9 thg 8, 2013

Trí thức có trách nhiệm bày tỏ chính kiến của mình

                                                                                                                                                         NGUYỄN MINH THUYẾT

                                                                           Thứ tư, 31 Tháng 7 năm 2013 
    LTS: Giáo sư, tiến sĩ Nguyễn Minh Thuyết, nguyên là đại biểu Quốc hội Việt Nam các khóa XI, XII, từng là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội. Trước khi tham gia nghị trường ông là giảng viên cao cấp, Phó hiệu trưởng Đại học KHXH &NV thuốc Đại học Quốc gia Hà Nội. Trong thời gian tham gia nghị trường ông đã khá nổi bật với nhiều ý kiến thẳng thắn, được dư luận cử tri cả nước chú ý và đồng tình. Gần đây, Văn hóa Nghệ An đã có cuộc trao đổi với ông. Chúng tôi trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc nội dung cuộc trao đổi này.
PV:Thưa giáo sư, trước khi trở thành chính khách, ông là một nhà khoa học, một trí thức. Một lần ghé thăm và nói chuyện với chúng tôi tại tạp chí Văn hóa Nghệ An, Giáo sư Nguyễn Tài Cẩn có nói rằng đã từng đặt rất nhiều hy vọng vào ông với tư cách một nhà ngôn ngữ học tài năng. Ông có thể cho biết tại sao từ giảng đường lại rẽ ngang sang chính trường, từ một nhà khoa học trở thành một chính khách?
GS Nguyễn Minh Thuyết:Cho đến bây giờ tôi vẫn tự coi mình và vẫn được giới khoa học coi là một nhà nghiên cứu khoa học. Còn bản thân tôi tự đánh giá mình chỉ là một chính khách nghiệp dư thôi, tôi vẫn là một nhà giáo, nhà khoa học. Còn về con đường rẽ ngang của tôi, thực ra nó cũng rất là bất ngờ. Tôi tham gia làm công tác lãnh đạo tại trường từ năm 1990 nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ có ngày mình sẽ rời trường để trở thành một Đại biểu Quốc hội.
Duyên do của việc này là năm 2002 khi chuẩn bị nhân sự cho Thường trực Ủy ban Khoa học Công nghệ và Môi trường (UBKHCN&MT) thì GS.TSKH Vũ Đình Cự - Phó Chủ tịch QH kiêm Chủ nhiệm UBKHCN&MT thấy Thường trực UB toàn những người làm trong lĩnh vực KHTN thôi, không có người nào làm trong lĩnh vực KHXH&NV. Chính vì vậy, tôi đã được giới thiệu ra ứng cử ĐBQH khóa XI và điều lên công tác ở UBKHCN&MT. Trong cuộc đời công tác của mình, tôi có chuyển công tác nhiều lần. Có thể nói lần này mình không chủ động. Những lần trước mình đều chủ động.
PV:Ông có suy nghĩ gì về sự thay đổi này? Và đến bây giờ ông có thấy tiếc là mình đã sang ngang?
GS Nguyễn Minh Thuyết:Lúc mới về QH phải nói là tôi cũng khá hoang mang, không biết có làm tròn trách nhiệm. Bởi vì mình bị tách ra khỏi môi trường quen thuộc từ trẻ, mấy chục năm tôi chỉ có giảng dạy và NCKH. Thứ hai, phải nói thế này, khi về UBKHCN&MT và làm đại biểu chuyên trách thì anh em người ta đã nói ĐB chuyên trách là 5 không. Bây giờ tôi chỉ nhớ được 3 không: Không quân, không quyền, không tiền. Ở trường ít nhất là có hơn 10 nghìn sinh viên và hơn 600 cán bộ, tôi là lãnh đạo nhà trường cho nên các việc anh chị em sinh viên và cán bộ phản ánh, thấy hợp lý trong quyền hạn của mình, tôi có thể giải quyết được ngay. Việc gì khó,tôi báo cáo BGH, báo cáo Thường vụ Đảng ủy nhà trường rồi giải quyết. Ở trường, người giúp việc có, tiền có, gần 100 tỉ/ năm, cả UB chỉ có 1,5 tỉ để hoạt động thôi, bây giờ chắc là hơn.
Lên đến QH thì tôi chỉ là một cái đinh ở trong bộ máy, không có thẩm quyền gì. Và cần nói thêm là một bộ phận anh em ở Vụ KHCN&MT giúp cho công việc chung của UB, chứ không có làm thư ký cho mình. Những công việc cụ thể tôi phải tự giải quyết lấy: Định phát biểu ý kiến gì thì phải tự nghiên cứu lấy, tự viết lấy và phải tự chịu trách nhiệm. Có đơn thư của dân gửi lên khiếu nại, tố cáo, tôi phải nghiên cứu, chuyển đơn giải quyết cho dân, đấu tranh với các cơ quan để bảo vệ quyền lợi của dân... Tất cả các việc đó tôi đều phải tự làm.
Khi chuyển sang QH tôi xác định ngay: Mình không được phép để lãng phí thời gian công tác QH, mình phải làm được việc. Có thể nói thế này, qua thời gian làm việc ở QH thì nếu mình có tâm huyết thì công việc nào cũng thú vị, việc chung cũng như việc riêng đều có ích với cử tri. Đối với việc chung của cả nước thì làm ở QH tôi có đóng góp trực tiếp hơn. Nếu ý kiến của tôi về một điều lệnh, về một chính sách mà đúng đắn, được QH tiếp thu thì nó sẽ trở quy định của pháp luật, trở thành chính sách. Từ quy định của pháp luật, từ chính sách ấy sẽ giúp chúng ta cải tạo thực tiễn, phát triển đất nước được tốt hơn.
Vì thế, tôi không ân hận khi mình chuyển làm việc tại QH. Phải nói thêm rằng dù làm ĐBQH chuyên trách nhưng thực sự là tự bản thân tôi thấy mình chưa bao giờ dừng công tác chuyên môn chứ chưa phải là cắt đứt hẳn chuyên môn. Trong suốt thời gian ở QH, hàng năm tôi vẫn viết báo, viết sách hàng vài trăm trang.
PV: Một số bạn bè của chúng tôi ở khoa Ngữ văn của Đại học Tổng hợp [xưa] nói rằng họ vẫn rất nhớ ông là một nhà giáo, một nhà ngôn ngữ học, một đồng nghiệp thân thiết của họ. Và họ đã tự hào vì có một đồng nghiệp là ông nghị có những tiếng nói trung thực và hữu ích ở chính trường, đã nói hộ được cho họ nhiều điều. Ông có suy nghĩ gì về điều này?
GS Nguyễn Minh Thuyết:Tôi rất là cảm ơn các bạn bè, các cựu sinh viên của tôi ở trường ĐHTH HN, sau này là ở hai trường ĐHKHXH&NV, ĐHKHTN cũng như các trường ĐH khác trong ĐHQG HN đã giúp đỡ, rèn luyện cho tôi trong quá trình công tác ở trường. Có thể nói kinh nghiệm những năm công tác ở trường, với sự giúp đỡ của anh em đã giúp ích rất nhiều cho tôi trong công tác QH. Vì sao tôi lại nói như vậy? Bởi vì, trước hết kinh nghiệm của một nhà giáo, một người nghiên cứu khoa học giúp tôi rất nhiều trong hoạt động ở QH. Là một nhà khoa học, tôi có thói quen nghiên cứu tài liệu, tôi đọc tài liệu QH nhanh hơn, khái quát vấn đề trúng hơn và là một nhà giáo tôi có khả năng diễn đạt thuận lợi hơn.
Thứ hai, trong thời gian ở trường, tôi cũng học hỏi được ở các thầy và ở anh em rất nhiều, không chỉ những kinh nghiệm về NCKH mà cả đối nhân xử thế, cách nhìn nhận vấn đề đời sống xã hội...
