17 thg 6, 2012

Gặp mặt học sinh chuyên Hải Hưng ngày xưa

   Sau hai mươi năm ra trường (1989-1992), các em học sinh lớp Chuyên Toán, Lý, Văn, Ngoại ngữ tổ chức gặp mặt các thầy cô tại resort Côn Sơn. Cuộc gặp mặt đầy xúc động, lâu rồi chúng tôi mới được gặp nhau, có thầy đã đi xa không còn gặp lại.  Tôi không khỏi ngạc nhiên nói với mọi người "Học sinh trường chuyên giỏi quá, không chỉ học tốt mà các em tổ chức rất chuyên nghiệp chẳng khác nào như một đơn vị truyền thông".
 Khóa các em với hơn trăm học sinh, hôm nay gặp lại thầy trò ôn lại chuyện ngày xưa học ở ngôi trường thuộc con phố nhỏ Nguyễn Văn Tố - Hải Dương đối diện Chùa Phong Hanh, lúc ấy trường nhỏ, học sinh ít, thầy trò thuộc hết tên nhau, ai cũng nhắc được ít nhiều kỷ niệm ngày xưa sao vui và tình cảm đến thế, khó mà tìm lại được.
 Các em nay đã thành đạt, nhiều em đã là tiến sỹ, giảng dạy ở các trường đại học có danh tiếng trong nước và nước ngoài, các em vẫn tươi trẻ hồn nhiên như ngày nào chúng tôi dạy.
  Sau lời phát biểu của cô hiệu trưởng Bạch Vân thời ấy nay sắp sang tuổi 80, ai cũng quý mến và kính trọng cô,  duy nhất một hiệu trưởng không là đảng viên, trước lúc nghỉ cô được nhà nước phong tặng Nhà giáo ưu tú. MC giới thiệu tôi phát biểu: "Hội đồng sư phạm trường năng khiếu Hải Hưng ngày xưa, nay là trường chuyên Nguyễn Trãi, đặc biệt là các em học sinh đã cho tôi cách nhìn, cách tư duy, và cách giải quyết vấn đề giúp tôi hoàn thành công việc. Tôi rất tự hào về các em mãi mãi không quên". Cả đêm các em và chúng tôi giao lưu, thức cùng  nhau xem bóng đá.

Đoàn Quan họ Bắc Ninh biểu diễn chào đón đoàn

MC chính là các em

Các lớp trưởng lần lượt báo cáo về các bạn trong lớp hiện nay




Đón tiếp đại biểu tại một nhà hàng

Mc và các thợ săn ảnh

Các thầy cô dạy các em cách đây 20 năm

Các thầy cô và học sinh chuyên ngữ

Cô Bạch Vân hiệu trưởng lúc đó (ảnh giữa)

Lớp trưởng và thầy chủ nhiệm

Thầy trò đến thắp hương ở Đền Kiếp Bạc


Thắp hương tại Đền Chu Văn An


Đêm giao lưu tại resort Côn Sơn

Ôn lại kỷ niệm xưa

Bạn bè ngày xưa


10 thg 6, 2012

Bài phát biểu của ông Dương Trung Quốc

  Khác với mọi lần, ông đã viết sẵn bài để đọc trước Quốc hội mỗi câu, mỗi chữ là một lời tâm huyết với Đảng và Chính phủ, dù ông chỉ là nhân sỹ
   Qua năm tháng tham gia Quốc hội, tôi nghiệm thấy một Quốc hội như thế nào sẽ có một Chính phủ như thế đó, phương thức hoạt động của Quốc hội là nửa năm triệu tập một kỳ họp nghe bản báo cáo với nội dung chủ yếu là nhìn lại 6 tháng vừa qua, hướng tới mục tiêu 6 tháng tiếp theo. Thời điểm cuối tháng 5, cuối tháng 10 mỗi năm thật lỡ dở để có dịp nhìn lại trọn vẹn từng năm, cứ tập trung vào bản báo cáo 6 tháng một lần khó có thể nhận dạng bức tranh toàn cảnh của đất nước. Với tầm nhìn mỗi nửa năm ấy, bản báo cáo của Chính phủ chỉ nêu lên việc đã làm như những thành tựu đã đạt được, đưa ra một số sai sót yếu kém gắn với những vấn đề nổi cộm dư luận đang quan tâm và đưa ra những giải pháp thường là ngắn hạn, ít mới mẻ.
  Để ngắm bức tranh toàn cảnh cần có độ lùi về không gian và thời gian, hoàn cảnh cho tôi đến nay đã được dự khoảng 20 phiên, đọc chừng 20 bản báo cáo của Chính phủ, bằng cảm quan nghề nghiệp của mình nhận ra cái mạnh, cái chưa mạnh của Chính phủ, mạnh nhất của Chính phủ là khả năng ứng biến, năng lực giải quyết tình huống. 

  Phải chăng đây là sự kế thừa của truyền thống hình thành trong thời chiến. Năng lực ấy đã phát huy tác dụng tích cực khi chúng ta thực hiện mục tiêu chính nghĩa, một đường lối đúng đắn có sự hậu thuẫn về ý chí của toàn dân, lại có tầm nhìn sáng suốt của người đứng đầu. 


  Cái mạnh ấy đã giúp Chính phủ cứ 6 tháng một lần lại vượt qua được những thử thách của thực tiễn, đạt được những mục tiêu ngắn hạn và cũng vượt qua được một kỳ họp cũng là một kỳ chất vấn của Quốc hội để rồi lại dấn thân phấn đấu cho 6 tháng tiếp theo. Vì thế, những thành tựu ấy khó bền vững và những khuyết điểm yếu kém của Chính phủ luôn lặp lại gần như là một điệp khúc không mấy thay đổi qua các bản báo cáo. 

