyễn Thị Thu thành tâm đọc lời xin lỗi em Thẳm và gia đình.
Mở đầu buổi lễ cô Nguyễn Thị Thu (giáo viên nghi em Thẳm lấy tiền) đã nhìn nhận sự nóng vội bất cẩn của mình nên đã gây ra vụ việc. Cô Thu khẳng định “Tôi không mất tiền và em Thẳm hoàn toàn vô tội. Cô thành thật xin lỗi em, gia đình vì đã nghi ngờ oan cho em. Tôi gửi lời xin lỗi đến tất cả đồng nghiệp vì đã làm mất uy tín cũng như danh dự nhà trường và xem đây là một bài học lớn cho bản thân trong cách cư xử các tình huống trong nghiệp vụ sư phạm”.
 Cô Thu tặng em Thẳm chiếc xe đạp làm phương tiện đến trường. Được biết không phải vì lỗi lầm của mình cô mới tặng quà cho em mà trước đó cô cũng đã từng quan tâm chăm sóc do hoàn cảnh khó khăn của em học sinh này
Thầy Nguyễn Văn Đặng, tổng phụ trách đội và là thành viên ban tư vấn học đường của trường cũng gửi lời xin lỗi đến em Thẳm và gia đình vì sự sai sót trong tư vấn vụ việc dẫn đến hậu quả khôn lường.
Ngay sau đó, bà Nguyễn Thị Mai, hiệu trưởng trường tiểu học Trung Lập Thượng cũng đã đứng lên nhận lỗi về sự thiếu trách nhiệm trong quản lý cũng như nóng vội chủ quan trong xử lý tình huống làm ảnh hưởng đến uy tín ngành giáo dục và xem đây là bài học xương máu trong công tác quản lý giáo dục.
“Tôi chân thành xin lỗi, mong gia đình cũng như em Thẳm đón nhận lời xin lỗi của tôi”, bà Mai nghẹn ngào nói.
Trước những lời nhận lỗi của thầy cô trường tiểu học Trung Lập Thượng, bà Phạm Thị Tăng (bà ngoại em Thẳm) vô cùng xúc động và chấp nhận lời xin lỗi này. Bên cạnh đó bà cũng mong muốn nhà trương tiếp tục dạy dỗ cháu bà cũng như những học sinh khác nên người.
Ông Trần Văn Toản, phó trưởng phòng GDĐT huyện Củ Chi chỉ đạo nhà trường qua sự việc này phải rút kinh nghiệm và không để xảy ra những trường hợp tương tự làm ảnh hưởng đến tâm lý của các em học sinh. Đồng thời ông Toản phát động phong trào giúp đỡ những học sinh có hoàn cảnh khó khăn, để các em có điều kiện học tốt hơn.
Cuối buổi lễ cán bộ giáo viên và học sinh trường tiểu học Trung Lập Thượng đã tổ chức quyên góp để ủng hộ hoàn cảnh của em Thẳm. Đồng thời hiệu trưởng nhà trường cũng trao cho bà ngoại em Thẳm số tiền do các nhà hảo tâm gửi tặng.
 Cô Hiệu trưởng trao số tiền nhà hảo tâm hỗ trợ, giúp đỡ gia đình em Thẳm

Các bạn học sinh, thầy cô trường tiểu học Trung Lập Thượng quyên góp ủng hộ học sinh có hoàn cảnh khó khăn
Đáng chú ý là công an xã, một đơn vị liên quan trực tiếp gây bức xúc đã không có mặt dù qua xác minh của Kiến Thức, ban giám hiệu nhà trường cũng đã mời cơ quan này đến tham dự.
Theo bí thư Đảng ủy xã Tân Lập Thượng việc công an xã không có mặt xin lỗi là do cuối năm cơ quan này bận nhiều việc 

Trao đổi với PV, bí thư đang ủy xã Trung Lập Thượng Lê Thị Phương Hồ cho biết: có thể do nhà trường tổ chức và mời quá gấp nên công an xã không sắp thời gian đến dự được vì cuối năm công việc nhiều. “Sau buổi lễ này tôi sẽ chỉ đạo đại diện công an xã trực tiếp đến gia đình xin lỗi”, bà Hồ nói.
Liên quan đến sự kiện này, trước đó, sáng ngày 26/11 cô Nguyễn Thị Thu  giáo viên dạy lớp 2 phát hiện mất số tiền hơn 1 triệu trong giỏ của mình. Tuy nhiên chỉ vì tin lời mách của một học sinh khác về việc thấy em Thẳm lấy, cô Thu đã cùng thầy Nguyễn Văn Đặng tổng phụ trách đội, kiêm công tác tư vấn học đường báo lại và được hiệu trưởng đồng ý báo công an xã xử lý. Sau đó hai công an xã đã đến trường tiến hành hỏi cung nhưng vẫn không có kết quả nên Thẳm và người anh trai cùng học lớp 5 tại trường bị giải về trụ sở công an. Đến 13h cùng ngày cô Thu kiểm tra lại thì thấy tiền vẫn còn trong giỏ nên cả hai em mới được công an cho về nhà.