Có một số bạn ở QH, một số anh em báo chí, một số anh em bạn bè nhận xét tôi thường nói vấn đề gì là nói chuẩn và nói trúng. Tôi nghĩ đấy chính là quá trình công tác đã xây dựng cho tôi quan điểm nhìn nhận vấn đề đúng với cương vị của mình là đại biểu của dân, mình cứ nhìn những gì là quyền lợi của dân sẽ trúng (cười).
Đặc biệt tôi cảm ơn tình cảm của anh em đã dành cho tôi trong suốt thời gian tôi xa trường để làm ĐBQH cũng như đến tận bây giờ. Ở QH mỗi khi tôi tham gia cuộc họp mà có được những ý kiến đáng chú ý thì bạn bè đều nhắn tin hoặc gọi điện động viên. Và có những việc mà tôi cần đến sự giúp đỡ của họ thì anh em cũng sẵn sàng giúp đỡ tôi. Ví dụ lần phát biểu ý kiến về khai thác bô-xít ở Tây Nguyên, tôi cũng đọc vài trăm trang tài liệu về vấn đề này, và cũng nắm được nhiều vấn đề nhưng có những chuyện tôi chưa sát lắm. Ví dụ, tạo ra Alumin thì đã phải là sản phẩm tinh chưa hay vẫn là sản phẩm thô? Giá Aluminso với giá nhôm như thế nào? Việc vận chuyển quặng bô-xít như thế nào? Tất cả những chuyện đó tôi phải gọi điện xin gặp một chuyên gia đầu ngành ở khoa địa lý. Anh ấy nói với tôi là: Thôi, anh rất là bận, tôi rất thông cảm, anh cứ nói chuyện qua điện thoại với tôi, anh không phải đến nhà tôi. Nếu anh cần nữa thì tôi sẽ gửi tài liệu cho anh thông qua email... Có thể nói tất cả những sự giúp đỡ ấy tạo điều kiện cho tôi hoàn thành nhiệm vụ.
PV:Sau nhiều năm là đại biểu Quốc hội và là Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa giáo dục, thanh thiếu niên nhi đồng của QH, ông thấy môi sinh văn hóa dân tộc, đất nước, quốc gia [theo nghĩa rộng là không gian tồn tại của mỗi người và mọi người, của cả dân tộc] đang nổi lên những vấn đề gì đáng quan tâm nhất, thậm chí nghiêm trọng nhất?
GS Nguyễn Minh Thuyết:Nếu nói văn hóa theo nghĩa cả văn hóa vật chất lẫn văn hóa tinh thần, nghĩa là những giá trị được thể hiện trong phần hữu hình và trong phần vô hình thì có thể nói về văn hóa vật chất điều chúng ta thấy đáng lo lắng nhất là tiến bộ KHKT của nước ta rất chậm.
Trong số hàng chục nghìn GS, PGS của nước ta, mỗi năm chúng ta chỉ có một vài đăng ký phát minh sáng chế ở nước ngoài. Ví dụ năm 2011 chúng ta chỉ có 5 sáng chế, cho đến nay không có nữa. Trong khi đó, các nước phát triển ở châu Á như Hàn Quốc có hàng nghìn, Phi-pi-pin là nước có trình độ phát triển gần chúng ta, dân số gần chúng ta, họ cũng có vài trăm sáng chế/ năm.
Còn những phát minh, sáng chế trong nước có thể nói là cũng không đáng bao nhiêu. Những điều này cho thấy tiến bộ về văn hóa vật chất ở nước ta rất chậm.
Đặc biệt đáng lưu tâm là văn hóa xã hội, tức là vấn đề thuộc về tư tưởng, lối sống, đạo đức đang sa sút nghiêm trọng. Tôi lấy ví dụ, hiện nay có thể nói là cả nước ta bị một căn bệnh nói một đằng làm một nẻo. Đây là căn bệnh chung của đã có từ lâu lắm rồi nhưng nay thể hiện quá rõ, từ trong cơ quan, với hàng xóm láng giềng, với việc quốc gia... Đấy là điều đau lòng mà hậu quả chắc chắn là rất lớn. Nên nhiều khi tôi có những phát ngôn, những phát biểu, những hành động mà nhiều người nói là anh quá bạo. Thậm chí những người có trách nhiệm có khi vẫn trách tôi vì những phát ngôn ấy. Nhưng tôi vẫn phải nói, hiện nay cả xã hội người ta không dám nói thật ý của mình. Bây giờ tôi cũng không dám nói thật ý của mình hay các trí thức cũng không dám nói thật ý của mình thì làm sao các cấp lãnh đạo biết được người dân đang nghĩ gì? Cho nên đánh giá thế nào thì tôi cũng chấp nhận nhưng mà tôi nghĩ rằng phải có một số người nói nên suy nghĩ ít nhất là của cá nhân, hoặc của những người thân để cho người khác và lãnh đạo biết để xử lý.
PV:Những người có trách nhiệm có trách ông? Vậy có đồng chí lãnh đạo nào phản hồi ý kiến lại với ông không?
GS Nguyễn Minh Thuyết:Có một số vị Bộ trưởng, trưởng ngành, khi tôi chất vấn họ trên hội trường, thì họ cũng gửi văn bản đến giải thích hoặc giờ giải lao họ tìm gặp tôi để giải thích tại sao vấn đề lại như vậy... Nhưng cấp cao hơn thì không có (cười).
Tôi nói tiếp cái đáng báo động thứ hai về văn hóa của nước ta là cái ác lên ngôi. Thực ra thì ở nước nào và ở thời nào cũng có những kẻ ác, cũng có những kẻ mất nhân tính nhưng mà có thể nói giai đoạn hiện nay chúng ta phải chứng kiến quá nhiều sự kiện làm chúng ta đau lòng về tâm tính của người Việt, trong đó có lớp trẻ. Những vụ giết người vẫn cứ diễn ra chỉ vì những quyền lợi rất nhỏ nhặt. Những vụ việc tàn nhẫn không chỉ thể hiện chỗ giết người mà ở chỗ người ta sẵn sàng tranh đoạt nhau, đẩy nhau vào thế khốn cùng, làm ngơ trước nỗi đau của người khác. Cái ác nó lên ngôi là thế.
Điều thứ ba là đạo đức suy thoái. Sự suy thoái này không chừa bất cứ một giới nào, kể cả những người tai mắt của xã hội. Đó là những chuyện rất không bình thường ở trong xã hội nước ta hiện nay – vẫn được cho rằng bản chất xã hội tốt đẹp hơn xã hội khác rất nhiều. Có thể nói đấy là man rợ, không thể tưởng tượng được.Nó không chỉ là chuyện làm chúng ta buồn, chúng ta nản, mà nó gây hại cho con người. Đó thực sự là những sự việc nổi cộm hiện nay.
PV:Ông cắt nghĩa như thế nào về nguyên nhân của tình trạng này?
GS Nguyễn Minh Thuyết:Tôi cho rằng, nguyên nhân thứ nhất là trong suốt quá trình xây dựng đất nước, lãnh đạo của chúng ta đã không có tầm nhìn đúng đắn về xây dựng và phát triển văn hóa... Nếu bây giờ chúng ta đọc văn bản, nghị quyết thì sẽ thấy nhiều điều đúng, nhưng không phải tất cả mọi điều đều đúng, đặc biệt những vấn đề cơ bản lại chưa đúng.
Trước đây, xã hội Việt Nam lạc hậu thật nhưng dù sao tình người, đạo lý rất được coi trọng. Nhưng chính chúng ta trong thời gian mới làm cách mạng đã ấu trí làm rạn nứt tất cả các quan hệ xã hội, đã đạp đổ thần tượng xã hội.
Tôi nói ví dụ, thời Cải cách ruộng đất (CCRĐ), chúng ta coi tất cả những gì dính dáng đến thờ cúng, chùa chiền, những văn tự chữ Hán, văn tự chữ Pháp là mê tín, lạc hậu, phong kiến, chúng ta phá bỏ hết. Rồi làm CCRĐ thì chúng ta phát động nông dân đấu tranh làm cho rạn nứt hết quan hệ gia đình, quan hệ làng xóm, điều đó vô cùng nguy hiểm. Chính quyền phong kiến, làng là tổ chức rất vững bền, gắn kết với nhau, là cái thế ràng buộc lẫn nhau, quan hệ xã hội rất là vững bền.