  Nói như vậy tôi hoàn toàn không phủ nhận những nỗ lực của Chính phủ, các thành viên của Chính phủ và bộ máy của Chính phủ, cũng như chia sẻ những khó khăn khách quan mà cuộc khủng hoảng kinh tế mang tính toàn cầu cũng như cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền rất phức tạp mà Chính phủ phải gánh vác.
  Nói như vậy cũng không có nghĩa là xem thường năng lực ứng phó và giải pháp tình huống nhưng chỉ như vậy thì không đủ. Bởi vì nếu cứ tiếp tục như thế này thì mãi mãi chúng ta không thể theo kịp những yêu cầu ngày càng khắt khe của sự phát triển bền vững, cũng như hội nhập với thế giới đang cạnh tranh quyết liệt và đầy những biến động rủi ro. Hơn thế nó cũng không đáp ứng được mong muốn của nhân dân ngày càng có năng lực thể hiện quyền dân chủ của mình mà hoạt động của Quốc hội có trách nhiệm phải đáp ứng.
Một trong những chức năng quan trọng cũng là trách nhiệm nặng nề nhất của Chính phủ là điều hành đất nước ở tầm vĩ mô và mang nội hàm về không gian to lớn lẫn thời gian lâu dài.
  Ta có thể đặt ra những câu hỏi vì sao đất nước đã hòa bình gần 40 năm mà con đường huyết mạch số 1 hay hệ thống đường sắt vẫn gần như thời kỳ Tây cai trị? Vì sao trên lĩnh vực công nghiệp hóa, hiện đại hóa, lĩnh vực được coi là mục tiêu chiến lược và được Chính phủ đầu tư nhiều nhất, trong đó đặt vai trò là động lực hàng đầu cho các tập đoàn nhà nước lại là lĩnh vực kém thành công nhất? Để nhắc đến một thương hiệu hay một sản phẩm công nghiệp đáng để cho thế giới biết đến thì dường như chưa có còn nhắc đến con số như thất thoát ngân sách khổng lồ gắn với những đổ vỡ của một số tập đoàn như Vinashin, Vinalines thì có ai mà không sót ruột. 
  Trong khi đó như chúng ta vừa thảo luận về nông nghiệp, nông dân và nông thôn thì chính những người nông dân, ngư dân vốn ít được sự quan tâm đầu tư của Chính phủ, thậm chí phải chịu đựng nhiều rủi ro không chỉ của thiên tai mà của cả môt số sai sót trong điều hành của Chính phủ lại làm nên những thành tựu, những thương hiệu hơn hẳn công nghiệp trên nhiều lĩnh vực quan trọng, thực tiễn đã vượt qua sự chủ động trong tầm nhìn và tầm tay quản lý của Chính phủ. 
  Một ví dụ nữa, đội ngũ cán bộ, công chức được tuyển chọn, đào tạo trong đó dường như ai cũng được bồi dưỡng những khoa học về quốc phòng toàn dân mà vẫn để hiện tượng sử dụng lao động người nước ngoài, cho thuê đất rừng hay khai thác khoáng sản và gần đây nhất là nuôi hải sản ngay tại những vị trí trọng yếu an ninh quốc gia đều vượt ra ngoài tầm kiểm soát của bộ máy nhà nước. 
  Nhìn vào bản đồ quốc gia, chúng ta sẽ thấy không ít sự bất hợp lý và lãng phí, hệ quả của mối quan hệ giữa Chính phủ Trung ương và các chính quyền địa phương bị chi phối bởi tầm nhìn của bộ, cũng như sự thỏa hiệp của mối quan hệ xin, cho. Tôi nhấn mạnh mối quan hệ xin - cho đang ngày càng trầm trọng và gây tác hại lớn nhất cho điều hành đất nước, phá hoại những giá trị xã hội tạo nên hiện tượng đáng quan ngại không chỉ là những vụ tham nhũng và thất thoát lớn đã được phát hiện hay không thể phát hiện mà còn là hiện tượng đã được thừa nhận là tham nhũng vặt. 
  Trong khi đó, đối với dân chính bộ máy công quyền ấy lại phải chăng quá khắt khe cảnh giác để rồi hành xử có phần vụng về, thô bạo đối với bộ phận nhân dân làm phương hại đến hình ảnh của một nhà nước của dân, do dân vì dân mà chúng ta đang phấn đấu. Chỉ số lòng tin đối với Chính phủ chưa khi nào được quan tâm tính đến, nhưng chắc chắn không như chúng ta mong muốn. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến những hạn chế đó, nhưng theo tôi nguyên nhân đáng quan ngại nhất là năng lực lắng nghe của Chính phủ. 
  Nhìn lại một chặng đường dài, thời gian dài hơn mỗi kỳ họp, chúng ta sẽ thấy có rất nhiều vấn đề đã được cảnh báo đến từ phát biểu của các nhà khoa học hay hoạt động xã hội trong đó có những đại biểu Quốc hội từ rất nhiều cuộc hội thảo về đề tài nghiên cứu v.v... mà Chính phủ chậm tiếp thu để rồi thực tiễn chứng minh những lời cảnh báo đó đã trở thành hiện thực. Năng lực lắng nghe bị hạn chế, phải chăng do Chính phủ chưa tin vào dân, vào những người không nằm trong bộ máy tư vấn gần gũi của Chính phủ liệu có phải là lợi ích nhóm hay không?

Trong những hạn chế của Chính phủ đó có trách nhiệm của Quốc hội, vì sao khi thảo luận về luật Phòng, chống tham nhũng nhiều vị đại biểu Quốc hội và dư luận xã hội đã can rằng không nên giao trách nhiệm đứng đầu cơ quan này cho cơ quan hành pháp, thế mà chính Quốc hội chúng ta lại thông qua luật để tới nay lại phải sửa lại? 
  Vì sao từ nhiệm kỳ trước Quốc hội, tôi đã thấy các vị đại biểu nêu lên sự cần thiết phải xây dựng luật nhằm quản lý và phát huy vốn của Nhà nước, Quốc hội vẫn chưa tiếp thu? Vì sao khi xảy ra những vụ việc như Tiên Lãng - Hải Phòng, Văn Giang - Hưng Yên chẳng thấy Quốc hội sớm vào cuộc? Tại sao xảy ra hiện tượng người Trung Quốc nuôi cá ngay địa bàn quân sự Cam Ranh, người phát hiện chỉ là báo chí? Tất cả các bản báo cáo ngân sách Chính phủ trình Quốc hội đều cho qua thì sự thất thoát ngân sách lớn như thế có trách nhiệm của Quốc hội không?
  Khi nói đến Quốc hội, tôi cũng ý thức được rằng trong đó có cả chính mình. Từ những ý kiến trên, tôi kiến nghị các bản báo cáo mỗi kỳ họp của Quốc hội, của Chính phủ ngoài phần báo cáo như cách viết hiện nay, Quốc hội cần hướng việc giám sát vào những vấn đề nổi bật gắn với tầm điều hành vĩ mô của Chính phủ để thấy những tiến bộ của Chính phủ sau mỗi kỳ họp thông qua đánh giá việc thực hiện những mục tiêu lớn và dài hạn. 
  Cuối cùng, tôi xin nhắc lại lời của người xưa đúc kết về thuật trị nước, đó là câu đối thời hậu Lê Hoàng Ngũ Phúc và một thời kỳ lịch sử rối ren ông đã nhắc nhở: "Nước lấy dân làm gốc, nước bình yên, nước hãy để dân yên. Dân lấy nước làm lòng, khi nhiễu sự dân ra gánh vác". 
Thử đặt ra một câu hỏi vào thời điểm này khi nhiễu sự liệu dân có ra gánh vác như những thời kỳ đầy thử thách trong quá khứ lịch sử oai hùng của chúng ta không? Đặt câu hỏi đó Chính phủ sẽ thấy nhiều việc cần phải làm. 




7 thg 6, 2012

Nói cho vui


  Nhiều năm nay tôi không đọc báo Nhân Dân, mặc dù đây là tờ báo phát hành số lượng lớn nhất trong các nhật báo, in 8 trang khổ lớn, giá 2500 đồng. Mỗi phòng ban, lãnh đạo ở các cơ quan nhà nước, các xã phường … đều mua ít nhất một tờ theo ngân sách nhà nước, có người nói vui "báo Nhân Dân nhưng chẳng có dân nào đọc". Nếu được chọn không ai mua báo này mặc dù đây là cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Việt Nam, tôi chưa thấy một quầy báo nào ở ngoài đường có báo Nhân Dân bày bán, nếu làm phép điều tra số lượng lớn dân Việt Nam không biết mặt tờ báo này. Báo Nhân dân được bù lỗ, nhiệm vụ là tuyên truyền, song bài viết không hấp dẫn bạn đọc, lúc nào cũng như dạy người ta, chất lượng mỗi bài viết không cao, sợ nhất là mục Bình luận, quảng cáo nhiều quá. Có nhiều tờ Nhân Dân chưa một ai đọc chuyển sang gói hàng, ưu điểm hơn các báo khác giấy trắng khổ rộng gói hàng tiện lợi.
 Thời ngay nay nhiều người chỉ thích đọc báo mạng, cập nhật nhanh, nhất là bloger cá nhân nói nhiều chuyện trên giời dưới bể mà báo lề phải không có. Hôm qua có một bloger viết: Sao chỉ đưa người đẹp mà không đưa người xấu, tôi nghĩ chuyện đó bình thường khi đọc mới vỡ lẽ: Các người đẹp, người mẫu, ca sỹ bán dâm chưa đầy hai ngày công an tìm ra tú bà và các nàng điếm. Những người xấu như kẻ phá nhà ông Vươn ở Tiên Lãng, đánh phóng viên ở Văn Giang có video clip rõ ràng như thế mà 6 tháng nay vẫn chưa tìm ra bọn tội phạm, Cục trưởng hàng hải Dương Chí Dũng trốn giữa thanh thiên bạch nhật mà không ai biết?
  Trong những ngày họp Quốc hội hiện nay cử tri cả nước không mấy mặn mà, ngày xưa mỗi lần họp sau đó có nhiều chuyển biến trong xã hội, còn bây giờ “Nguyễn Như Vân”. Ngay các buổi truyền hình trực tiếp các đại biểu đại diện cho dân phát biểu thảo luận, các cụ nghỉ hưu không muốn nghe. Mấy kỳ họp trước có ông nghị phát biểu ngô nghê, nịnh bợ bị báo chí và cử tri la ó.  Theo dõi các đại biểu đóng góp ý kiến đều “rưa rứa giống nhau, toàn nhắc đi, sau có người nhắc lại". Tư duy lý luận các ý kiến trên hội trường vào loại thấp kể cả mấy ông Bộ trưởng đăng đàn. 
  Song có những đại biểu như ông Lê Như Tiến (Quảng Trị), ông Dương Trung Quốc (Đồng Nai) … khi phát biểu cả Hội trường im phắc, từ người điều hành đến các vị lãnh đạo nhà nước, cũng như các đại biểu chăm chú lắng nghe như giảng bài trên lớp, vì các ông phát biểu sâu sắc, thâm thúy, có tình có lý, nói thẳng nói thật đúng ý kiến cử tri cả nước mong muốn, quan trọng là không NỊNH ai. 
  Chỉ mong muốn có vài ông nghị như vậy sao khó thế?

5 thg 6, 2012

Xem phim

  Thịt chó là món khoái khẩu của người Việt. Nước ngoài họ cho rằng đấy là sự "man rợ". Bạn tôi gửi bộ phim Nhật Bản Chú chó trung thành, khi xem phim này chắc nhiều người sẽ yêu "Cậu Vàng" như cách gọi của Nam Cao, một bộ phim đầy tính nhân văn 