Cũng trong thời kỳ mới xây dựng đất nước sau hòa bình lập lại thì chúng ta làm mất thiêng hết tất cả thần tượng. Trước hết Thần, Phật là không có, chỉ có cuộc đời trần tục này thôi. Hết cuộc đời trần tục này, con người ra tro bụi, không còn gì nữa cả, không còn thế lực siêu nhiên nào hết, chỉ có chúng ta tự quyết định vận mệnh của mình. Điều đó chưa chắc đã đúng nhưng ít nhất nó làm cho con người cảm thấy không còn thấy có điều gì đáng sợ, không còn điều gì ràng buộc mình nữa. Cho nên ở đây phải nói là mình nhìn nhận tôn giáo không đúng. Các tôn giáo đều khuyên các tín đồ, những người đi theo tôn giáo sống một cách nhân hậu, hướng tới thế giới tâm linh. Mình lại cho tôn giáo là mê tín dị đoan, đả phá hết, buông thả cho con người muốn làm gì thì làm... cho nên mới sinh ra chuyện.Cũng may là gần đây bà con mình sinh ra sinh hoạt họ tộc, thờ cúng tổ tiên, bà con có đạo (đạo Phật, đạo Thiên chúa, đạo Tin lành...) đi những nơi thờ cũng nhiều hơn thì phần nào sẽ giảm bớt cái ác đi.
Rồi vị trí của người thầy giáo cũng bị hạ bệ, cũng không được coi trọng... Tất cả những cái thiêng liêng ấy đều bị đánh đổ mất, chỉ còn một cái thiêng thôi. Nếu cái thiêng cuối cùng ấy cũng bị rung động nốt bởi ý chí khi trong xã hội cái ác lên ngôi thì còn gì nữa?
Thứ hai là trong chính sách dùng người của mình. Trước đây chúng ta nặng về lý lịch, phải đưa những người không có trình độ lên làm lãnh đạo. Rõ ràng những người ấy trình độ văn hóa thấp, nhiều khi họ không cần nghe ai hết. Rồi theo chủ nghĩa bằng cấp, bất kể trình độ thật sự là thế nào, cứ có cái bằng. Bây giờ bằng cấp cũng chả ăn thua nữa mà theo TBT Nguyễn Phú Trọng đã tổng kết rồi: Thứ nhất hậu duệ, thứ hai quan hệ, thứ ba tiền tệ, thứ tư mới đến trí tuệ.
Chính sách nhân lực yếu như thế làm cho người lao động mất niềm tin, mất chỗ dựa, sẽ sinh ra cố gắng chụp giật, cướp đoạt tất cả, bất kể những gì rơi vào tầm tay của mình.
Thứ ba là xã hội chúng ta thiếu những tấm gương thực tế sinh động của những người có vị trí xã hội cao. Đây không phải chỉ là lãnh đạo, mà cả trí thức.
Thứ tư, tôi cho nguyên nhân là mặt trái của kinh tế thị trường. Cái gì cũng có mặt trái, kể cả huân chương. Chính mặt trái của kinh tế thị trường được phát huy, làm buông lỏng hóa pháp luật. Luật của nước mình thì nhiều nhưng mà có mấy ai làm theo luật đâu.
PV:Phải chăng chúng ta đang yếu đuối và bất lực về nhiều phương diện, trí tuệ và nghị lực, nguồn lực và hợp lực. Chúng ta đang nghèo, đang thiếu nhiều những thứ đó nhưng lại đang làm cho tản mát, rơi vãi những gì mình đang có, như ông nói là có luật nhưng mấy ai làm theo đâu. Manh mún cả về nghị lực, ý chí lẫn nguồn lực, trí tuệ…Chính đây là lực cản lớn nhất đối với số phận của dân tộc trong giai đoạn hiện nay. Ông có bình luận hoặc phê phán về nhận thức này?
GS Nguyễn Minh Thuyết: Thực ra thì trong xã hội chúng ta vẫn còn rất nhiều người có lương tri, có lương tâm, có trí tuệ nhưng tiếng nói ảnh hưởng của những người này hết sức là nhỏ. Không phải vì họ không có cương vị gì trong xã hội. Mà thực sự ra ngay cả những người có cương vị trong xã hội, có trí tuệ, có tấm lòng tử tế cũng bất lực. Họ cố gắng mấy cũng không kéo lại được.
Xã hội Việt Nam bây giờ giống như cô gái đã đến tuổi 20, mình không thể bắt quay trở lại ngây thơ như tuổi lên 7, lên 8. Một cô gái ngoài 20 rồi, phải hướng làm sao để cuộc sống lành mạnh, cô ấy lấy được tấm chồng cho tử tế, có được sự nghiệp tử tế, gia đình tử tế. Trong hoàn cảnh hiện nay mình phải định hướng như thế nào, tôi nghĩ rằng cần phải nhận ra. Tôi thấy hiện nay có một luồng ý kiến muốn lái xã hội Việt Nam quay trở lại con đường cũ là không đúng.
Thứ hai, xã hội hiện nay đang ở thời kỳ phân tán, phân tâm cho nên là người có trí tuệ, có ý chí họ cần tập hợp lại với nhau. Mỗi người đi một hướng, mỗi người tách bạch một hướng thì lực không trụ được, không thể tạo thành sức mạnh. Đấy là những cản trở lớn cho tiến bộ xã hội. Đó là chưa kể bộ phận nhóm lợi ích quá lớn sẽ bẻ queo tất cả chân lý. Những người trong nhóm lợi ích họ sẽ chỉ biết lo vun vén, vơ vét cho quyền lợi của bản thân họ, gia tộc họ bất kể xã hội đi đến đâu. Nhóm lợi ích ấy như Nghị quyết Hội nghị Trung ương lần thứ 4 đã nói là bộ phận không nhỏ. Đã là bộ phận không nhỏ thì nó có khắp nơi, kể cả trong bộ phận lãnh đạo. Tôi rất tiếc trong đợt đóng góp ý kiến cho việc sửa đổi Hiến pháp 1992 vừa qua, rất nhiều lời cảnh tỉnh của người dân, của những người nặng lòng ưu tư cho đất nước, những người có lương tri, có trí tuệ đã bị bỏ qua.
PV:Trên các phương tiện truyền thông thường xuyên xuất hiện các thông tin phản ánh về tình trạng gia tăng tội phạm và rất nhiều biểu hiện của sự “lên ngôi” của cái ác, lòng tham, sự tàn nhẫn bất lương trong xã hội. Có lẽ chưa bao giờ loạn như hôm nay. Từ cái nhìn vĩ mô, tham chiếu lịch sử và hiện trạng các nước trên thế giới, ông có nhận định gì về vấn đề này, nguyên nhân, hậu quả và dự đoán về tình trạng này trong thời gian tới?
GS Nguyễn Minh Thuyết:Trước hết phải nói về báo chí. Sự phản ánh của báo chí về những hiện tượng xấu trong xã hội là cần thiết. Nhưng tôi cảm tưởng là nhiều cơ quan báo chí, nhiều anh em làm báo không xác định được mục đích đúng đắn khi phản ánh, cho nên nhiều khi miêu tả để lấy sự quan tâm của người đọc báo, thu hút độc giả thôi. Nếu chỉ như thế thì rất nguy hiểm. Tờ báo và nhiều bài báo sẽ có tác động xấu đến các tầng lớp nhân dân. Về mặt kỹ thuật mà nói, bây giờ ta xem trên các báo, nhất là báo điện tử, rất nhiều chuyện giật gân, câu khách... Những cái đó làm cho tờ báo trở nên rẻ tiền và có hại cho độc giả.