30 thg 5, 2012

Ông Trần Quốc Thuận trả lời phỏng vấn


Ls Trần Quốc Thuận
Bà Võ Thị Thắng trước tòa án Ngụy SG
  Mặc Lâm phỏng vấn luật sư Trần Quốc Thuận(chồng bà Võ Thị Thắng) nguyên Phó chủ nhiệm Văn Phòng Quốc Hội để có thêm chi tiết trong vấn đề chống tham nhũng hiện nay của chính phủ, mời quý vị theo dõi sau đây:
Mặc Lâm: Thưa luật sư, là người từng đảm nhiệm trọng trách Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, luật sư nhận xét thế nào về nổ lực chống tham nhũng hiện nay của chính phủ, đang hơn lúc nào  hết được dư luận cả nước kể cả Quốc hội chú ý một cách nghiêm khắc nhất so với từ trước tới nay thưa ông?
LS.Trần Quốc Thuận: Tôi nghĩ rằng hiện giờ đang tiến hành thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 chống tham nhũng, và nghị quyết này rất là quyết liệt nếu không thì sự tồn tại của đảng cộng sản Việt Nam, vai trò lãnh đạo của đảng đối với đất nước sẽ có nguy cơ mất đi vì người ta không còn tín nhiệm nữa.
Cuộc kiểm điểm đó là từ trên xuống nên chờ kiểm điểm của Bộ Chính trị và mọi người đang nín thở để chờ. Rồi tiếp theo đó là các Ủy viên Trung ương rồi các Bộ trưởng, các Bí thư của các tỉnh.
Tôi nghĩ rằng các cơ quan chức năng trách nhiệm, trước nhất là Ủy ban Kiểm tra về đảng, có khi nhà nước phải cho thanh tra, chẳng hạn con một ông đứng đầu hàng tỉnh có số tiền, tài sản trên một vùng đất nông nghiệp như thế thì số tiền này có nguồn gốc ở đâu?
Mặc Lâm: Qua kinh nghiệm khi làm việc tại quốc hội ông có thể cho biết điển hình một vụ tham nhũng lớn nào trong quá khứ được quốc hội đem ra nghị trường nhưng không giải quyết được thưa ông?
LS.Trần Quốc Thuận: Ở Việt Nam có câu “để lâu cứt trâu hóa bùn”. Rất nhiều vụ án trước đây như vụ Lã Thị Kim Oanh có liên quan đến con của một ông đứng đầu đất nước này, mua một tài sản rất lớn nhưng vụ án đó cuối cùng rồi cũng chìm xuồng. Thứ hai, gần đây nhất là vụ Vinashin. Vụ này chưa kết luận thanh tra, chưa xử thì mấy ông lớn nhất đất nước này tuyên bố rằng không ai bị kỷ luật! Những cách làm như vậy là không bình thường. Chính sự không bình thường này là cái bóng che cho những kẻ tham nhũng, lạm quyền. Những kẻ thiếu trách nhiệm.
Mặc Lâm: Dư luận báo chí đang hết sức theo dõi vụ căn nhà hàng trăm tỷ được cho là của ông Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương Bùi Thanh Quyến nhưng lại được con trai của ông ta đứng tên. Đây là sự che đậy tài sản quen thuộc nhất của tệ trạng tham nhũng. Ông đánh giá thế nào về hiện tượng này?
LS.Trần Quốc Thuận: Vụ Hải Dương này tôi nghĩ rằng có lẽ là một trong những điển hình cần phải bóc tách để tìm hiểu xem tiền của ở đâu mà xây nhà? Có người nói, tôi cũng thông qua tin trên báo trên mạng, số tiền lên tới cả trăm tỷ. Bây giờ trên đất nước này cũng có những ông lãnh đạo của tôi khi nghĩ hưu anh em ở ngoài Hà Nội vô báo cho biết ông ấy mua cái nhà tới 89 tỷ! Chỉ mới vừa nghỉ hưu có mấy ngày thôi đã mua cái  nhà như vậy rồi thì đó cũng là một câu chuyện đáng bàn.
Khi biết câu chuyện đó tôi đã gặp những người lớn nhất của đất nước này và nói rằng không biết mấy anh chống tham nhũng ở đâu chứ gần kề mấy anh, có người mới vừa nghỉ hưu một hai tháng thì đã mua cái nhà 89 tỷ, như vậy thì tiền ở đâu? Có điều tra không? Thì mấy ông ấy nói “để xem! để xem!”
Bây giờ tôi cũng là cán bộ đảng viên đây tôi sẽ chờ xem! Nhưng người ta đã nói việc chờ xem này mà không đến nơi đến chốn thì sự tồn vong của đảng có vấn đề.
Mặc Lâm: Vấn đề con cái đứng tên cho cha mẹ trong các giấy tờ sở hữu tài sản để che đậy đồng tiền thu nhập bất chính tuy rất thô thiển, nhưng vẫn không bị pháp luật Việt Nam chế tài triệt để, phải chăng do ý kiến của các nhân vật có vai vế cao nhất nước nhằm bao bọc cho khối tài sản bất minh của họ qua việc kê khai tài sản mà chính phủ đã và đang thực hiện một cách rất chiếu lệ thưa ông?
LS.Trần Quốc Thuận: Tôi biết những người tham nhũng đó họ cũng lý sự lắm. Họ bảo Việt Nam không có luật truy cứu nguồn gốc tài sản cho nên khối người trong đó con của những ông to hơn có hàng ngàn tỷ! Chủ tịch Hội đồng Quản trị này, ngân hàng này ngân hàng nọ…có hàng mấy ngàn tỷ nhưng chưa thấy ai nói truy tìm xem ở đâu mà tiền nhiều thế? Vấn đề này có lẽ chính là bóng che cho tham nhũng hiện nay.
Mặc Lâm: Thông qua vụ Hải Dương lần này ông có nghĩ đây là cơ hội để nhà nước sửa sai hay không?
LS.Trần Quốc Thuận: Đây cũng là một sự kiện, một dịp, một cơ hội tốt để vấn đề đặt ra là kê khai tài sản phải công khai minh bạch và phải làm như các nước phương Tây. Như Hàn Quốc, Nhật hay ngay cả bên Mỹ thì việc kê khai không phải chỉ kê khai tài sản của cá nhân, vợ chồng mà kể cả con cái, thân thuộc cũng phải kê khai một cách công khai. Trong thời gian làm nhiệm vụ thì vấn đề tăng hay giảm tài sản cũng phải kê khai.
Ở Việt Nam việc kê khai tài sản chỉ làm cho lấy có rồi sau đó đút vào hộc bàn coi như tài liệu riêng mà nếu lộ ra thì xem như lộ bí mật tài liệu có thể bị ở tù. Cho nên việc con ông bí thư tỉnh ủy Hải Dương cũng chính là vấn đề đặt ra cho thấy hiện nay con của nhiều lãnh đạo cao nhất của đất nước này rất giàu có. Vì vậy phải đặt câu hỏi là tại sao giàu có như thế. Đặt ra như vậy để thực hiện Nghị quyết Trung ương 4.
Mặc Lâm: Trước đây trong vụ Tiên Lãng chính Thủ tướng đã ra lệnh giải quyết một cách rốt ráo và dư luận tạm yên trong một thời gian. Tuy nhiên sau đó thì vụ Văn Giang lại nổi lên nghiêm trọng hơn vụ trước bởi tính chất đông người và rồi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại tiếp tục ra lệnh xem xét giải quyết. Luật sư có chia sẻ gì về động thái này?
LS.Trần Quốc Thuận: Hôm nay tôi nghe trên đài nói rằng Thủ tướng đã ra lệnh vụ Văn Giang, Hưng Yên phải điều tra, thanh tra và công khai trên mạng của chính phủ. Tôi rằng cho điều này rất là tốt. Bởi vì người ta nghi ngờ Ecopark có liên quan đến ông lãnh đạo rất to cho nên câu chuyện đó phải công khai để coi thử các nhóm lợi ích các thế lực tiêu cực mà ngày nay người ta gọi là mafia nó lộng hành ở chỗ nào? Nếu không bóc gỡ cái đó thì ung nhọt tham nhũng của Việt Nam sẽ rất ghê gớm. Tham nhũng tại Việt Nam bây giờ người ta nói không những nó ăn mòn ruột gan, phổi phèo mà nó đã lên tới não rồi, suy thoái tư tưởng rồi. Suy thoái tư tưởng tức là não rồi còn gì?
Suy thoái tư tưởng lớn nhất không phải là những lời nói chuyện này, chuyện kia mà suy thoái lớn nhất chính là chuyện chi tiêu ngân quỹ, ngân sách mà thật tế là tiền của nhân dân. Chính điều đó là suy thoái lớn nhất. Trong khi y tế và giáo dục xuống cấp rất dữ. Người ta lên án Bộ trưởng Y tế, Bộ trưởng Giáo dục. Chuyện chủ trương này kia là chuyện khác, nhưng tội nghiệt là người bệnh phải nằm ba tới năm người một giường thì tiền đâu Bộ trưởng Y tế bù vào? Trong khi ông Bộ trưởng Giao thông Vận tải tính xây dựng trụ sở của ông ta tới 10 nghìn tỷ. Tiền bạc xài một cách phung phí như vậy.
Mặc Lâm: Có lẽ vụ Vinalines sẽ còn chiếm sự quan tâm của dư luận rất lâu, nhất là cho tới khi nào ông Dương Chí Dũng chưa bị bắt. Theo luật sư sở dĩ ông Dũng trốn khỏi lưới pháp luật là do sơ hở của cơ quan điều tra hay vì lý do nào khác?
LS.Trần Quốc Thuận: Cái vụ Vinalines cho thấy tại sao ông Dương Chí Dũng lại bỏ chạy như thế được? Có người cho rằng ông Vinalines được trả công vì ổng đã gánh nợ cho Vinashin. Số nợ ấy lên rất lớn cho nên được chia như chia lửa. Người ta trả công cho ông ấy bằng cái cách cho phép ổng chạy khỏi cuộc điều tra. Khi một đối tượng như thế, một tội phạm đặc biệt nghiêm trọng như thế thì thường thường cơ quan chức năng mà cụ thể là cơ quan điều tra phải giám sát 24/24. Như vậy thì cơ quan đang tiến hành điều tra lộ bí mật công tác để cho nghi phạm biết vì theo thông tin thì ông này đã bị lôi lên hỏi đi hỏi lại nên ông ta biết chuyện đã tới nơi rồi!
Như vậy thì chức năng giám sát của cơ quan điểu tra giám sát tới đâu thì cơ quan ấy phải chịu trách nhiệm. Thay vì người ta cứ nói lòng vòng về ông Bộ trưởng thì cái đó tính sau, nhưng mà để cho một tội phạm đặc biệt như vậy trốn chạy thì phải truy cứu trách nhiệm. Việc giám sát nghi phạm, giám sát những hành vi vi phạm ở Việt Nam từ thấp lên cao đều chưa làm tới nơi tới chốn, chưa làm triệt để. Đó là một điểm rất đáng tiếc nhưng bây giờ đòi hỏi phải làm.Nếu không làm thì hậu quả như Nghị quyết Trung ương 4 đã đề ra tức là sự tồn vong của đảng sẽ xảy ra trước mắt.
Mặc Lâm: Xin cám ơn ông.

29 thg 5, 2012

Văn hóa từ chức

Thủ tướng chỉ đạo Bộ Công an điều tra vụ Văn Giang (28/05)
Thủ tướng yêu cầu báo cáo việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng
   Vụ cưỡng chế ở Văn Giang sau hơn một tháng, vụ ông Dương Chí Dũng cục trưởng Hằng hải trốn khỏi nhiệm sở...Chỉ khi báo chí và những cán bộ cao cấp nghỉ hưu lên tiếng Thủ tướng mới chỉ đạo báo cáo thật quá muộn.   Những cán bộ "trở cờ" phát ngôn đúng luật ai nghe cũng hiểu chứ không vòng vo như ông Vũ Đức Đam để dân lắc đầu bịt tai không muốn nghe.
 Vụ Lã Thị Kim Oanh chỉ làm thất thoát rất nhỏ so với ông Dương Chí Dũng, Bộ trưởng Lê Huy Ngọ xin từ chức, bây giờ bao nhiêu vụ tày trời mà chẳng có ai việc gì "tập thể chịu trách nhiệm".
  Ở Việt Nam bây giờ không có khái niệm từ chức thì phải?

27 thg 5, 2012

Ngôi nhà có một không hai


  Anh Bùi Văn Hải cùng ôn thi đại học ở đoàn an dưỡng rồi vào đại học cùng lớp với tôi, anh tốt nghiệp cấp 3 HQ năm 1960  rồi đi bộ đội, ra trường anh về dạy ở cấp 3 Chí Linh nghỉ hưu hơn chục năm nay, anh em vẫn thông tin cho nhau bằng điện thoại, vừa rồi anh mời tôi về quê anh Tân Dân-Chí Linh. Ở xã này tôi thật bất ngờ về ngôi nhà của anh Nguyễn Đức Lượng con liệt sĩ.
  Đến Chí Linh, hỏi ngôi nhà thờ giát vàng, ai cũng biết  về ngôi nhà độc đáo có một không hai này. Đó là anh Nguyễn Đức Lượng một đại gia bất động sản ở Hà Nội.
  Khuôn viên nhà chính rộng 5.000m2 là nơi chủ nhân thể hiện hết những sở thích, ý tưởng của mình. Để biến những cái ao cũ thành quả đồi nhân tạo, chủ nhân ngôi nhà đã cho người tát cạn nước, phun hàng ngàn khối cát làm nền rồi đổ cả trăm xe đất sỏi chở từ rừng về.
  Tâm điểm của toàn bộ không gian rộng lớn là ngôi nhà thờ bằng gỗ, mái ngói đỏ tươi. Trên nóc nhà chạm trổ rồng phượng chầu vào 3 chữ “Phúc Trường Minh”, ngôi nhà này có 49 cột gỗ lim, cột nào cột nấy to đến nỗi 1-2 người ôm mới xuể. Tầng hầm bằng bê tông đủ 49 bệ đá. Cứ mỗi bệ đá một cột lim từ tầng hầm lên tận mái nhà.
 Công đoạn đánh bóng cột gỗ cũng khác thường, không được đánh bằng giấy nháp mà chỉ xoa bằng lá chuối khô. Riêng công đoạn xoa lá chuối này, ba thợ lành nghề đánh ròng rã sáu tháng. Gạch xây nhà cũng theo lối cổ mỗi viên dài tới 30 cm, đốt bằng rơm rạ bảy ngày, bảy đêm. 
  Xây dựng ngôi nhà suốt 9 năm ròng. Gian ngoài có một lối đi vào hậu cung. Giữa gian hậu cung lớn, là một ban thờ uy nghi vàng rực. Mọi chi tiết trong hậu cung này đều được giát vàng miếng nguyên chất.
  Bà Nguyễn Thị Sáu, mẹ của anh Nguyễn Đức Lượng ngôi nhà cho biết: “Riêng việc giát vàng trên hoành phi, câu đối, chúng tôi đã phải đích thân thuê người giám sát thợ làm, mất vài tháng mới xong, tổng cộng có khoảng trên 60 cây vàng được cán mỏng, dát ra mới được thế này đấy…” Chỉ riêng bức tượng đặt trên bàn thờ là ông Nguyễn Minh Độ liệt sĩ, chồng bà Sáu, bố anh Lượng được đúc bằng đồng. 
Toàn bộ ngôi nhà

Hậu cung mọi thư được giát vang


Tượng Liệt sĩ Nguyễn Minh Độ

Tiền sảnh
 Khu vườn toàn cây cảnh đẹp, bà Sáu cho biết: “ Mấy  cây sanh, cây si kia toàn 3- 4 tỷ một cây, cây tùng cổ thụ ở đầu nhà 4,6 tỷ đồng". Giữa khu đồi nhân tạo là hòn non bộ nặng tới 46 tấn. Sừng sững, hiên ngang như thi gan cùng tuế nguyệt.
 

Đọc cho vui

  Tối qua có một độc giả gửi mail cho tôi "Cả tối qua em đọc loạt bài Lương không đủ sống và “vườn thượng uyển triệu đô” (Đào Tuấn). – Quý tử quần quật làm thêm, Bí thư trổ tài ăn nói (PN Today).  – Chân dung con trai bí thư Hải Dương có vườn thượng uyển (PhunuToday). – “Thái tử” Hải Dương-Tôi thích bạn rồi đó (Cu Làng Cát).   – Nhà vườn “triệu đô”: Tiền ơi, từ đâu đến? (DT)  – Nguyên cán bộ cao cấp đề nghị sớm có kết luận về ‘tư dinh’ ở Hải Dương (GDVN).  – Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương: ‘Phóng viên cứ tự tìm hiểu’ (ĐV). cả trên BBC nữa"


 Người của công chúng họ được nhiều người biết quá! Nhà báo LTH có bài viết mới:(hãy nhấn vào là đọc)


"AI NÓI HẢI DƯƠNG KHÔNG CHỐNG THAM NHŨNG, LÀ NÓI ĐIÊU"...