Còn quan sát trong xã hội, đạo đức suy thoái, đúng là chưa bao giờ đất nước ở vào tình trạng như hiện nay. Nói cách khác, trong lịch sử chỉ thời mạt mới xuất hiện những chuyện như thế. Ví dụ chúng ta đọc Đại Việt sử ký toàn thư, đọc Hoàng Lê nhất thống chí chúng ta mới thấy thời ấy, thời Lê mạt, xã hội không ra cái gì, quan lại, vua tôi, thầy trò không ra cái gì cả. Trong Hoàng Lê nhất thống chí, khi Lý Trần Quán gửi chúa Trịnh cho học trò là Tuần Tráng. Tuần Tráng biết đó là chúa thì đem bắt nộp cho Tây Sơn. Khi Lý Trần Quán mắng, Tuần Tráng nói: “Sợ thầy không bằng sợ giặc, yêu chúa không bằng yêu thân”. Có thể nói đó là câu nói điển hình cho sự suy thoái.
Còn về các nước, có thể nói, nếu so sánh, phải thấy là những xã hội có hiện tượng như thế này là xã hội kém phát triển. Xã hội văn minh cũng có những hiện tượng này nhưng nó không bệ rạc, không phổ biến như thế. Chuyện chặt chém du khách quốc tế của Việt Nam là biểu hiện suy đồi, rất ít nước, đặc biệt là những nước phát triển, người ta không làm như thế.
Triển vọng như thế nào? Tôi nghĩ là khá là bi quan. Vì bây giờ xã hội giống như một chiếc xe đã xuống dốc, phanh gần như không có, hoặc có phanh nhưng không hoạt động. Người bóp phanh, người cầm lái lại đang nghĩ chuyện khác. Cho nên khó. Bây giờ người dân phải tự tìm ra, phải tự quyết định lấy số phận của mình, người lãnh đạo cũng phải tỉnh ngộ ra, cũng phải quyết định sự phát triển của đất nước mình, phát triển cùng sự tồn tại của thể chế, như vậy mới mong cứu được.
Người dân hiện nay có một điều rất đáng lo là người ta không nói như người ta nghĩ và người ta không làm như người ta nói. Không phải chỉ người dân đâu, tôi nghĩ lãnh đạo cũng vậy. Nói thế thôi nhưng họ chẳng làm. Điều đó chứng tỏ lời nói và việc làm quá khác nhau. Điều đáng buồn thứ hai là người dân Việt Nam đang vô cảm. Vô cảm là vì từ lâu người ta bị đặt ra ngoài việc nước. Tất cả mọi chuyện đã có Nhà nước lo, ông nào lo quá có khi mang vạ vào thân. Khi người dân không lo việc chung nữa thì không khác gì đi trên chuyến xe bus thấy kẻ lưu manh ăn cướp hăm dọa người khác mà mình cứ làm ngơ thì đến lúc nó sẽ hỏi đến mình nếu như mình có của. Cho nên người ta nói trách nhiệm là của người lãnh đạo nhưng xét cho cùng trách nhiệm cũng chính là ở người dân. Bởi vì anh không dám thể hiện nên anh phải chấp nhận thôi.
Thật sự ra tôi thấy rằng khó. Mình nói là vô phương cứu chữa thì không phải. Vẫn còn một phương cứu chữa nhưng anh phải nhận ra được bệnh của mình, anh quyết tâm cứu chữa kia. Qua kinh nghiệm làm việc và cọ xát của tôi ở nước ngoài, phải nói là người dân đóng góp cho sự phát triển xã hội rất lớn. Không nói họ sáng tạo trong lao động, chỉ nói việc họ xây dựng chính quyền hết sức có trách nhiệm nên bao giờ họ cũng chọn được người giỏi cầm quyền.
PV:Thưa ông, đó là đứng về phía nhân dân, còn những người trí thức phải chịu trách nhiệm gì, như thế nào về hiện trạng những sa sút về văn hóa, giáo dục và đạo đức của đất nước? Cá nhân ông là chính khách, lại xuất thân từ tầng lớp trí thức, ông nghĩ gì về vai trò và trách nhiệm của trí thức Việt Nam trong hoàn cảnh đất nước hiện nay?
GS Nguyễn Minh Thuyết:Tôi nghĩ rằng trí thức như tên gọi của nó là những người có hiểu biết cao ở trong xã hội thì phải nhận thức được những nguy cơ, những khó khăn mà dân tộc mình đang vướng phải và nhận thức được con đường mà mình phải đi để phát triển bền vững, để đem lại hạnh phúc cho người dân. Cho nên trí thức có trách nhiệm phải bày tỏ chính kiến của mình để tác động vào chính sách và để tác động vào công chúng, làm cho công chúng cũng nhận thức được như mình.
Phải nói rằng, nghiên cứu về sự chuyển đổi xã hội ở trong một số nước thập kỷ 90 của thế kỷ 20, chúng ta thấy nước nào dân trí cao, dân chủ cao thì họ chuyển đổi xã hội rất nhanh nhẹn, còn nước nào dân chủ thấp hơn, dân trí thấp hơn thế nào cũng lủng củng.
Tôi cho rằng vai trò trí thức rất quan trọng, trí thức là phải dấn thân, tất nhiên là có nhiều kiểu dấn thân. Có những người chỉ dấn thân trong chuyên môn thôi, như thế cũng đáng quý. Bởi vì nếu anh dấn thân trong chuyên môn, anh hy sinh thời gian, anh hy sinh những cám dỗ về vật chất để anh sáng tạo ra những sản phẩm mới cho xã hội thì rất tốt. Bên cạnh đó ngày càng có nhiều người trí thức dấn thân cho xã hội, người ta cảnh báo xã hội về những khó khăn, những nguy cơ, người ta nêu ra những sáng kiến để vượt qua những khó khăn, những nguy cơ ấy cho nhà lãnh đạo cũng như cho công chúng. Nhưng rõ ràng chúng ta không thể nào mong muốn được tất cả, tức là được sự chu toàn cho bản thân, được giàu có mà lại vẫn là một người thức tỉnh xã hội, chuyện đó là cực kỳ khó. Không ai có thể một lúc được tất cả như thế. Cho nên phải chấp nhận những sự thiệt thòi, nếu mình coi sự đóng góp cho xã hội là việc quan trọng thì sẽ phải hy sinh những thứ khác.
PV:Xin ông trả lời cho một câu cuối của cuộc trao đổi hôm nay. Từ kinh nghiệm của bản thân, theo ông là đại biểu Quốc hội thì khó nhất là điều gì và cần nhất là điều gì?
GS Nguyễn Minh Thuyết: Đối với ĐBQH, theo tôi khó nhất là bản lĩnh. Những người đã được chọn vào QH hiện nay trình độ rất cao, gần 100% ĐBQH có trình độ ĐH trở lên. Nhưng người ta có bản lĩnh để nhận thức được vấn đề không? Bởi vì có hiểu biết nhưng nếu không có bản lĩnh của nhà trí thức, của người đại biểu để nhận thức vấn đề hết sức mới mẻ thì anh vẫn chỉ ở trong thế kiến bò miệng chén. Có bản lĩnh thì anh mới nói lên nhận thức của mình ở nghị trường được, điều này là rất quan trọng. Chỉ cần độ 20% ĐBQH có bản lĩnh, nhận thức ra vấn đề và nói được suy nghĩ của mình thì tôi nghĩ rằng tác động của các đại biểu vào chính sách sẽ khác hẳn.
Thứ hai, là ĐBQH, cần nhất là đóng đúng vai của mình, đừng có lẫn vai. Vì sao? Vì phần lớn ĐBQH chúng ta là hai vai, vừa làm cơ quan chính quyền vừa làm đại biểu của dân, nếu không khéo sẽ luôn luôn lẫn vai.
Kiểm điểm lại quá trình làm ĐBQH, tôi thấy người dân ủng hộ nhiều. Đó là vì tôi nhìn vào quyền lợi của người dân chứ tôi không đứng ở vai quan chức trong ngành.
PV:Xin trân trọng cảm ơn GS Nguyễn Minh Thuyết về cuộc trò chuyện hôm nay./. 