26 thg 5, 2012

Không nên đặt cược tính mạng dân tộc


Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết:

Không nên đặt cược tính mạng dân tộc


Ngày 5/5/2012 tại buổi đối thoại trực tuyến với nhân dân tại cổng thông tin điện tử của Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Khoa học - Công nghệ Nguyễn Quân đã giải đáp nhiều thắc mắc của người dân, trong đó có vấn đề xây dựng nhà máy điện hạt nhân (ĐHN) tại Ninh Thuận. Thay mặt Chính phủ, Bộ trưởng đã thông báo năm 2014 chưa thể xây dựng nhà máy điện hạt nhân. Một ngày sau  tuyên bố của Bộ trưởng, Nhật Bản đã chính thức đóng cửa nhà máy điện hạt nhân cuối cùng. Nhân sự kiện này, VNT đã phỏng vấn Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết - người được dư luận đánh giá cao về những phát biểu ở Quốc hội khi ông giữ vai trò Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hoá,  Giáo dục, Thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội - xung quanh sự kiện này.

Chúng ta sẽ sụn lưng nếu làm ĐHN

- Dư luận xã hội đánh giá ông là một trong những đại biểu Quốc hội có những ý kiến rất sâu sắc liên quan đến nhiều vấn kinh tế - xã hội, đặc biệt, ông  từng có ý kiến không đồng thuận về dự án khai thác bauxite tại Tây Nguyên và về vụ nợ nần cả trăm nghìn tỷ ở tập đoàn Vinashin. Nhưng hình như ông rất ít nói đến dự án ĐHN, vì sao vậy?

- Dự án xây dựng hai nhà máy ĐHN ở Ninh Thuận được Chính phủ trình Quốc hội vào tháng 11 năm 2009, tại Kỳ họp thứ 6 QH khoá XII. Khi đó, tôi là một trong những người phát biểu ý kiến phản đối và là một trong 39 người biểu quyết không đồng tình với dự án này. Tôi nhớ là cùng với 39 người không đồng tình, còn có 18 người không biểu quyết (tức là bỏ phiếu trắng).

-  Ông có thể nói rõ lý do khiến ông có những ý kiến không đồng thuận?

- Một dự án phát triển kinh tế - xã hội phải được đánh giá trên ba phương diện: sự cần thiết, tính khả thi và tác động của dự án.

 Về sự cần thiết của dự án, Tờ trình của Chính phủ cho biết với tốc độ phát triển GDP của Việt Nam trung bình 8 – 9 %/năm thì nhu cầu điện năng vào năm 2020 sẽ là 380 tỷ kWh, gấp bốn lần năm 2010. Trong khi đó, Việt Nam không còn khả năng phát triển nhiệt điện do hết than, không còn khả năng phát triển thủy điện vì chỗ nào làm thủy điện được thì đã tận dụng gần hết, làm điện gió, điện mặt trời thì đắt, do đó phải làm ĐHN.

Tuy nhiên, trên thực tế, tốc độ tăng trưởng GDP trung bình của nước ta chỉ đạt 6 – 7 %/năm và trong hoàn cảnh khó khăn về tài chính và khủng hoảng kinh tế như hiện nay, khả năng tăng trưởng cao hơn là rất khó. Theo tôi, để giải quyết vấn đề thiếu điện, một mặt, Việt Nam cần tích cực giảm lãng phí, nâng cao hiệu quả sử dụng điện; mặt khác nên chủ động giảm tăng trưởng GDP. Trong nhiều năm, để tăng trưởng GDP, chúng ta thu hút đầu tư bằng mọi giá. Nhưng đổi lại, dân ta bị  mất đất, môi trường bị tàn phá, người lao động có việc làm, nhưng mức lương chỉ từ 1,2 - 1,5 triệu/tháng. Vốn bỏ ra nhiều nhưng hiệu quả sản xuất rất thấp. Hiện nay chỉ số ICOR (hiệu quả kinh tế) của Việt Nam là 7 tức bỏ ra 7.000 đ thì chỉ thu về được 1.000 đ. Chỉ số này ở khu vực kinh tế nhà nước còn lên đến 9,1. Như vậy, nếu không tăng được hiệu quả đầu tư, không chống được tham nhũng, lãng phí  thì càng tăng trưởng mạnh lại càng thất thoát nhiều.

Thứ hai là tính khả thi của dự án. Đây là một dự án không có tính khả thi. Xét về mặt nhân lực, chúng ta chưa có bất kỳ một cán bộ kỹ thuật nào về ĐHN chứ chưa nói đến chuyên gia. Hiện nay chúng ta đã cử cán bộ ra nước ngoài để học về ĐHN. Nhưng làm ĐHN khác với đóng gạch. Học đóng gạch chỉ cần một tháng, học làm ĐHN không những đòi hỏi thời gian dài mà còn đòi hỏi tác phong công nghiệp, trước hết là tính kỷ luật, sự cẩn trọng, chính xác. Phải nói thẳng là về tác phong công nghiệp thì người Việt Nam mình hạn chế rõ ràng. Nhiều người tham gia giao thông, cứ thấy vắng bóng cảnh sát là vượt đèn đỏ, đi ngược chiều. Không hiếm trường hợp người ta tháo cả giằng cầu đi bán. Có người còn lấy cắp cả hộp phóng xạ về nhà, bán không ai mua thì đem làm đòn kê chẻ củi. Tính kỷ luật trong xã hội thấp như vậy thì không chắc người được đào tạo về ĐHN sẽ không bị ảnh hưởng hoặc những người phục vụ xung quanh không bị ảnh hưởng.

Về nguyên liệu, nếu làm ĐHN, Việt Nam phải nhập từ nước ngoài. Theo số liệu thống kê thì lượng uranium trên toàn cầu chỉ còn khoảng 15 triệu tấn, đủ phục vụ cho 440 lò phản ứng HN đang hoạt động trong vòng vài chục năm nữa. Và như vậy, khi uranium trở nên khan hiếm thì giá của nó vô cùng đắt đỏ; đến lúc ấy, chắc chắn ta không thể chịu đựng được, đành bỏ không nhà máy ĐHN.

Thứ ba là tác động của dự án. Tôi xin nói về tác động tài chính trước. Về kinh phí làm 2 nhà máy ĐHN ở Ninh Thuận, Nghị quyết của Quốc hội đưa ra con số 13,2 tỷ USD, nay tương đương 260.000 tỷ đồng. Song Quốc hội lại yêu cầu làm bằng công nghệ an toàn nhất. Ngay tại phiên thảo luận của Quốc hội, nhiều đại biểu đã khẳng định rằng không thể có giá rẻ như vậy. Và trên thực tế, Việt Nam đã ký Hiệp định liên Chính phủ với Nga trong đó Nga cam kết cho vay khoảng 8 tỷ USD (chưa tính phần vốn đối ứng trong nước) cho việc xây NMĐHN Ninh Thuận 1; còn với Nhật tuy chưa ký Hiệp định, nhưng cũng đã đồng ý cho công ty Nhật triển khai làm nhà máy thứ hai dự báo giá thành cũng không thấp hơn. Đó là chưa kể đến chi phí chôn lấp chất thải HN trên dưới 2 tỷ euro/nhà máy. Chi phí dỡ bỏ nhà máy ĐHN khi hết hạn sử dụng (chừng 40 – 50 năm) cũng khác hẳn chi phí tháo dỡ một nhà máy lắp ráp ô tô. Theo GS.VS Hoàng Xuân Phú, ở CHLB Đức, để dỡ bỏ 2 nhà máy ĐHN, người ta phải chi tới 4,1 tỷ euro. Nói thẳng là nếu làm ĐHN chúng ta sẽ sụn lưng.