Phan Thắng – Kiều Mai Sơnthực hiện

31 thg 7, 2013

CHUYÊN ĐỀ NĂM 2013

   Hai ngày nay cùng với Sở GD-ĐT Hà Nội, Hội toán học HN, Tạp chí Toán học - Tuổi trẻ, Tạp chí Toán tuổi thơ, trao đổi chuyên đề với giáo viên toán THPT huyện Đông Anh, Gia Lâm, Long Biên và Phòng Giáo dục huyện Ba Vì, Phúc Thọ, Hoài Đức.  Giáo viên rất thích thú với cách sinh hoạt này, tài liêu tôi gửi trước, họ chăm chú theo dõi ý tưởng của mỗi bài, có những bài bài tôi giải theo hướng đi khác với tài liệu có sẵn, chính mình cũng thỏa mãn với những suy nghĩ ấy. Với tình thần luôn làm mới những lới giải bài toán cũ. 
  Từ đầu giờ đến khi kết thúc, hội trường chật kín người. Làm tác giả thấy vui.  
Cả đoàn đến Đông Anh


Giáo viên Ba Vì, Hoài Đức, Phúc Thọ 

Học viên theo dõi tác giả thuyết trình


Thầy Thẩm Đức Khuê (nguyên phụ trách toán sở HN)
Hồ Quang Vinh Thư ký Toán học tuổi trẻ và trưởng bồi dưỡng HN

Sử dụng phần mềm trong giảng dạy 

Trên bục giảng

Học viên lên làm bài


28 thg 7, 2013

Kết quả IMO năm 2013

  Kỳ thi IMO 2013 Việt Nam giành được ba Huy chương vàng, ba Huy chương bạc, đứng thứ 7/97 nước tham dự. Năm nay thi tại Colombia, học sinh Việt Nam làm trọn vẹn bài 1 và bài 4, bài số 4 hình học phẳng dễ hơn năm trước hs lớp 9 làm được, bài số 6 bài toán tổ hợp quá khó với hs. Kết quả học sinh VN trên trang web IMO (dangnba)

 54th IMO 2013

VNM at IMO 2013
Contestant []P1P2P3P4P5P6TotalRankAward
Abs.Rel.
Team results42302042415180793.75%GGGSSS
Anh Đức Võ747772342395.83%Gold medal
Tuấn Huy Phạm775770332695.26%Gold medal
Thành Trung Cấn Trần773761313493.74%Gold medal
Lê Công Đinh772770304691.46%Silver medal
Đăng Phúc Trần750772286188.61%Silver medal
Đỗ Kiên Hoàng7037702413175.33%Silver medal
Leader: Bá Khánh Trình Lê
Deputy leader: Anh Vinh Lê
  Năm nay Trung Quốc đứng thứ nhất, sau đó đến Hàn Quốc đều có 5 HCV, 1HCB. Nhìn vào phổ điểm cao nhất 41 điểm (tuyệt đối), không có hs đạt điểm điểm 36 và 39.
 HCV từ 31 điểm trở lên, HCB từ 24 điểm trở lên, HCĐ từ 15 điểm cao hơn năm 2012.
 Đức tụt xuống thứ 27, Thái Lan bật ngoài tốp 10.

24 thg 7, 2013

TIN BUỒN

Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải vừa yêu cầu Vinalines sớm hoàn thiện và nộp hồ sơ phá sản doanh nghiệp đối với công ty Vinashinlines và Falcon theo quy định.

Liên quan đến các kiến nghị của Vinalines về việc khoanh nợ, xóa nợ tại các ngân hàng thương mại quốc doanh và Ngân hàng Phát triển Việt Nam, Phó Thủ tướng giao Bộ Giao thông Vận tải và Vinalines làm việc trực tiếp với từng ngân hàng, trình Ngân hàng Nhà nước để báo cáo Thủ tướng Chính phủ xem xét, quyết định.

23 thg 7, 2013

NỖI PHIỀN CỦA BÀ CHÁNH ÁN

Mấy ngày nay ở Cửa Lò đăng bài của GS Nguyễn Tiến Dũng đọc cho vui
Trương Tùng bị bắt và lần đầu tiên trong đời phải ra tòa vì tội cư trú bất hợp pháp tại Cộng hòa Ba Lan. Phiên tòa do chính bà chánh án xử. Không khí rất trang nghiêm. Bàn chủ tọa bà chánh án ngồi giữa, hai ông  hai bên. Các quan tòa mặc áo choàng đen, cổ đeo xích có đính quốc huy Ba Lan hình con đại bàng. Cô thư ký đánh máy chữ ngồi riêng cạnh bàn phía dưới. Ba vệ sĩ quân phục dùi cui, xếp hàng ngang, chõ đít vào tường. Tùng đứng vành móng ngựa. Cạnh anh còn có ông phiên dịch tuyên thệ người Việt. Nhưng bà quan tòa thấy Tùng rất sõi tiếng Ba Lan thì xử không qua phiên dịch. Bà hỏi:
            – Bị cáo có biết, công dân nước ngoài không được cấp giấy tờ tùy thân mà cư trú trên đất Ba Lan là vi phạm pháp luật không?
            – Thưa quý tòa, tôi không biết. – Tùng trả lời.
            – Sao lại không biết? Ở nước bị cáo pháp luật quy định khác ư?
            – Bên nước tôi, dẫu công dân trong nước, có giấy tờ hợp pháp mà nói lằng nhằng cũng có khi bị tống giam hoặc… trục xuất!
            – Bị làm sao? – Bà tránh án trố mắt.
            – Bị trục xuất.
            – Trục xuất đi đâu?
            – Trục xuất sang Ba Lan!
            – Sao lại thế?
            – Bẩm, tôi cũng không hiểu.
            – Tôi cảnh cáo ông, ông… Tờ-ruong! – Bà quan tòa vẻ nghiêm nghị – Ông đương đứng trước tòa chứ không phải đương đóng vai hề trên sân khấu.
            – Vâng, tôi cũng biết vậy – Tùng trả lời.- Nhưng tôi nhiều cái không hiểu là vì từ nhỏ tôi mắc bệnh… điên!
            – Bệnh gì?
            – Bẩm quý tòa, bệnh điên. Cha mẹ tôi chữa mãi không khỏi.
            – Tôi không thể nghe được nữa. – Bà quan tòa miệng lẩm bẩm, ngả người vào ghế, đăm đăm nhìn Tùng. Nhưng rồi bà lại hỏi tiếp: – Bị cáo có thể cho biết, dựa trên cơ sở nào tòa có thể tin được bị cáo quả thực mắc bệnh điên?
- Bẩm, tôi có giấy chứng nhận.
- Giấy chứng nhận nào?
Bấy giờ Tùng mới rút từ trong tay áo ra tờ giấy đã nhàu. Bà quan tòa bảo anh vệ sĩ mang đến cho bà xem. Tờ giấy đóng dấu đỏ lòe đỏ loẹt, nhưng viết bằng tiếng Việt. Bà không tài nào đọc được, lại sai anh vệ sĩ đưa cho ông phiên dịch tuyên thệ. Rồi hỏi:
            – Có đúng là giấy chứng nhận người điên không?
            – Thưa quý tòa, đúng. – Ông phiên dịch khảng định.
Nguyên khi còn trong nước, Tùng nghe đồn, bên này nếu người bị bệnh thần kinh mà không gây nguy hiểm cho bản thân và người xung quanh thì vì nhân đạo, người ta không bắt giam. Vì vậy trước khi dời Việt Nam anh đã mua sẵn giấy chứng nhận, lúc nào cũng mang theo người để dự phòng. Quả nhiên có ngày dùng tới.
Bà chánh án nghe ông phiên dịch trả lời thì thở dài ngao ngán:
            – Nước mình đã lắm kẻ điên khùng. Bây giờ lại có lũ người điên từ Việt Nam tràn sang thì làm thế nào?
Hai ông quan tòa hai bên đều nhếch mép tủm tỉm cười….
                                 (Trích truyện “Kiếp sau xin chớ làm người”)


                                                                                     Trương Đình Toe

18 thg 7, 2013

Đội mưa xem bóng đá

    Dù thua 1-7 với Arsenal tôi và mọi người trên sân Mỹ Đình vẫn thấy vui, điều họ thắng là hiển nhiên. Qua đây càng hiểu thế nào là đẳng cấp, thế nào là tốp đầu ngoại hạng Anh, bóng đá VN chưa gọi là chuyên nghiệp. Lương của một cầu thủ ngoại hạng Anh mỗi tuần 70 ngàn bảng (tương đương 2 tỷ 4 VNĐ) hơn cả lương một đội VN, cầu thủ Rooney có thể kiếm từ 4 đến 10 triệu bảng/năm một cách dễ dàng. 
  Ông HLV Hoàng Văn Phúc bày tỏ: “Arsenal quả thực quá đẳng cấp, quá tuyệt vời” câu này “hơi thừa” . Ngay phút thứ 6 chỉ hai nhịp Giroud ghi bàn, tôi ngỡ ngàng không tin, phải nhìn lên bảng điện tử sau mấy chục giây mới xuất hiện 0-1.  Các cầu thủ Arsenal luôn duy trì tốc độ cao nhất trên nền tảng thể lực. Còn đội tuyển VN cứ như thiếu niên đá trên sân kho Hợp tác xã, bàn thắng của Mạnh Dũng làm cả sân như nổ tung xứng đáng đội mưa xem trận này. 

15 thg 7, 2013

Arsenal có mặt tại Việt Nam

HLV  Wenger nhận quà tặng VN






Cổ động viên VN thức trắng đêm ngậm ngùi không được gặp các cầu thủ

12 thg 7, 2013

Sao không nói thật?

  Sáng nay trên VTV đưa tin: Thương lái nước ngoài nhiều năm nay phá hoại kinh tế nước ta như: Thu mua rễ cây hoa hồi, móng trâu bò, khoai lang tím, rễ cây hồ tiêu, lá cây điều giá cao... làm cho nông dân điêu đứng, nhiều gia đình mất trắng. Tôi tự hỏi thương lái nước ngoài là đâu? Chẳng lẽ Thái Lan, Lào, Campuchia ...sao không nói thẳng ra như Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đó là anh bạn 16 chữ vàng.
 Xét cho cùng ông Tổng Giám đốc Đài truyền hình phải lo giữ ghế của mình, không cho phép biên tập viên phát ngôn tự do mọi việc đã có Đảng và Chính phủ, ngay cả người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị chỉ thấy đưa tin chứ mấy khi xuất hiện trên truyền hình như phát ngôn viên các nước Trung Quốc, Triều Tiên, Hoa Kỳ....
  Tôi nhớ có lần lãnh đạo cao nhất của tỉnh khoe rằng khóa này (ĐHXI) tỉnh ta có 5 ủy viên Trung ương trong đó có đồng chí Tổng GĐ đài truyền hình VN. 
  Không biết tôi nên vui hay buồn khi có đồng hương làm to như vậy!

11 thg 7, 2013

ĐÀ NẴNG GẶP LẠI

Hùng Tăng

Hè này, lại có dịp vào thăm lại Đà Nẵng. Lần gần nhất 2002, cũng đã hơn mười năm rồi. Nhớ  kỉ niệm mấy ông bạn người bản xứ rủ bọn mình nhậu ngay gần cầu sông Hàn để đêm tiện xem cầu quay. Rượu ngon, mồi đẹp chủ khách nhiệt tình đến mức nằm ngay ghế bố mà ngủ, mặc cầu cứ… tự quay. Ngày đó, Đà Nẵng đã được biết đến như một thành phố đầy tiềm năng với một chủ tịch Nguyễn Bá Thanh năng động và… máu lửa.