Tác động đến xã hội cũng là điều cần cân nhắc. Làm ĐHN, chắc chắn chúng ta phải vay tiền; mà khả năng vay từ nguồn ODA (viện trợ trả chậm, không lấy lãi hoặc lãi suất thấp) là không có. Trong khi đó, nợ công của Việt Nam đã xấp xỉ 60%. Gánh nặng nợ nần có thể dẫn đến những bất ổn xã hội. Đó là chưa kể tâm lý lo lắng của người dân, nhất là ở vùng trực tiếp chịu ảnh hưởng của nhà máy ĐHN. Gần đây, tôi có đọc một số ý kiến của nhà thơ dân tộc Chăm Inrasara phản ánh tâm trạng lo lắng về ảnh hưởng của ĐHN đối với quê hương mình. Đó là những ý kiến rất cần được quan tâm.   

Tổ tiên run rủi?

Thảm họa đến từ thiên nhiên là bất khả kháng, nhưng trên thực tế thảm họa đến từ con người không phải là không thể xảy ra, liệu công nghệ hoàn hảo như chúng ta kỳ vọng sẽ đẩy lùi được thảm họa?

- Trận động đất, sóng thần dẫn đến thảm hoạ ĐHN ở Fukushima, Nhật Bản, cho thấy con người không thể tưởng tượng được hết mức độ và hậu quả khủng khiếp của thiên tai. Tốt nhất là hãy từ các thảm hoạ nhỡn tiền rút ra bài học cho mình. Tôi nghĩ tổ tiên đã run rủi cho chúng ta bằng những điểm báo rất rõ ràng: Khi ta chuẩn bị triển khai đại dự án bauxite ở Tây Nguyên thì xảy ra thảm họa bùn đỏ ở Hungary; định làm đường sắt cao tốc thì xảy ra hàng loạt tai nạn tầu cao tốc ở Trung Quốc; định làm ĐHN thì xảy ra thảm họa ĐHN ở Nhật Bản. Chẳng lẽ những cảnh báo dồn dập như vậy chưa đủ hay sao? Nên nhớ công nghệ cao đến đâu cũng có rủi ro. Lấy ví dụ, cầu Cần thơ do chuyên gia Nhật Bản thiết kế và chỉ đạo thi công bị sập cầu dẫn; Nhà máy lọc dầu Dung Quất với công nghệ tiên tiến của Pháp cũng dật dờ lúc đóng lúc mở suốt từ ngày khánh thành đến nay. Chúng ta không nên đặt cược tính mạng dân tộc vào kỹ thuật nước ngoài. Nếu còn thoát ra được thì nên cố gắng thoát ra. Thảm họa  có thể xảy ra từ thiên nhiên hay từ những bất cẩn của con người mà Chernobyn là một ví dụ điển hình về sự bất cẩn ấy.

- Nếu không làm ĐHN, Việt Nam sẽ không thể khắc phục được tình trạng thiếu điện đang ngày càng trở nên trầm trọng?

- Năng lượng điện của hai nhà máy ĐHN dự kiến chỉ đóng góp được 4% vào tổng năng lượng điện quốc gia, trong khi lãng phí điện ở nước ta rất lớn. Trong sản xuất, 1kwh điện ở Việt Nam chỉ làm ra được 0,8 USD, trong khi đó cũng 1kwh ở Nhật Bản, người ta làm ra 4,6 USD; ở Singapore 3,4 USD; ở Indonesia 2,7 USD và ở và Philippines 2,1 USD. Vì điện được sử dụng hiệu quả hơn nên mức tăng trưởng điện năng trung bình (do phát triển thêm nhà máy điện hoặc mở rộng quy mô các nhà máy điện hiện có) ở Nhật trong những năm qua chỉ là 0,8%/năm; ở Singapore 4,4%; ở Indonesia 6,3% và ở Philippines 4,6%; trong khi ở Việt Nam là 14,4%, cao hơn cả Trung Quốc (13%). Để đạt 380 tỷ kwh vào năm 2020, nước ta sẽ phải nâng mức tăng trưởng năng lượng điện lên 17%/năm. Nhưng nếu không nâng cao được hiệu quả sử dụng điện thì càng tăng trưởng nhiều càng bất lợi.  
Theo GS.VS Hoàng Xuân Phú, nếu tính cả kinh phí chôn lấp chất thải HN và dỡ bỏ nhà máy ĐHN khi hết hạn sử dụng, tổng giá thành làm ĐHN sẽ cao gấp 43 lần nhiệt điện, 41 lần điện từ khí, 27 lần điện từ gió biển. Trong khi đó, với trên 20 tỷ USD dự kiến đầu tư cho hai nhà máy ĐHN, chúng ta hoàn toàn có thể làm một nhà máy nhiệt điện công suất 18.750 MW, gấp 4,6 lần 2 nhà máy ĐHN ở Ninh Thuận.

- Sau hơn 1 năm xảy ra sự cố ĐHN, ngày 6/5 Nhật đã chính thức đóng cửa lò phản ứng hạt nhân cuổi cùng, trong khi đó nước Nhật vẫn là đối tác giúp Việt Nam xây dựng nhà máy ĐHN? Ông suy nghĩ thế nào về sự kiện này?

- Việt Nam lựa chọn Nga và Nhật là hai nước có khoa học - công nghệ phát triển và cũng là hai nước có thảm họa hạt nhân lớn nhất làm đối tác giúp xây dựng 2 nhà máy ĐHN đầu tiên. Với những thông tin mà mình có được, tôi không hiểu rõ lý do lựa chọn hai nước này. Nhưng điều quan trọng hơn là không hiểu vì sao nước ta vẫn kiên trì phát triển ĐHN, trong khi hàng loạt quốc gia phát triển như Đức, Bỉ, Thuỵ Điển, Tây Ban Nha, Italia,… và chính nước Nhật đã từ bỏ chính sách phát triển ĐHN. Thủ tướng Nhật Naoto Kan khi còn tại chức đã khẳng định: “Xem xét nguy cơ nghiêm trọng của các tai hoạ hạt nhân, chúng tôi cảm nhận mạnh mẽ rằng chúng ta không thể cứ tiếp tục dựa trên lòng tin là chỉ cần tìm cách bảo đảm an toàn hạt nhân.” Và ngày 6/5 vừa qua, nhà máy điện HN cuối cùng ở Nhật đã phải đóng cửa theo yêu cầu của người dân Nhật. Người dân Nhật cũng rất có thiện chí khi biểu tình đòi Chính phủ không được bán công nghệ ĐHN cho Việt Nam. Ở chiều ngược lại, vừa qua, một số nhà khoa học và các giới khác ở Việt Nam cũng đã gửi thư cho Thủ tướng Nhật Bản với mong muốn nước Nhật không đưa công nghệ ĐHN vào Việt Nam. Còn vì sao Việt Nam vẫn kiên trì thì câu hỏi này chỉ có thể tìm câu trả lời đầy đủ nhất từ Chính phủ.

Theo nhìn nhận của ông, vì sao Nhật chấm dứt ĐHN?

- Thảm họa HN ở Fukushima đã làm tăng sự tàn phá của trận sóng thần đối với đất nước Nhật, gây ảnh hưởng lớn đến nền kinh tế cũng như đến đời sống người dân Nhật nói chung và người dân tại Fukushima nói riêng. Nếu ĐHN có góp được phần nào cho sự phát triển của nước Nhật trong giai đoạn vừa qua thì bây giờ nó lại chứng tỏ sức tàn phá quá khủng khiếp. Và ở một nước dân chủ như Nhật thì Chính phủ phải có những quyết định hợp với lòng dân. Chấm dứt ĐHN chính là để đáp ứng nguyện vọng của người dân.
Bộ trưởng Nguyễn Quân khi trả lời trực tuyến báo chí đã chính thức   thông báo ĐHN chưa thể bắt đầu vào năm 2014.  Theo ông, có nên lùi thời hạn xây dựng ĐHN tới năm 2020?

- Giáo sư Phạm Duy Hiển, nguyên Viện trưởng Viện Nguyên tử Đà Lạt, cho rằng nên lùi thời gian ít nhất là 10 năm và chỉ nên làm vài lò phản ứng để có kinh nghiệm đã. Nhưng dự kiến của Việt Nam là đến năm 2025 - 2030 sẽ đứng vào hàng thứ 15 thế giới về ĐHN. Thiết tưởng, chạy theo thành tích trong lĩnh vực này nguy hiểm hơn các lĩnh vực khác nhiều. Mà trên thế giới, cũng không ai người ta khuyến khích mình thi đua như vậy. Ngược lại, chúng ta phải nghiên cứu xem vì sao nhiều nước tiên tiến trên thế giới đang từ bỏ ĐHN.

Theo tôi, là một nước nhiệt đới, chúng ta nên đầu tư học hỏi, nghiên cứu làm điện từ năng lượng gió, từ nhiệt của mặt trời, chứ không nên phát triển ĐHN. Giá thành ban đầu có thể đắt nhưng khi cải tiến được công nghệ sẽ rẻ. Năm ngoái, tôi đi châu Âu, thấy những dàn điện gió trải khắp nước Hà Lan và những tấm pin mặt trời trải khắp nước Đức, tôi cứ mong một ngày nào điện gió, điện mặt trời cũng phổ biến trên khắp đất nước ta.

- Xin trân trọng cảm ơn ông!
                                                                                          THU HÀ (thực hiện)

Nguồn : Văn Nghệ Trẻ số 22 (282), ngày 27/5/2012

25 thg 5, 2012

Chuyện xưa kể lại

  Video clip nay thực hiện lâu rồi, đôi trai tài gái sắc đã đến với nhau nên vợ nên chồng, tiếc rằng nay không còn như uyên ương thuở nào nữa. 
  Truyện dân gian Trưởng giả học làm sang hay và thâm thúy phê phán những kẻ hợm danh. Nay tôi có ý định mời mọi người tham gia viết HỌC GIẢ LÀM QUAN , để góp phần làm trong sạch cán bộ. 


23 thg 5, 2012

Mẹ xin con

Ảnh minh họa
Kính tặng hương hồn mẹ


  Con ơi! 
Giờ mẹ lúc quên, lúc nhớ
Nhiều khi còn chậm cả nhời
Xin con đừng nên trách cứ

Cho mẹ một chút thời gian...


Giờ mẹ mặc áo quên cài khuy
Ăn cơm vãi đầy ra áo
Chải đầu tay bần bật run
Đừng giục mẹ nhanh hơn
Mẹ chỉ cần có con ở bên
Làm mẹ thêm đủ ấm.

Bây giờ mẹ đi không vững

Lập cập theo mỗi bước chân
Xin con đừng buông tay mẹ
Dìu mẹ, chậm thôi, chậm thôi...
Như thuở nào
Mẹ dắt con đi những bước đầu đời… 



dangnba 5-12

Kịch bản này lỗi thời rồi

     Sau hai ngày báo GDVN đưa tin “Tài sản kếch xù của Bí thư tỉnh ủy…”. Sáng nay báo Pháp luật TP Hồ Chí Minh có bài: 
  "Chiều 22-5, ông Nguyễn Xuân Thuấn, Chủ tịch UBND huyện Ninh Giang, cho biết khu đất đang xây dựng nhà trên không phải của ông Bùi Thanh Quyến, Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương, mà là của anh Bùi Thanh Tùng - con trai ông Quyến. Theo ông Thuấn, mảnh đất đang xây dựng có diện tích hơn 4.000 m2 này đã được anh Tùng mua lại của bốn hộ dân, sau đó cơ quan chức năng đã cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất mang tên Bùi Thanh Tùng. Ông Thuấn cho rằng chưa đủ cơ sở đánh giá chi phí xây dựng ngôi nhà với nhiều cây cảnh, hòn non bộ này có giá trị tới hàng trăm tỉ đồng"
  Cách trả lời của Chủ tịch UBND huyện Ninh Giang kiểu "thầy , tớ" trong hát chèo, tưởng rằng mưu kế hay, dẹp được dư luận nhưng ngược lại.  Bài báo ra đúng vào thời kỳ NQ4 cần làm trong sạch cán bộ, nhân dân tỉnh H  sao không khỏi bực tức khi người cao nhất của tỉnh có một tài sản khùng như vậy, họ phô tô bài viết truyền nhau đọc.
  Kịch bản này dốt thì hơi quá, nó ngô nghê của một anh nông dân vô học, họ không biết dân trí ngày nay là thế nào. Một thanh niên thế hệ 8X không giỏi giang gì  mà có được tài sản nhiều triệu đô, đá vài triệu đô, cây vài triệu đô... cả khu đất xây dựng hào và tường bao quanh chẳng khác gì Cung đình ở Huế thử hỏi bao nhiêu tiền?  Hơn 4.000 m2 so với 5.000 mhọc sinh tiểu học nào cũng nói được. Việc chuyển nhượng cấp sổ đỏ dễ như trở bàn tay với chức Bí thư tỉnh ủy.
  Phải chăng Bùi Thanh Tùng buôn hàng cấm mới có được nhiều tiền như vậy? Một câu hỏi không khó với thạc sĩ nước ngoài chỉ học có vài giờ.