Khách sạn bọn mình ở là Lucky, ngay trên bờ sông Hàn. Nhỏ nhưng khá đủ tiện nghi. Cảm nhận lớn nhất của những người nơi khác đến Đà Nẵng là thân thiện và tự giác. Chiều tối, các quán nhậu mỗi lúc một đông khách nhưng hầu như không thấy sự ồn ào, nhốn nháo vốn có của ngành kinh doanh này. Ô tô, xe máy của thực khách xếp hàng ngăn nắp. Không có cảnh chèo kéo, mời mọc hoặc “phố vẫy” như nhiều điểm du lịch mình từng đi qua.
Và sạch. Hình như người Đà Nẵng rất có ý thức trong việc giữ gìn môi trường và hình ảnh của phố biến quê hương. Đâu đâu cũng dễ dàng bắt gặp những cử chỉ dù nhỏ của người dân tự giác trong việc tưởng như rất nhỏ này. Cơm tối xong, mình và mấy anh bạn dạo trên bờ cát. Chợt nghe bập bùng tiếng ghi ta. Mấy cô cậu sinh viên ĐH Đà Nẵng đang tổ chức sinh nhật cho 2 bạn trong nhóm ngay trên bãi cát. Máu nghệ sĩ nổi lên, mình sà vô, mượn đàn và solo liền 2 bản “миллиона роз” và “Молодой фанк песни”. Các cháu ngạc nhiên và chính mình cũng ngạc nhiên không hiểu vì sao mình còn trẻ vậy.
Ba ngày rong ruổi thăm bán đảo Sơn Trà, tắm biển Mỹ Khê, ngược Bà Nà thăm núi Chúa hay chùa Linh Ứng, tối dạo chơi phố cổ Hội An… Cảm giác an toàn đã thuyết phục chúng tôi một cách thực sự. Mấy ngày lưu lại nơi đây rất ít nhìn thấy bóng cảnh sát. Và đặc biệt, phong thái người Đà Nẵng tự tin ung dung đến lạ.
Khuya. Không nỡ ngủ nên rủ nhau lội bộ vào trong thành phố xem sao. Đoàn tàu Bắc Nam xình xịch chạy qua trước mấy bạn trẻ chắc vừa tan ca nói giọng Quảng khó nghe đến lạ. Hai đường cô công nhân đường sắt gác chắn mắt ánh lên niềm vui giữa tiếng cười nhẹ. Ngồi lai rai món ốc xào cay xé, bọn tôi gợi chuyện ông chồng vốn làm nghề xe ôm đang phụ vợ bán hàng về Nguyễn Bá Thanh. Ông cười rổn rảng: “Mấy anh ngoài đó chắc nghe nhiều, đọc nhiều về ông Thanh. Tui chỉ cần đọc mấy câu mà dân Đà Nẵng nói vầy:
”Biển vẫn xanh
Trời vẫn xanh
Trời đất này là của Bá Thanh”
Lại nhớ chiều nhâm nhi café với ông bạn nhà báo. Biết tôi có qua lại bằng email với Trương Duy Nhất, hắn cứ tiếc:”Ông vào sớm một tháng chắc tôi bố trí được nhậu với Nhất”.
Đêm vẫn khó ngủ. Không phải vì ly café khuya uống lúc 0 giờ mà suy nghĩ mông lung. Mừng cho Hội An vẫn còn một Nguyễn Sự. Mừng cho Đà Nẵng đã có những bước đi ngoạn mục và lo cho Đà Nẵng khi vắng bóng Bá Thanh.

Gặp lại lần này, tôi bắt gặp một Đà Nẵng khác. Một ĐÀ NẴNG VĂN MINH.

9 thg 7, 2013

CỎ NON THÀNH CỔ


                         
   Nhiều năm gần đây các trường đã tổ chức cho giáo viên tham quan các di tích lịch sử như Thành cổ Quảng Trị, nghĩa trang Trường Sơn...các thấy cô đã tìm gặp các nhân chứng lịch sử, được nghe kể câu chuyện cũ, họ đã sống và chiến đấu như thế nào...một việc làm tôi thấy cần được nhân rộng.
 Tăng Hùng vừa từ đó ra gửi thầy đăng bài CỎ NON THÀNH CỔ


                         “Cỏ non thành cổ
Một màu xanh non tơ…”
Bước chân vào khu di tích thành cổ Quảng Trị, chợt trong tôi như có một luồng cảm giác chưa bao giờ gặp. Rất lạ, cứ chạy dọc sống lưng đến nỗi phải ngồi xuống khi nghe cô hướng dẫn viên bắt đầu giới thiệu về di tích này. Cỏ non cứ mọc như mọi ngày. Mặt trời Quảng Trị vẫn gay gắt như mọi ngày. Xương máu bao người lính trẻ đã hòa quyện vào mảnh đất này đến mức người ta không nỡ (hay là không dám) xây dựng nơi đây một khu tưởng niệm xứng đáng những con người đã hi sinh khi còn rất trẻ. Tám mươi mốt ngày đêm Thành cổ Quảng Trị đã là khúc ca bi tráng vào bậc nhất của cuộc chiến hai mươi năm. Đa số chiến sĩ tham gia chiến dịch mùa hè đỏ lửa 1972 ở thành cổ đều còn rất trẻ. Điều đáng lưu ý hơn cả là hầu hết họ là sinh viên đại học được tổng động viên “gác bút nghiên” làm nghĩa vụ “trai thời loạn”. Các anh hi sinh vì lí tưởng cao đẹp nhưng sau 81 ngày đêm, thành cổ vẫn không giữ được. Điều đau xót nhất, đáng suy nghĩ nhất là hàng trăm, hàng ngàn sinh viên ấy sẽ là một đội ngũ trí thức hùng hậu đóng góp vào công cuộc tái thiết đất nước thời “hậu chiến”.
Và câu hát của ca sĩ Nhã Phương cứ da diết quanh ta.
Người mẹ nào ngậm ngùi nuốt lệ 
Khi chồng con không trở về... 
Cho tôi hôm nay vào Thành Cổ 
Thắp một nén nhang viếng người nằm dưới cỏ. 
Cỏ xanh non tơ. cỏ xanh non tơ. 
Xin chớ vô tình với người hy sinh 
Trên mảnh đất quê mình. 


Quảng Trị, thành cổ 13/6/2013

8 thg 7, 2013

Thương cho chiếc điện thoại

  Sáng nay chưa ngủ dậy, đã có điện thoại, từ đầu dây bên kia quát tháo:
-          Loạn, loạn thật rồi, ông có nghe VTV1 vừa đưa tin hàng mấy trăm hộ ở Thành phố HCM, xây dựng nhà trái phép, cán bộ phường, xã xuống cảnh cáo, đình chỉ xây dựng nhưng đâu vẫn vào đấy, không hề biết sợ. Dân chủ kiểu gì cấp trên bảo không nghe.
  Tôi nhận ra tiếng đại tá D cùng phường, cứ mỗi khi ông bức xúc chuyện Quốc gia, ông lại gọi điện trách móc, trút hận như lỗi do tôi gây ra, vì biết tính nên tôi chỉ cười, và đáp lại.
-          Việc gì rồi cũng có Nhà nước lo, chuyên xây nhà trái phép đều có nguyên nhân cả, cán bộ phường xã bây giờ cũng phải xem lại. Bác không nhớ NQ TƯ 7 thông báo Bộ chính trị ra Nghị quyết mà Ban chấp hành không nghe, đấy có phải là trên bảo dưới không nghe hay không?
-          Ừ, ừ… .

  Rồi đại tá không nói gì nữa, tôi nghe rõ tiếng đập máy rất mạnh, nạn nhân bây giờ chuyển qua chiếc điện thoại.  

4 thg 7, 2013

Văn tế sống một đồng nghiệp sắp về vườn

TBH học sinh tôi chủ nhiệm ngày học cấp 3, tốt nghiệp Khoa Văn ĐHSP số ít theo nghề thầy, có bài Văn tế đã đăng trên blog quechoa, gửi cho tôi đăng để thấy "công bộc" của dân ngày nay là thế nào. dangnba 
Hỡi ôi!
Thông báo đã về,
Làm ta sửng sốt!
Cả một đời bám ngành giáo học khi nổi khi chìm lắm lúc ô danh,
Mười mấy năm đăng nhiệm cán bộ phòng tiếng vang như mõ.
Nhớ năm xưa!
Thân phận thảo dân;
Gia đình nghèo khó;
Chưa quen sếp nọ, đâu biết mánh mung;
Chỉ biết mở "cua", trường này, lớp nọ...
Giáo án, bảng đen, phấn trắng tay vốn quen làm;
Diễn thuyết, rượu bia, khách sạn, xe hơi mắt chưa từng ngó.
Bả danh vọng đẩy lùi nhân cách, muốn lên quan như trời hạn mong mưa;
Mùi đại gia ngứa ngáy đã bao năm, ghét đứng lớp như nhà nông ghét cỏ.
Bữa thấy cô em tiểu học nhảy tót trưởng phòng, tức muốn sôi gan;
Mở truyền hình tỉnh, nhìn đứa bạn lên giám đốc uất toan vỡ mật.
Một tấm thân gái ngọc ngà, gò bồng đảo để không cũng phí đời hoa;
"Mấy lạng" vốn trời cho, đâu dễ khiến bậc đàn anh trơ như gỗ đá.
Chẳng đợi ai đòi ai bắt, từ nay em sẽ quyết hiến mình
Không thèm "tiên lễ hậu văn", phen này ắt thăng quan tiến chức.
Khá thương thay!
Vốn đâu phải anh hoa phát tiết, theo dòng tu tập chỉn chu;
Chẳng qua là dân 10+3, háo hức làm quan nên chạy tắt.
Đạo đức nhà giáo truyền thống nào đợi luyện rèn;
Quy chế chuyên môn hiện hành đâu cần phải nhớ.
Bề ngoài, lúng liếng mắt lẳng lơ, nào đợi ai xem đức, xem tài;
Bên trong, vốn tự có trình ra, đâu cần hội đồng kia giới thiệu.
Bằng sư phạm lởm khởm, nghiễm nhiên là giám khảo hội giảng nọ, trưởng, phó
ban thi đua kia;
Chẳng quản lý nhà trường, vẫn lên giọng ta đây nhân danh cán bộ phòng, vênh
mặt vung tay chém gió.
Đâu sợ ban nọ, sở kia gióng trống, phất cờ, phát động phong trào, coi " tấm
gương", "đạo đức" có cũng như không;
Nào ngán chị em đồng nghiệp cười cợt, khinh khi, "xô cửa xông vào", xem trinh
tiết rẻ như ca ve nhà thổ.
Lúc dự giờ, khi sáng kiến, làm cho giáo giới hồn kinh;
Miệng thổi còi, chân đá bóng, thậm thụt phong bì xanh đỏ.  
    Ôi!
Những mong thanh thế lẫy lừng;
Đâu biết hư danh vội bỏ.
Một góc căn phòng thờ chữ “nhẫn”, ngày ngày đọc báo, buôn dưa;
Năm nhăm, hưu trí ấy chữ quy, cái loa cũng đến ngày câm lặng.
Đoái trông cửa huyện, đám con nuôi thớ lợ võ vàng mặt ủ mày chau;
Nhìn lại cố hương, đấng lang quân đầu cắm đầy sừng hai hàng lệ nhỏ.
Chẳng phải án kỷ luật thải hồi đến nỗi bị mất chức cho cam tâm;
Vốn chỉ là háo lợi háo danh, đến lúc gặp vận đen cho đáng số.
Nhưng nghĩ rằng:
Cũng là nghiệp gõ đầu trẻ làm kế sinh nhai, thời buổi học trò ngồi nhầm chỗ;
Thế nên thầy chẳng ra thầy, đem cái ngàn vàng, dâng cho sếp đổi lấy chức quyền.
Vì ai khiến bao phen bẽ mặt, những phường "mèo mả gà đồng";
Vì ai mà lắm lúc ngậm cười, rặt lũ "mạt cưa mướp đắng".
Ở lại làm chi, "xanh vỏ đỏ lòng", ngày ngày thấy chướng tai gai mắt, lòng lại
thêm buồn;
Ham hố làm chi, "thói đời lạnh nhạt", tháng tháng nhận vài đồng lương bọ, dạ
càng thêm tủi.
Thà nghỉ quách mà an toàn “hạ cánh”, cùng chồng vui hưởng tuổi già;
Còn hơn là "cố đấm ăn xôi" sẽ đến ngày đeo mo vào mặt.
Ôi thôi thôi!
Phòng giáo dục, cửa nay đóng chặt, oan Thị Màu gửi lại bóng trăng rằm;
Cổng huyện đường, chân mỏi gối chồn, tủi son phấn trôi theo dòng nước mắt.
Đau đớn bấy! Song thân đều cưỡi hạc, ngọn đèn khuya leo lét ma trơi;
Não nùng thay! Lũ nghĩa tử bơ vơ, nháo nhác chạy tìm nơi bợ đỡ.
Ôi!
Một kiếp phù vân;
Nỗi buồn kim cổ.
Đồng nghiệp hãy còn nơi công sở, tuổi năm nhăm nên phải về vườn;
Tổ tiên đều ở dưới suối vàng, ai cứu đặng tai qua nạn khỏi.
Son phấn trả nợ tình nợ nghĩa, danh tiết này sánh tựa Phó Đoan;
Đem vốn trời cho mà kinh doanh, công tích ấy, Tư Hồng còn kém.
Đương chức cũng đã oai, về hưu vẫn cứ oai, lưỡi vốn không xương, bẩy tấc  đong
đưa;
Tại chức chưa trưởng phòng, về hưu còn hậm hực, nay quyết tự phong giám đốc
công ty cho oách.
Nước mắt Hoạn Thư lau chẳng ráo, đau vì hai chữ “ô danh”;
Trăm năm bia miệng ấy vẫn ghi, hận bởi một câu “vô sỉ”.
Hỡi ôi, thương thay!
Có linh xin hưởng.                                                                        

                                                                  Chí Linh, Nhâm Thìn niên, giáp ngày Đông chí….